“Ngươi lại nói mấy lời khách sáo này với ta rồi.” Giang Huyền Nguyệt thở dài một hơi, sau đó cầm lấy hai chiếc bình phân biệt chứa Huyết Cổ và Tâm Ma Cổ, đưa cho Thẩm Yên xem, cười nói: “Ta giữ lại cổ trùng này trước, đợi sau này tìm được cơ hội, sẽ đem cổ trùng ‘trả’ lại cho người của Lục gia.”
Thẩm Yên gật đầu mỉm cười: “Được.”
Còn Tề trưởng lão ở bên cạnh thì cười vuốt râu, kiêu ngạo nói: “Quả không hổ là đồ nhi ngoan của lão phu!”
Khóe mắt Giang Huyền Nguyệt hơi cong lên, tâng bốc một câu: “Đa tạ có sư phụ chỉ dạy.”
“Ha ha ha…”
Tề trưởng lão cười lớn.
…
Rất nhanh, lại hai ngày nữa trôi qua.
Khí sắc và trạng thái tinh thần của Thẩm Hoài ngày càng tốt hơn.
Mà thời gian cách lúc Trường Minh thịnh hội bắt đầu, chỉ còn lại mười ngày.
Cũng chính trong hôm nay, đội ngũ của Càn Khôn Tông sẽ khởi hành tiến về địa điểm tổ chức Trường Minh thịnh hội —— Thiên Không Đảo.
Thiên Không Đảo nằm ở phía trên vùng biển giao giới giữa Thiên Cực Vực và Thái Sơ Sơn, là một hòn đảo khổng lồ lơ lửng trên không trung.
Từ trước đến nay, Thiên Không Đảo này luôn là địa điểm tổ chức thịnh hội của Trường Minh Giới.
Bất luận là người tu luyện hay người bình thường, đều có thể bước lên Thiên Không Đảo trong thời gian diễn ra Trường Minh thịnh hội.
Chuyến đi đến Thiên Không Đảo lần này, đã huy động một nửa số người của Càn Khôn Tông, trong đó bao gồm cả tông chủ Càn Khôn Tông cùng bảy vị trưởng lão.
Những trưởng lão còn lại thì trấn thủ tông môn.
Bảy chiếc linh chu từ ngoài cổng lớn Càn Khôn Tông bay lên giữa không trung, sau đó hướng về vị trí của Thiên Không Đảo mà đi.
Tề trưởng lão dẫn theo tám người Tu La ngồi chung một chiếc linh chu, mà những người cùng ở trên chiếc linh chu này còn có các đệ t.ử như Kinh T.ử Phù, Dịch Linh Hoán, Yến Tích, Hô Diên Hạng Vũ và Lâm Cửu Thương.
Còn về phần thiếu tông chủ Kinh T.ử Khiên cùng Hách Liên Ngọc Tiệp thì ở trên chiếc linh chu của tông chủ.
Trên linh chu, đa số đệ t.ử lúc này đều vô cùng hưng phấn.
Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên bọn họ tham gia Trường Minh thịnh hội.
“Các ngươi nói xem, Thiên Không Đảo rốt cuộc trông như thế nào nhỉ?”
“Nghe nói, phong cảnh rất đẹp.”
“Chúng ta không phải đi chơi, mà là đại diện cho Càn Khôn Tông tham gia vòng xếp hạng thế lực. Nếu như Càn Khôn Tông chúng ta rớt khỏi top mười, vậy phải làm sao?”
“Gần đây Trường Minh Giới xảy ra rất nhiều chuyện, đầu tiên là Thẩm Kha của Thiên Châu hoàng triều vẫn còn sống, đồng thời thành lập thế lực Thiên Châu, sau đó phái Tu La tiểu đội đi đối phó Lục gia, chuyện này làm ầm ĩ rất lớn.”
“Vừa nhắc tới ‘Tu La tiểu đội’, ta lại không nhịn được mà nghĩ đến…” Có một đệ t.ử vừa nói, vừa liếc nhìn về hướng nhóm người Thẩm Yên, lập tức lộ ra thần tình đầy ẩn ý.
Những đệ t.ử khác lĩnh hội được ý của hắn, lập tức bật cười, nụ cười mang theo chút khinh miệt khó nói nên lời.
Mà lúc này nhóm người Thẩm Yên đang trò chuyện cùng Yến Tích và Hô Diên Hạng Vũ.
Dung mạo Yến Tích cực kỳ xinh đẹp, nàng vừa cười, liền mang đến một cảm giác thấm đẫm lòng người, nàng nhìn nhóm người Thẩm Yên nói: “Lần trước đi Lăng Hoàng bí cảnh, không tìm được cơ hội giao lưu với các ngươi một chút, tự giới thiệu nhé, ta là Yến Tích.”
“Hô Diên Hạng Vũ.” Hô Diên Hạng Vũ mỉm cười gật đầu với bọn họ, hắn có một khuôn mặt b.úp bê, thoạt nhìn cực kỳ dễ gần.
Thẩm Yên nói: “Yến sư tỷ, Hô Diên sư huynh, ta tên Thẩm Yên.”
Những người đồng đội cũng đơn giản tự giới thiệu một phen.
Yến Tích hơi sững sờ, nói: “Thực ra, các ngươi nên gọi chúng ta là sư đệ sư muội, bởi vì các ngươi là đệ t.ử thân truyền, chúng ta chỉ là đệ t.ử nội môn.”
Thẩm Yên nói: “Chỉ là một danh xưng thôi, không cần quá tính toán.”
Yến Tích nghe vậy, không khỏi sinh ra hảo cảm với lời nói của nàng.
Bởi vì trước đó, có vài đệ t.ử thân truyền khá cao ngạo, vô cùng coi thường bọn họ.
Mà ở cách đó không xa, Kinh T.ử Phù liếc nhìn về hướng bên này một cái, ánh mắt rất nhạt.
“Sư muội, vẫn còn giận sao?” Dịch Linh Hoán bất đắc dĩ mỉm cười.
Kinh T.ử Phù lạnh lùng nói: “Ai nói với ngươi là ta đang giận?”
Dịch Linh Hoán cười nói: “Ta nhìn ra được mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kinh T.ử Phù không chút lưu tình đáp trả: “Vậy ngươi nên m.ó.c m.ắ.t đi, bởi vì nhìn người không chuẩn.”
Sắc mặt Dịch Linh Hoán cứng đờ.
Hắn lộ ra nụ cười khổ, “Sư muội, muội cho dù có tức giận, cũng không nên lấy ta ra trút giận chứ? Được rồi, đợi đến Thiên Không Đảo, ta sẽ mua rượu cho muội uống.”
Sắc mặt Kinh T.ử Phù lạnh như băng, quét mắt nhìn hắn một cái.
“Đừng đi theo ta!”
Da mặt Dịch Linh Hoán hơi cứng lại, thần sắc cũng ảm đạm xuống, hắn nhìn bóng lưng Kinh T.ử Phù quay người bước đi, bất đắc dĩ lại cưng chiều cười một cái, sau đó bước nhanh đuổi theo, hắn đưa tay định nắm lấy bả vai Kinh T.ử Phù.
Giọng nói của nàng không lớn không nhỏ, lọt vào tai mọi người, bọn họ nhao nhao ngoái nhìn sang.
Dịch Linh Hoán thần tình cô đơn nhìn Kinh T.ử Phù, muốn nói lại thôi, cuối cùng cười khổ nói: “Xin lỗi, là ta sai rồi, sư muội.”
Kinh T.ử Phù cười lạnh một tiếng.
Nàng cất bước bỏ đi, không thèm để ý đến Dịch Linh Hoán.
Mà một màn này lọt vào mắt mọi người, ánh mắt bọn họ nhìn Dịch Linh Hoán tràn ngập sự thương hại, trong lòng đều cảm thấy tính tình Kinh T.ử Phù quá tệ.
“Dịch sư huynh không phải là vị hôn phu của Kinh sư tỷ sao? Sao Dịch sư huynh lại hèn mọn như vậy?”
“Dịch sư huynh lại có thể chịu đựng được cái tính khí tồi tệ này của Kinh sư tỷ, cũng là chân ái rồi.”
“Haiz, Dịch sư huynh thật đáng thương.”
“Ta thấy á, Kinh sư tỷ ỷ vào việc mình là con gái của tông chủ, nên coi thường Dịch sư huynh thôi.”
“Còn coi thường? Ai mà không biết nàng ta chỉ là cô nhi được tông chủ nhận nuôi? Thiếu tông chủ mới là huyết thống danh chính ngôn thuận của tông chủ.”
“Kinh sư tỷ chỉ là tính tình hơi kém một chút, con người nàng ấy khá tốt mà.”
Rất nhanh, câu nói tốt đẹp này đã bị vô số câu nói xấu nhấn chìm.
Kinh T.ử Phù đi đến một góc.
Nhưng Dịch Linh Hoán lại đuổi theo, nở nụ cười dỗ dành nàng.
Kinh T.ử Phù không biết đã nghe được lời gì, nhắm mắt lại, cũng không đuổi Dịch Linh Hoán đi nữa.
Tề trưởng lão đột nhiên lên tiếng: “Ồn ào cái gì, còn không mau ngồi xuống đả tọa tu luyện?!”
Lời này vừa dứt, chúng đệ t.ử nhao nhao ngậm miệng.
Trên linh chu chìm vào tĩnh lặng.
Gia Cát Hựu Lâm ghé sát vào tai Giang Huyền Nguyệt, nhỏ giọng nói: “Nguyệt Nguyệt, tính tình của ngươi còn tốt hơn nàng ta.”
Giang Huyền Nguyệt phóng một ánh mắt sắc lẹm về phía hắn.
Gia Cát Hựu Lâm sững sờ, chẳng lẽ hắn lại nói sai rồi sao?
“Tính tình nàng ta không tệ.” Giang Huyền Nguyệt lạnh lùng nói, sau đó nàng ngẩng đầu nhìn về hướng Kinh T.ử Phù một cái, buông một câu: “Nếu ta là nàng ta, ta sẽ làm còn tàn nhẫn hơn.”
“Quả thực rất ngu ngốc rất đần độn.” Tiêu Trạch Xuyên ở bên cạnh thần sắc nhàn nhạt bổ sung một câu.
Gia Cát Hựu Lâm chớp chớp mắt, “Là đang nói nàng ta sao?”
“…” Những người đồng đội chìm vào trầm mặc, bọn họ dùng thần sắc cổ quái nhìn về phía Gia Cát Hựu Lâm.
Đôi khi, bọn họ cũng không biết não của hắn cấu tạo như thế nào nữa.
Gia Cát Hựu Lâm chạm phải ánh mắt nhìn con khỉ ngốc của bọn họ, cuối cùng cũng phản ứng lại, không dám tin trừng lớn mắt, chỉ vào mình nói: “Các ngươi nói ta ngu? Ta ngu ngốc chỗ nào?”
Giọng nói của hắn không cố ý đè thấp, lập tức vang vọng khắp toàn bộ linh chu.
Các đệ t.ử kinh ngạc nhìn về phía Gia Cát Hựu Lâm.