Đệ Nhất Triệu Hoán Sư

Chương 676: Quy Thuận Thiên Châu



 

Mà lúc này, ‘Thẩm Kha’ vẫn không hề lay động, thản nhiên đón nhận ánh mắt từ mọi người.

 

Tằng Thúc đã dự liệu được các thế lực lớn sẽ phát hiện ra kế hoạch của bọn họ từ trước, nhưng may thay, ngay tại thời khắc này, bước thứ hai của kế hoạch đã thuận lợi hoàn thành, do đó bọn họ hoàn toàn không cần phải vì thế mà hoảng hốt lo sợ.

 

Ông chậm rãi đứng dậy, mỉm cười nói: “Chư vị xin đừng nóng vội.”

 

Mọi người kinh nghi bất định nhìn chằm chằm ông.

 

Ông nói tiếp: “Không giấu gì các vị, đúng là Thiên Châu thế lực chúng ta đã thi triển thủ đoạn, triệt để cắt đứt mọi liên lạc giữa Thiên Không Đảo và thế giới bên ngoài...”

 

Lời còn chưa dứt, cục diện vốn dĩ còn coi như yên tĩnh chớp mắt đã nổ tung!

 

Sắc mặt mọi người biến đổi kinh hoàng, trong lòng bất giác dâng lên một dự cảm chẳng lành mãnh liệt.

 

“Các ngươi rốt cuộc có ý đồ gì?” Rất nhiều người có mặt không thể kìm nén được sự hoảng loạn và phẫn nộ trong lòng nữa, gần như đồng thanh chất vấn.

 

Trong lúc nhất thời, những tiếng chất vấn ồn ào vang lên không ngớt, toàn bộ hiện trường lập tức rơi vào một cục diện hỗn loạn không chịu nổi.

 

Mắt thấy thế cục sắp mất kiểm soát, Tằng Thúc hừ lạnh một tiếng, đột ngột bộc phát ra một cỗ uy áp vô cùng cường đại và đáng sợ.

 

Cỗ uy áp này tựa như sóng to gió lớn cuồn cuộn, rợp trời rợp đất cuốn tới, trong chớp mắt đã gắt gao áp chế phần lớn những người có mặt, khiến bọn họ không thể nhúc nhích mảy may.

 

Sau đó, trên mặt Tằng Thúc vẫn giữ nụ cười nhạt, chậm rãi nói: “Trước khi trả lời câu hỏi này của các vị, lão phu ngược lại rất muốn hỏi thử xem, trong số các vị đang ngồi đây, có thế lực nào nguyện ý chủ động quy thuận Thiên Châu thế lực chúng ta không?”

 

Quy thuận?!

 

Không ít người cầm quyền của các thế lực nghe thấy lời này, vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.

 

Thì ra Thiên Châu thế lực đang đ.á.n.h chủ ý này.

 

Điện chủ Thừa Vân Điện cười lạnh một tiếng: “Các ngươi dựa vào cái gì mà bắt chúng ta quy thuận? Không phải chỉ là cắt đứt liên lạc của Thiên Không Đảo với bên ngoài thôi sao, đừng tưởng rằng, chúng ta sẽ vì thế mà sợ Thiên Châu thế lực các ngươi?”

 

“Đúng vậy, các thế lực lớn chúng ta liên thủ lại, Thiên Châu thế lực các ngươi sẽ bị diệt vong trong thời gian ngắn thôi!” Đảo chủ Phạn Hải Đảo tức giận mắng.

 

Lục Cảnh Thừa ánh mắt âm trầm nói: “Thiên Châu Hoàng Triều đã bị diệt vong, đừng tưởng giở chút thủ đoạn nhỏ, là có thể khiến Thiên Châu Hoàng Triều tái hiện!”

 

Người cầm quyền của vô số thế lực nhao nhao hùa theo.

 

Tằng Thúc cười như không cười nói: “Xem ra, các ngươi đều không nguyện ý quy thuận Thiên Châu thế lực chúng ta?”

 

Lúc này, Tông chủ Cực Đạo Tông rốt cuộc không nhịn được nữa, lão ta khinh miệt nhìn chằm chằm Tằng Thúc, giọng điệu trào phúng nói: “Nơi này từ khi nào đến lượt ngươi lên tiếng? Kêu Thẩm Kha tự mình ra đây nói chuyện!”

 

Mà câu nói này một lần nữa khiến ánh mắt của mọi người tập trung lên người ‘Thẩm Kha’.

 

‘Thẩm Kha’ đeo mặt nạ, khiến người ta không thể nhìn rõ dung mạo của nàng.

 

Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Tông chủ Cực Đạo Tông nhìn chằm chằm vào ‘Thẩm Kha’, khóe miệng lão ta hơi nhếch lên, phác họa một nụ cười lạnh lẽo, không chút khách khí chất vấn: “Thẩm Kha, tại sao ngươi phải giấu đầu lòi đuôi, không dám lấy bộ mặt thật ra gặp người?”

 

Theo thời gian trôi qua, mọi người có mặt cũng dần dần hoàn hồn, bọn họ đột nhiên phát hiện ra một sự thật đáng kinh ngạc...

 

Kể từ khi giải đấu xếp hạng nhóm thanh niên mở màn, vị ‘Thẩm Kha’ này lại chưa từng mở miệng nói một lời nào, luôn giữ một tư thái khiêm tốn khác thường, đến mức mọi người gần như sắp quên mất sự tồn tại của nàng.

 

Đúng lúc này, trong đám đông không biết là ai nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Nàng ta không phải là hàng giả đó chứ?”

 

Chỉ thấy ‘Thẩm Kha’ đã đứng dậy.

 

Nàng tao nhã đưa tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy mép mặt nạ, tháo nó xuống.

 

Trong chớp mắt, một khuôn mặt ôn nhu xinh đẹp, tựa như đóa sen vươn khỏi mặt nước hiện ra trước mắt mọi người, thần sắc nàng bình tĩnh và thong dong, không hề thấy chút vẻ hoảng loạn nào.

 

Ngay sau đó, ‘Thẩm Kha’ nhàn nhạt thốt ra mấy chữ: “Bởi vì ta không phải điện hạ.”

 

Còn chưa đợi mọi người phản ứng lại, ‘Thẩm Kha’ lại bổ sung thêm một câu.

 

“Nhưng điện hạ đang ở ngay tại đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lời này vừa nói ra, những người cầm quyền của các thế lực lớn đưa mắt nhìn nhau, trong lòng dâng lên sự xấu hổ và tức giận vì bị trêu đùa, sắc mặt trầm xuống vài phần.

 

“Giả thần giả quỷ!” Tông chủ Cực Đạo Tông tức giận mắng một câu, ngay sau đó lão ta tiến lên hai bước, dùng linh lực khuếch đại âm lượng, giọng nói tựa như sấm sét cuồn cuộn vang vọng khắp chân trời: “Chư vị, là Thiên Châu thế lực này bất nhân với chúng ta trước, đã như vậy, thì chúng ta cũng không cần phải nói đạo nghĩa gì nữa! Bây giờ tạm thời dừng trận đấu này lại, chúng ta đồng tâm hiệp lực, trước tiên cứ tiêu diệt triệt để Thiên Châu thế lực này rồi tính sau!”

 

Một người hô, vạn người hưởng ứng.

 

Gần như tất cả mọi người có mặt đều đứng dậy, muốn hướng về phía khu vực khán đài của Thiên Châu thế lực mà tấn công.

 

Nhưng ngay lúc này...

 

Một giọng nói truyền đến.

 

“Kiền Khôn Tông ta nguyện ý quy thuận Thiên Châu thế lực!”

 

Tông chủ Kiền Khôn Tông vừa dứt lời, liền có vô số ánh mắt khiếp sợ đổ dồn lên người ông ta, trong số những người này có cả đệ t.ử của Kiền Khôn Tông và một bộ phận trưởng lão.

 

Các đệ t.ử Kiền Khôn Tông trợn mắt há hốc mồm, trong lòng hoảng sợ tột độ!

 

“Tông chủ, ngài có phải nói nhầm rồi không?” Trong đó một vị trưởng lão Kiền Khôn Tông như mang gai trên lưng, vội vàng lên tiếng hỏi.

 

Trong lòng Tông chủ Kiền Khôn Tông cũng vô cùng thấp thỏm, ngoài mặt ông ta vẫn trấn định tự nhiên nói: “Không hề, Kiền Khôn Tông ta nguyện ý quy thuận Thiên Châu thế lực, dốc sức vì Thiên Châu thế lực!”

 

Các đệ t.ử Kiền Khôn Tông nghe thấy lời này, suýt chút nữa thì quỳ xuống.

 

Đây không phải là thuần túy tìm c.h.ế.t sao?!

 

Giờ phút này, bọn họ lập tức nảy sinh ý định rời khỏi tông môn.

 

Những đệ t.ử này dở khóc dở cười nhìn về phía tông chủ nhà mình, trong lòng tràn đầy nghi hoặc và khó hiểu, không hiểu tại sao tông chủ lại đưa ra quyết định như vậy, đẩy toàn bộ Kiền Khôn Tông vào tình cảnh nguy hiểm trở thành mục tiêu công kích của mọi người.

 

Đúng lúc này, một vị trưởng lão đức cao vọng trọng trong Kiền Khôn Tông không nhịn được bước lên phía trước, sắc mặt ngưng trọng khuyên nhủ tông chủ: “Tông chủ à, chuyện này không phải chuyện nhỏ, ngàn vạn lần không thể coi như trò đùa được đâu!”

 

Mà những người cầm quyền của các thế lực lớn vốn dĩ đã bất mãn, như hổ rình mồi với Kiền Khôn Tông, thì lại đang thầm mừng rỡ trong lòng.

 

Bọn họ làm sao cũng không ngờ tới, Tông chủ Kiền Khôn Tông lại ngu xuẩn đến thế, cứ khăng khăng chọn đúng thời điểm nhạy cảm này nhảy ra, công khai bày tỏ muốn kết minh với Thiên Châu thế lực đang thế cô lực mỏng.

 

Tông chủ Cực Đạo Tông châm chọc nói: “Kinh tông chủ, không ngờ ngươi lại ngu xuẩn như vậy, quả thực là kéo theo toàn bộ tông môn tự tìm đường c.h.ế.t!”

 

Điện chủ Thừa Vân Điện đảo mắt, nhân cơ hội giậu đổ bìm leo lên tiếng.

 

“Các đệ t.ử của Kiền Khôn Tông, tông chủ của các ngươi ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa, đó là chuyện của hắn! Nếu các ngươi lúc này có thể tỉnh ngộ, kiên quyết rời khỏi Kiền Khôn Tông, chuyển sang đầu quân cho Thừa Vân Điện chúng ta, bản điện chủ ở đây cam kết, nhất định sẽ dốc toàn lực bảo vệ các ngươi chu toàn!”

 

Những người cầm quyền của các thế lực khác vừa nghe, ánh mắt nhìn qua nhìn lại trên người nhóm Thẩm Yên, nhao nhao lên tiếng, có thể che chở cho những đệ t.ử rời khỏi Kiền Khôn Tông.

 

Dần dần biến thành...

 

Không ít người cầm quyền của các thế lực ném cành ô liu cho tám người Tu La.

 

Thậm chí còn vì thế mà cãi vã.

 

Bỏ qua sự tồn tại của Thiên Châu thế lực.

 

Dù sao trong mắt những người cầm quyền của các thế lực lớn, Thiên Châu thế lực đã sớm giống như cá nằm trên thớt, mặc người c.h.é.m g.i.ế.c, căn bản không thể nào thoát khỏi sự khống chế của các thế lực lớn.

 

Tuy nhiên, bọn họ sắp phải trả giá cho suy nghĩ như vậy.

 

Đột nhiên, Thẩm Yên vốn đang đứng yên lặng trên lôi đài khẽ mỉm cười, giọng nói thanh lãnh hữu lực truyền khắp toàn trường.

 

“Chư vị...”

 

Ánh mắt của tất cả mọi người đều bất giác tập trung vào nàng.

 

“Các ngươi muốn chúng ta gia nhập tông phái của các ngươi, chúng ta sẽ không đồng ý, nhưng, ta có thể đồng ý cho các ngươi gia nhập Thiên Châu thế lực.”