Lục Cảnh Thừa nghe vậy, ngẩng đầu nhìn về phía ‘Thẩm Kha’ đang ngồi ở phía đối diện xa xa, ánh mắt sâu thẳm mà sắc bén.
Lúc này tông chủ Cực Đạo Tông truyền âm cho hắn: “Lục gia chủ, ngươi cảm thấy Thẩm Kha sẽ buông tha cho Lục gia các ngươi sao? Dù sao, hơn tám trăm năm trước, chính là Lục gia các ngươi đã làm sụp đổ Thiên Châu hoàng triều. Lăng Hoàng Thẩm Sơ, cũng là bị Lục gia các ngươi bức t.ử. Lần tập kích trước đó, có lẽ chỉ là một lời cảnh cáo mà thôi.”
Lục Cảnh Thừa thu hồi tầm mắt, ánh mắt u ám.
Hắn truyền âm cho tông chủ Cực Đạo Tông: “Ngươi muốn nói cái gì?”
“Nhân cơ hội Trường Minh thịnh hội lần này, để Thẩm Kha và thế lực Thiên Châu có đi mà không có về!” Giọng nói của tông chủ Cực Đạo Tông trầm thấp, tràn ngập sát ý.
Ánh mắt Lục Cảnh Thừa d.a.o động, nghiêng đầu chạm phải ánh mắt của tông chủ Cực Đạo Tông.
“… Được.”
Tông chủ Cực Đạo Tông nghe được câu trả lời hài lòng, khóe miệng nhếch lên một đường cong.
Thế lực Thiên Châu vốn không nên tồn tại!
Bởi vì sự tồn tại của nó, sẽ ảnh hưởng đến địa vị của Cực Đạo Tông ở Trường Minh Giới.
Thiên Châu hoàng triều cái gì? Công chúa cái gì? Thẩm thị nhất tộc cái gì? Những thứ này đã sớm trở thành dĩ vãng! Bọn chúng nên bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử, dưới lòng đất, chứ không phải là tái hiện trên thế gian!
Mà lúc này, nữ nhân mặc váy đen ngồi ở vị trí chủ tọa ngay phía trước, tựa lưng vào ghế, vắt chéo chân, một tay lười biếng chống cằm.
Tầm mắt của bà lướt qua những người có mặt tại đây.
Khóe môi dưới lớp mặt nạ hơi vểnh lên.
Bà khẽ lẩm bẩm: “Công chúa a…”
…
Bên trong khảo hạch bí cảnh.
Khi Thẩm Yên bị truyền tống vào bí cảnh, nàng phát hiện mình đã bị tách khỏi những người đồng đội.
Nàng lúc này chỉ có một thân một mình.
Đúng lúc này, nàng đối diện đụng phải một gã đệ t.ử trẻ tuổi đến từ Thái Sơ Sơn.
Gã đệ t.ử kia khi nhìn thấy Thẩm Yên, đầu tiên là bị nhan sắc của nàng thu hút, ánh mắt không khỏi chao đảo. Nhưng rất nhanh, hắn hoàn hồn lại, nói với Thẩm Yên một tiếng ‘xin lỗi’ xong, vậy mà lại không chút do dự phát động công kích về phía nàng.
Thẩm Yên nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, thành công tránh được đòn tập kích bằng trường kiếm của đối phương.
Gần như cùng lúc đó, nàng tung một cước mạnh mẽ, đá bay gã đệ t.ử này ra ngoài. Mà trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, lệnh bài trong n.g.ự.c hắn đã lặng lẽ rơi vào tay Thẩm Yên.
Ánh mắt gã đệ t.ử kia lập tức trở nên kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ Thẩm Yên lại lợi hại như vậy.
Hắn vội vàng muốn nhào tới đoạt lại lệnh bài, nhưng đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng “rắc” giòn giã, lệnh bài trong tay Thẩm Yên đã bị bóp nát một cách dễ dàng.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn liền bị truyền tống ra ngoài, trở về khu vực chờ thi đấu.
Mà mọi người nhìn thấy một màn này: “…”
Thật nhanh.
Trong bí cảnh, có không ít đệ t.ử trẻ tuổi ngay từ đầu đã triển khai chiến đấu kịch liệt, ngày càng có nhiều người bị bóp nát lệnh bài đào thải.
Một khắc đồng hồ sau, bên cạnh màn hình tinh thạch khổng lồ kia dần dần sáng lên một màn hình tinh thạch nhỏ, mà bên trên chính là bảng xếp hạng thành tích của các tông phái và gia tộc lớn.
Hiển thị là thành tích tập thể, không phải là thành tích cá nhân.
Mà hiện tại xếp hạng thứ nhất, chính là Cực Đạo Tông! Thành tích của nó là: Một trăm ba mươi chín.
Tiếp theo lại là thế lực Thiên Châu, thành tích là: Một trăm lẻ hai.
Xếp ở phía sau lần lượt là: Lục gia Hành Châu, Thừa Vân Điện, Hỗ gia Bạch Phượng Thành, Thái Sơ Sơn, Thập Phương Tông, Càn Khôn Tông, Phạn Hải Đảo, Đông Phương gia…
Mọi người thấy vậy, thần sắc khiếp sợ.
Các đệ t.ử trẻ tuổi của thế lực Thiên Châu lại mạnh như vậy sao?!
Sắc mặt của những người cầm quyền các thế lực lớn dần trở nên vi diệu, bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về hướng ‘Thẩm Kha’, chỉ thấy ‘Thẩm Kha’ ngồi ngay ngắn, vô cùng thong dong bình thản, phảng phất như thành tích như vậy vẫn chưa đủ lọt vào mắt nàng ta.
Mà lúc này, mọi người trên khán đài bàn tán xôn xao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cách biệt hơn tám trăm năm, thế lực Thiên Châu một lần nữa trở lại, vẫn có thể giẫm tất cả các thế lực dưới chân sao?”
“Ha ha, nực cười! Bây giờ cuộc thi mới bắt đầu không lâu, thế lực Thiên Châu chưa chắc đã có thể duy trì thành tích như vậy đến cuối cùng!”
“Ta ủng hộ Cực Đạo Tông! Cực Đạo Tông vạn tuế!”
“Sao ta lại cảm thấy, các đệ t.ử của thế lực Thiên Châu dường như đều đã trải qua huấn luyện thống nhất. Mỗi người bọn họ ra tay đều nhanh chuẩn tàn nhẫn, giống cái gì nhỉ, giống như là… sát thủ!” Có người kinh thán nói.
“Mau nhìn kìa, Văn Nhân Tắc của Thừa Vân Điện đụng độ với đại thiếu gia Hách Liên gia tộc Hách Liên Ngọc Hành rồi, bọn họ có đ.á.n.h nhau không?” Một người khác hưng phấn hét lên.
Lời vừa dứt, mọi người liền thấy hai người bọn họ đã giao thủ.
Trong bí cảnh, Văn Nhân Tắc và Hách Liên Ngọc Hành giao chiến, không khí phảng phất như bị ngưng kết lại, bầu không khí căng thẳng đến cực điểm. Ánh mắt hai người giao thoa trong không trung, phảng phất như có thể cọ xát ra tia lửa.
Thân hình Văn Nhân Tắc lóe lên, như quỷ mị lao về phía Hách Liên Ngọc Hành, trường kiếm trong tay lóe lên hàn quang, mang theo kiếm khí lăng lệ đ.â.m thẳng về phía đối phương.
Hách Liên Ngọc Hành nghiêng người tránh đòn công kích, đồng thời vung vẩy trường thương trong tay, mũi thương như rồng, mang theo linh lực cường đại tiến hành phản kích.
Hai bên có qua có lại, chiêu thức lăng lệ, mỗi một lần giao phong đều phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.
Kiếm pháp của Văn Nhân Tắc tựa như nước chảy mây trôi, kiếm thế liên miên bất tuyệt, hắn vung một kiếm về phía Hách Liên Ngọc Hành, trong chớp mắt lưỡi kiếm trực tiếp phá vỡ hư không.
Ầm!
Sắc mặt Hách Liên Ngọc Hành biến đổi, vội vàng múa trường thương, hình thành một tầng linh lực tráo, nhưng vẫn bị lưỡi kiếm chấn lui vài bước.
“Kiếm pháp hay!” Hách Liên Ngọc Hành dùng ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Văn Nhân Tắc này, người được bên ngoài đồn đại vô cùng thần thánh, đáy lòng mơ hồ có chút ghen tị.
Văn Nhân Tắc này chỉ tốn chưa đầy hai năm, đã tu luyện đến Đế Linh cảnh lục trọng. Mà bản thân hắn tu luyện nhiều năm như vậy, mới thành công thăng cấp đến Đế Linh cảnh lục trọng.
Mặc dù hiện tại hắn và Văn Nhân Tắc cùng cảnh giới, nhưng hắn biết, thiên phú tu luyện của hắn không sánh bằng Văn Nhân Tắc.
Hách Liên Ngọc Hành hít sâu một hơi, linh lực trong cơ thể cuộn trào, thân thương cũng tản ra ánh sáng ch.ói lóa, ngay lúc hắn chuẩn bị tiếp tục chiến đấu với Văn Nhân Tắc ——
“Chỗ này thật sự rất náo nhiệt.” Một giọng nói truyền đến.
Văn Nhân Tắc và Hách Liên Ngọc Hành đồng thời quay đầu nhìn sang, đập vào mắt là Tuế Trường Uẩn mặc áo tím, giẫm lên cành khô lá rụng trên mặt đất đi tới, hắn hơi nhướng mày.
Văn Nhân Tắc hơi sững sờ, vẫn coi như kính trọng gọi một tiếng: “Tuế sư huynh.”
Sắc mặt Hách Liên Ngọc Hành kinh biến, Tuế Trường Uẩn vậy mà cũng ở đây, vậy hắn chắc chắn không địch lại hai người Tuế Trường Uẩn và Văn Nhân Tắc.
Hắn không thể bị loại ngay từ vòng sơ khảo.
Hách Liên Ngọc Hành quyết đoán, nhanh ch.óng bỏ chạy về hướng ngược lại.
Tuế Trường Uẩn thấy vậy, chợt híp hai mắt lại, hắn quay đầu nhìn về phía Văn Nhân Tắc đang dửng dưng, “Tại sao ngươi không đuổi theo?”
Văn Nhân Tắc hơi cụp mắt, “Cùng khấu mạc truy (giặc cùng đường chớ đuổi).”
Nghe được lời này, Tuế Trường Uẩn cười, nhưng ánh mắt lại sắc bén như đao nhìn chằm chằm Văn Nhân Tắc, giọng điệu cay nghiệt nói.
“Hèn gì ta luôn… không thích ngươi.”
Văn Nhân Tắc cúi đầu, vẫn không có phản ứng.
Tuế Trường Uẩn cất bước rời đi.
Mà một màn này lọt vào mắt mọi người bên ngoài, liền chứng thực tin tức Tuế Trường Uẩn và Văn Nhân Tắc quả thực bất hòa.
Cùng lúc đó, ở một bên khác của bí cảnh.
Sắc mặt Thẩm Yên dần trở nên trắng bệch, thoạt nhìn giống như bị trọng thương gì đó.
Sự phản phệ từ việc nàng dự chi linh lực trước đó vậy mà lại đến vào hôm nay. Loại phản phệ này khiến cơ thể nàng trở nên suy nhược vô lực, phảng phất như bị rút cạn toàn bộ sinh mệnh lực.
Nhân lúc bây giờ vẫn còn chống đỡ được, nàng phải tìm một nơi coi như an toàn để trốn, nếu không, sẽ rắc rối to.
Nhưng đúng lúc này, nàng đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức sởn gai ốc truyền đến từ phía sau. Cỗ khí tức đó lạnh lẽo thấu xương, mang theo sát ý nồng đậm, khiến sống lưng nàng đều lạnh toát.
Nàng nhanh ch.óng quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là một thiếu niên tóc bạc.