Diệp Huyên cười ha hả rồi hỏi: “Câu hỏi cuối cùng, cô có hận chủ nhân bút Đại đạo không?”
Cô gái hoả diễm lắc đầu: “Không hận! Vì năm xưa ông ta là người cứu ta, hơn nữa ta cũng không đánh lại ông ta”.
Diệp Huyên khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi”.
Sau đó hắn lấy Tiểu Tháp ra: “Vào tháp đi”.
Cô gái hoả diễm nhìn Diệp Huyên lần nữa rồi đi vào Tiểu Tháp, vừa vào trong nàng ta đã sững người, rất nhanh nàng ta liền chau mày: “Thời gian trong này…”
Lúc này Diệp Huyên xuất hiện trước mặt nàng ta.
Cô gái hoả diễm trầm giọng: “Có người lợi dụng thần thông vô thượng cải tạo tốc độ thời gian lưu thệ ở đây”.
Diệp Huyên gật đầu.
Cô gái hoả diễm nhìn hắn: “Ngươi làm à?”
Diệp Huyên vô thức muốn gật đầu, nhưng nghĩ tới gì đó hắn lại mau chóng lắc đầu: “Không phải”.