Đệ Nhất Triệu Hoán Sư

Chương 630: Người Trong Lòng



 

Tề trưởng lão bất đắc dĩ cười khổ.

 

“Yên nhi, con đoán không sai, hơn năm mươi năm trước, Càn Khôn Tông chúng ta quả thực đã xảy ra một chuyện lớn, coi như là bê bối đi.”

 

“Bê bối gì vậy?” Thẩm Yên hỏi.

 

“Đã là bê bối, thì đừng nhắc lại nữa.” Tề trưởng lão không muốn nhắc đến chuyện này, liền chuyển chủ đề: “Trường Minh thịnh hội lần này, đành trông cậy vào các ngươi rồi.”

 

Tiêu Trạch Xuyên chậm rãi ngước mắt, “Sư phụ, chỉ dựa vào chúng ta là không được đâu, người cũng phải cố lên.”

 

Tề trưởng lão: “…”

 

Lão vuốt vuốt râu, “Cái thân già này của vi sư, cũng không biết có thể đ.á.n.h với bọn họ kẻ tám lạng người nửa cân hay không?”

 

Gia Cát Hựu Lâm đưa tay khoác lên vai Tề trưởng lão, trêu chọc cười nói: “Sư phụ, người không phải thường nói, người là vô địch sao?”

 

Tề trưởng lão cười mắng: “Tiểu t.ử thối, dám trêu chọc vi sư.”

 

Ôn Ngọc Sơ khẽ cười: “Sư phụ chắc chắn rất mạnh, dù sao, sư phụ chưa từng thể hiện thực lực chân chính trước mặt chúng ta.”

 

Tề trưởng lão, tên thật là Tề Vô Phong, là một người Thôn Kim tộc.

 

Nhưng từ khi bọn họ trở thành đệ t.ử thân truyền của lão, chưa từng thấy lão nuốt vàng bao giờ.

 

Thôn Kim tộc, có thể nuốt vàng để tu vi tăng vọt.

 

Tề trưởng lão vừa nghe, đuôi mày nhướng lên, kiêu ngạo nói: “Nói như vậy, các ngươi đều cảm thấy vi sư rất vô địch?”

 

“Sư phụ tự nhiên là vô địch.”

 

Tề trưởng lão lập tức cười lớn sảng khoái.

 

Thu hút các đệ t.ử bên cạnh liên tục ngoái nhìn.

 

Mà trong đám đông, Lâm Cửu Thương dùng ánh mắt tối tăm khó đoán nhìn Tề trưởng lão một cái, khi hắn thu hồi tầm mắt, trong đầu vẫn tiếp tục hiện lên cảnh tượng thiếu niên tóc đỏ đưa tay khoác lên vai Tề trưởng lão, đáy mắt hắn xẹt qua một tia ghen ghét.

 

Trái tim hắn phảng phất như bị lưỡi d.a.o sắc bén cứa vài nhát.

 

Gia Cát Hựu Lâm, Thẩm Yên…

 

Dựa vào cái gì?!

 

“Cửu Thương, đệ thấy không khỏe sao? Sắc mặt sao lại kém đi nhiều thế này?” Đệ t.ử bên cạnh quan tâm hỏi.

 

Lâm Cửu Thương chậm rãi ngẩng đầu, sắc môi hơi nhợt nhạt, hắn cười lắc đầu, “Có thể là hơi say sóng.”

 

Đệ t.ử nói: “Vậy đệ vận chuyển linh lực trong cơ thể, điều chỉnh lại khí tức đi.”

 

Lâm Cửu Thương mỉm cười đáp lời.

 

Cùng lúc đó, nhị trưởng lão Càn Khôn Tông Triệu Văn Lâm nghe thấy tiếng cười nói, cũng nhìn về phía bên này, tầm mắt lão rơi trên người Thẩm Yên, trong ánh mắt xẹt qua một tia sát ý.

 

Thẩm Yên dường như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy bóng lưng của nhị trưởng lão Triệu Văn Lâm.

 

Trong lòng nàng khẽ động, âm thầm lưu tâm.

 

Rất nhanh, đội ngũ Càn Khôn Tông đã đến viện số chín.

 

Các đệ t.ử được phân chia chỗ ở.

 

Hai người một phòng.

 

Mà trong Tu La tiểu đội, Ngu Trường Anh và Giang Huyền Nguyệt được phân vào một phòng, Tiêu Trạch Xuyên và Ôn Ngọc Sơ được phân vào một phòng, Bùi Túc và Trì Việt được phân vào một phòng, Thẩm Yên và Gia Cát Hựu Lâm còn lại thì ở chung với hai đệ t.ử thân truyền khác.

 

Thẩm Yên ở chung phòng với Kinh T.ử Phù.

 

Gia Cát Hựu Lâm ở chung phòng với Kinh T.ử Khiên.

 

Gia Cát Hựu Lâm nhìn chằm chằm Thẩm Yên nói: “Kinh T.ử Phù được phân ở cùng ngươi, có phải chính là người lúc trước muốn dạy dỗ ta không?”

 

“Ừm.” Thẩm Yên nhạt nhẽo gật đầu.

 

Gia Cát Hựu Lâm thở dài thườn thượt, “Ngươi cẩn thận một chút, nói không chừng nàng ta cũng muốn dạy dỗ ngươi đấy.”

 

“Ngươi lo cho bản thân mình đi.” Thẩm Yên lại nói, “Đừng có đ.á.n.h nhau với tên Kinh sư huynh kia.”

 

Gia Cát Hựu Lâm hơi nghẹn, “Ngươi tưởng ta muốn đ.á.n.h nhau với người khác lắm sao? Ngươi yên tâm, tính tình ta rất tốt.”

 

Giang Huyền Nguyệt ở bên cạnh thần tình cạn lời.

 

Đột nhiên, có một đệ t.ử ngoại môn bước nhanh về phía bọn họ, thấy nhóm người Thẩm Yên nhìn sang, đệ t.ử đứng vững, chắp tay hành lễ: “Thẩm sư tỷ, bên ngoài có người tìm tỷ.”

 

“Có biết là ai không?” Thẩm Yên nhẹ giọng hỏi.

 

“Là thủ tịch đại đệ t.ử Thừa Vân Điện, Tuế Trường Uẩn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thẩm Yên hơi sững sờ, nàng gật đầu, “Ta biết rồi, đa tạ.”

 

Đệ t.ử ngoại môn nghe vậy, hai má hơi ửng đỏ, bước nhanh rời đi.

 

“Tuế Trường Uẩn tìm ngươi làm gì?” Gia Cát Hựu Lâm nhướng mày.

 

Thẩm Yên nói: “Chắc là có chuyện, ta ra ngoài xem thử trước, các ngươi không cần đợi ta.”

 

“Được.” Những người đồng đội đáp lời.

 

Thẩm Yên cất bước đi ra ngoài viện số chín.

 

Trên con phố bên ngoài viện số chín, đã tụ tập một số người.

 

Thẩm Yên vừa bước qua ngưỡng cửa, ngước mắt liền nhìn thấy nam t.ử tuấn mỹ mặc trang phục tông môn màu tím kia, đai lưng tôn lên đường nét vòng eo của hắn, hắn nhìn về hướng Thẩm Yên, khuôn mặt đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ kia ngậm ý cười nhàn nhạt.

 

Bên cạnh hắn, vây quanh một đám nam nữ đệ t.ử, thoạt nhìn giống như người đến từ các thế lực khác.

 

Những người này dường như nhận ra ánh mắt của Tuế Trường Uẩn, nhao nhao nhìn theo tầm mắt của hắn. Chỉ thấy một thiếu nữ áo trắng có dung mạo cực kỳ xinh đẹp diễm lệ đang chậm rãi bước xuống từ bậc thềm, ánh mắt nàng lạnh lùng mà sâu thẳm, tản ra một loại cảm giác áp bách cường đại.

 

Sau khi ánh mắt bọn họ kinh diễm, trong đáy lòng trào dâng sự nghi hoặc, đây là ai?

 

Chẳng lẽ người mà Tuế sư huynh muốn đợi là nàng ta?

 

Ngay lúc bọn họ đang hoảng hốt, Tuế Trường Uẩn đã đi về phía Thẩm Yên.

 

“Đã lâu không gặp.” Hắn cười.

 

Thẩm Yên gật đầu, “Cũng được mấy tháng rồi.”

 

“Ta có chuyện muốn nói với ngươi.” Tuế Trường Uẩn tiến lại gần Thẩm Yên, cố ý đè thấp giọng.

 

Một màn này lại vừa vặn lọt vào mắt những đệ t.ử đến từ các thế lực khác xung quanh, giống như một quả b.o.m nặng ký dấy lên sóng to gió lớn trong lòng bọn họ.

 

Thiếu nữ này rốt cuộc là ai? Bọn họ thoạt nhìn tại sao lại thân thiết như vậy?

 

Thẩm Yên lạnh lùng quét mắt nhìn Tuế Trường Uẩn một cái, ánh mắt lạnh lẽo kia phảng phất như có thể nhìn thấu lòng người. Thần sắc Tuế Trường Uẩn hơi cứng đờ, trên mặt xẹt qua một tia bối rối, chậm rãi lùi lại một bước, lộ ra một nụ cười khổ bất đắc dĩ.

 

Dưới ánh mắt kinh nghi bất định của mọi người, hai người đi xa.

 

“Thiếu nữ này rốt cuộc là ai vậy? Sao ta thấy, Tuế sư huynh hình như rất sợ nàng ta.”

 

“Không phải sợ đâu? Chắc là dịu dàng.”

 

“Nàng ta mặc trang phục đệ t.ử thân truyền của Càn Khôn Tông, chắc là đệ t.ử thân truyền.”

 

Có người không nhịn được đi hỏi thăm đệ t.ử Càn Khôn Tông ở ngoài cổng viện một chút, mới biết được thân phận của nàng là một trong những đệ t.ử thân truyền của Tề trưởng lão Càn Khôn Tông, Thẩm Yên.

 

“Tuế sư huynh và Thẩm Yên kia từng có giao tình sao?”

 



 

Một bên khác.

 

Hai người đi đến một nơi không người, mới dừng bước.

 

“Ngươi muốn nói chuyện gì?” Thẩm Yên mở miệng trước.

 

Tuế Trường Uẩn thu liễm thần sắc, hàng chân mày nghiêm túc nói: “Điện hạ, Lục Linh của Lục gia thích ta, người cảm thấy ta có cần làm chút gì không?”

 

“Lục Linh?” Thẩm Yên hơi híp hai mắt lại, nàng nhớ Lục Linh chính là con gái của Lục gia chủ và Hách Liên Tang, ả ta lại thích Tuế Trường Uẩn?

 

Giọng điệu của nàng rất bình tĩnh, “Ngươi thích ả?”

 

“Không thích.” Tuế Trường Uẩn không chút do dự, “Ta tiếp cận ả, chỉ vì ả là người của Lục gia. Lúc trước Nhiếp chính vương Lục Tòng Ương lợi dụng chính quyền diệt tộc của ngoại công ta, cho nên, ta muốn báo thù cho tộc của ngoại công. Nếu Điện hạ người cần, ta có thể hy sinh nhan sắc để thu thập tin tức của Lục gia.”

 

Ánh mắt Thẩm Yên hơi ngưng tụ, nàng nói: “Không cần. Ngươi có thể g.i.ế.c người, nhưng không cần dùng tình cảm để lừa gạt người khác, cũng không cần hy sinh nhan sắc của bản thân. Ta đã cùng Tằng Thúc bọn họ vạch sẵn kế hoạch, đến lúc đó ngươi chỉ cần hành động cùng bọn họ là được.”

 

Tuế Trường Uẩn nghe vậy, cánh môi hơi hé mở.

 

Hắn dùng thần sắc phức tạp nhìn chằm chằm Thẩm Yên, “Điện hạ, người tương lai sẽ không chọn ta làm hoàng phu, có đúng không?”

 

“Đúng.” Thẩm Yên gật đầu.

 

“Vậy ta có thể thích người khác không?”

 

“Có thể, đây là tự do của ngươi.”

 

Tuế Trường Uẩn chậm rãi cụp mắt, che giấu tình cảm cuộn trào trong mắt, “Điện hạ, người ta thích đã có hôn ước…”

 

“Là ai?”

 

“… Kinh T.ử Phù.”