“Các ngươi đeo mặt nạ cho kỹ, ngàn vạn lần đừng để người ngoài nhìn thấy mặt các ngươi.” Khúc Túc thấp giọng nhắc nhở.
“Được.”
Nhóm Thẩm Yên nhận lời.
Khúc Túc sải những bước chân trầm ổn mạnh mẽ đi ở đầu hàng, còn Thẩm Yên và các đồng đội thì đi theo phía sau hắn.
Một hàng người cứ như vậy lặng lẽ tiến bước.
Không bao lâu sau, không ít người trong doanh địa phía trước đã nhận ra sự tiếp cận của bọn họ, thần sắc vốn đang thả lỏng nháy mắt trở nên cảnh giác.
Bọn họ ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm đội ngũ đang dần đi tới này.
Đúng lúc này, chỉ thấy một người mặc hắc bào tương tự nhanh ch.óng từ trong doanh địa sải bước đi về phía bên này.
Mọi người thấy tư thế này, liền đoán được chín người này chính là thành viên đến từ Hắc Y Minh.
Sự phòng bị trong lòng bọn họ giảm đi đôi chút.
Trong đám đông vẫn có người nhịn không được nhíu mày, giọng điệu mang theo chút oán niệm nói: “Người của Hắc Y Minh này a, lúc nào cũng đeo mặt nạ, mặc hắc bào, che chắn bản thân kín mít, làm ra vẻ thần thần bí bí như vậy. Nếu có ngày nào đó kẻ có rắp tâm bất lương cố ý kiếm một bộ trang bị như vậy, giả mạo thành người của Hắc Y Minh trà trộn vào giữa chúng ta, vậy thì thật sự quá nguy hiểm rồi!”
Hắn vừa dứt lời, bên cạnh lập tức có người hùa theo gật đầu, tỏ vẻ đồng tình: “Đúng vậy.”
“Thực ra, trên chiếc hắc bào này của bọn họ cũng có ký hiệu độc đáo.” Người lên tiếng chính là Vũ Linh trưởng lão của Phượng tộc, ánh mắt ông ta thâm thúy mà duệ trí, dường như khá am hiểu về Hắc Y Minh.
Nghe được lời này, mọi người lập tức hăng hái hẳn lên, nhao nhao đưa mắt nhìn về phía hắc bào mà nhóm Thẩm Yên đang khoác trên người.
Trải qua một phen quan sát kỹ lưỡng, cuối cùng cũng có người phát hiện ra một hình thêu đồ đằng như ẩn như hiện ở vạt áo dưới của hắc bào.
Khi nhóm Khúc Túc càng đi càng gần, ánh sáng từ đống lửa trại hừng hực trong doanh địa càng chiếu rọi mãnh liệt lên hình thêu đồ đằng ở vạt áo dưới hắc bào kia, khiến cho đường vân của nó hiện ra rõ mồn một.
Dưới sự phản chiếu của ánh lửa, hình thêu đồ đằng kia dường như tỏa ra một loại huyền quang thần bí.
Có người cảm thán: “Đúng là có một ký hiệu đồ đằng độc đáo. Có điều, thoạt nhìn, hình thêu đồ đằng này sao lại có chút quen mắt, cảm giác hình như đã từng nhìn thấy ở đâu rồi thì phải?”
Người này tuy chỉ thuận miệng nói một câu, nhưng chính cái gọi là người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Phải biết rằng, những nhân vật dẫn đội của các thế lực đỉnh cấp có mặt ở đây đều hiểu rõ trong lòng, mối quan hệ giữa Hắc Y Minh và Thiên Đấu Hoang Viện ‘không hề tầm thường’.
Ký hiệu đồ đằng của hai tổ chức này quả thực tồn tại một mức độ tương đồng nhất định ở một vài phương diện.
Có điều, nếu tiếp tục quan sát kỹ hơn, vẫn có thể phân biệt được đường vân đồ đằng của cả hai không hề đồng nhất.
Chỉ thấy Khúc Túc cùng người áo đen ra đón tiếp trao đổi đơn giản vài câu, sau đó liền cùng nhau đi vào bên trong doanh địa.
Mọi người nhìn nhóm Khúc Túc vài lần, rất nhanh đã thu hồi tầm mắt.
Bởi vì bọn họ không hề nhận ra nhóm Khúc Túc có bất kỳ hành động bất thường hay khả nghi nào.
Trong toàn bộ doanh địa, doanh trướng thuộc về ‘Hắc Y Minh’ có tới mười cái.
Mà cái doanh trướng lớn nhất, bắt mắt nhất nằm ở vị trí chính giữa tất cả các doanh trướng, lại chính là nơi ở của Diệp trưởng lão Hắc Y Minh.
Nhóm Thẩm Yên đi theo Khúc Túc tiến vào trong doanh trướng.
Bên trong doanh trướng lượn lờ một mùi m.á.u tanh.
Thẩm Yên nâng mắt nhìn, trong doanh trướng có không ít đệ t.ử kẻ ngồi người nằm, bọn họ đều chịu những vết thương với mức độ khác nhau, nơi miệng vết thương m.á.u thịt be bét ẩn ẩn lộ ra vài phần hắc khí.
Mà ch.ói mắt nhất, là người đàn ông trung niên đang ngồi trên giường gỗ phía trước, nửa thân trên của ông ta để trần, l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ được quấn băng gạc, sắc môi ông ta hơi nhợt nhạt, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm nhóm Khúc Túc vừa bước vào doanh trướng.
Khúc Túc bước nhanh lên trước, chắp tay hành lễ.
“Đệ t.ử Khúc Túc, bái kiến Diệp trưởng lão.”
“Ừm.” Diệp trưởng lão gật đầu một cái, giọng nói trầm thấp mà lại trầm ổn hữu lực vang lên: “Khúc Túc ngươi đến là tốt rồi. Tình hình cụ thể nơi này, Y Anh tự nhiên sẽ báo cho ngươi biết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe được lời này, Khúc Túc không dám chậm trễ, vội vàng hơi cúi đầu, tỏ vẻ mình đã biết.
“Đệ t.ử đã rõ.”
Diệp trưởng lão nói tiếp: “Y Anh giờ phút này đang ở doanh trướng cách vách, ngươi trực tiếp qua đó tìm nàng là được.”
“Vâng, Diệp trưởng lão.” Khúc Túc lần nữa khom người nhận lời, hơi do dự một chút, vẫn lựa chọn mở miệng nói: “Diệp trưởng lão, tám vị này là đệ t.ử mà viện trưởng mới thu nhận gần đây, lần này đến đây cũng là muốn góp một phần sức lực mọn, hiệp trợ xử lý sự việc nơi này.”
Nói xong, hắn cẩn thận nghiêng người lùi bước, để Diệp trưởng lão có thể nhìn rõ nhóm Thẩm Yên không chút trở ngại.
Diệp trưởng lão nghe vậy, ánh mắt sáng rực như đuốc thẳng tắp rơi vào trên người nhóm Thẩm Yên.
“Chuyện của các ngươi, ta cũng nghe viện trưởng nói rồi. Nhiệm vụ chính của các ngươi chính là giúp các sư huynh sư tỷ này liệu thương. Không có mệnh lệnh của ta, các ngươi không được đi đến phong ấn chi địa của Hắc Thủy Nguyên. Đã rõ chưa?”
Gia Cát Hựu Lâm vừa nghe, vừa định nói gì đó, đã bị Giang Huyền Nguyệt âm thầm vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay, hơi dùng sức.
Dường như là đang cảnh cáo hắn đừng nói lung tung.
Mà Gia Cát Hựu Lâm vốn định nói gì đó, giờ phút này toàn bộ sự chú ý đều đặt lên bàn tay Nguyệt Nguyệt đang nắm lấy mình.
Giang Huyền Nguyệt dường như nhận ra ánh mắt nóng rực khác thường kia của hắn, bất giác nâng mắt nhìn hắn.
Ánh mắt hắn rất sáng, đẹp đẽ như những vì sao.
Hàng mi Giang Huyền Nguyệt khẽ run, rũ mắt xuống, tránh đi ánh mắt của hắn.
Nhóm Thẩm Yên đáp lời.
“Đệ t.ử đã rõ.”
Diệp trưởng lão hỏi: “Có biết xử lý vết thương bị Hắc Thủy ăn mòn không?”
“Biết một chút.”
Diệp trưởng lão nghe được lời này, chân mày hơi nhíu lại, tầm mắt ông ta lập tức dời sang nam đệ t.ử trẻ tuổi đang đứng một bên, dặn dò: “Hồng Tuyết, ngươi tới dạy bọn họ. Trong đêm nay, nhất định phải để bọn họ học được cách tịnh hóa hắc khí nơi miệng vết thương.”
Phù Hồng Tuyết nghe vậy, chắp tay nhận lời.
“Vâng, Diệp trưởng lão.”
Giọng nói của hắn tựa như ngọc thạch va chạm thanh thúy êm tai, khiến người ta nghe một lần, liền khó lòng quên được.
Ngu Trường Anh tò mò nhìn về phía Phù Hồng Tuyết, thầm nghĩ trong lòng, đây chắc chắn là một mỹ nam sư huynh.
Chỉ tiếc a, hắn đeo một chiếc mặt nạ, che giấu dung nhan thật của mình kín mít, khiến người ta không cách nào chiêm ngưỡng được phong thái của hắn.
Ngu Trường Anh chằm chằm nhìn Phù Hồng Tuyết một lúc, đột nhiên, trong thức hải truyền đến một giọng nam quen thuộc: “Trường Anh muội muội, nhìn đủ chưa?”
“Chưa đâu.” Khóe môi Ngu Trường Anh khẽ cong, truyền âm đáp lại, “Giọng nói của Hồng Tuyết sư huynh này thực sự quá êm tai, êm tai đến mức khiến tâm trạng của ta cũng trở nên vô cùng thư thái và vui vẻ.”
Nói xong, Ôn Ngọc Sơ lại không đưa ra bất kỳ phản hồi nào cho nàng nữa.
Thấy tình cảnh này, Ngu Trường Anh bất giác có chút nghi hoặc, nhịn không được hơi nghiêng đầu qua, nhìn về phía Ôn Ngọc Sơ bên cạnh.
Lúc này, giọng nói êm tai của Phù Hồng Tuyết lại lần nữa vang lên.
“Các sư đệ sư muội, xin mời qua bên này.”
Phù Hồng Tuyết ngồi xổm xuống trước mặt một đệ t.ử bị thương, hắn hơi kéo băng gạc ra, để lộ vết thương của người đó.
Trông m.á.u thịt be bét.
Nhìn một cái là biết từng bị Hắc Thủy ăn mòn.
“Các ngươi xem, đây chính là vết thương sau khi đã được chúng ta tịnh hóa và xử lý bước đầu.” Phù Hồng Tuyết khẽ giọng mở miệng nói, hắn vừa nói, vừa dùng ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào vết thương kia, ra hiệu cho bọn họ chú ý quan sát.
“Chỉ cần các ngươi nhìn thấy nơi vết thương không còn hắc khí lượn lờ, cũng không xuất hiện bất kỳ biến hóa bất thường nào, càng không có dấu hiệu tiếp tục bị ăn mòn xuống dưới, vậy thì chứng tỏ vết thương này tạm thời đã ổn định lại, có thể tiến hành bước đắp t.h.u.ố.c và băng bó tiếp theo.”