Lục Thư Họa vẫn luôn lấy làm khó hiểu trước sự chấp niệm của ta đối với món đậu phụ vàng, ta chỉ cười rồi nuốt xuống miếng đậu phụ cuối cùng, kề sát tai nàng nhỏ giọng nói:
"Bởi vì ta thích."
Nàng lườm ta một cái, chẳng thèm chấp nhặt nữa.
Năm đó Dung phủ bị tịch thu tài sản, Dung Sách tuy may mắn trốn thoát nhưng cũng phải nếm trải những ngày tháng khốn cùng thất vọng, thậm chí có một khoảng thời gian dài chàng phải giành giật miếng ăn từ miệng ch.ó hoang.
Khi đó, ta thường nói món đậu phụ vàng mẫu thân làm ăn đã ngán nên đem chia cho người khác.
Kỳ thật không phải vậy, ta chỉ đem chia cho một mình Dung Sách mà thôi.
Năm ấy trời lạnh thấu xương, Dung Sách co róm trong con hẻm nhỏ với bộ y phục rách mướp run bần bật, đôi môi đông cứng đến tím tái, đôi bàn tay thon dài xinh đẹp nứt nẻ đầy những vết m.á.u.
Ta lấy điểm tâm từ trong lòng n.g.ự.c đưa cho chàng.
Đậu phụ vàng để nguội thì chẳng còn ngon, nhưng đối với chàng lúc bấy giờ, nó lại hệt như sơn hào hải vị, chàng ăn ngấu nghiến như chưa từng được ăn.
Dung Sách vốn dĩ lớn lên đã đẹp, đôi mắt đào hoa mang theo phong tình quyến rũ, ta dù có ngốc nghếch đến mấy cũng bị chàng hớp hồn.
Thế là ngày ngày ta đều mang điểm tâm tới cho chàng.
Sau đó tuyết tan, trong con hẻm nhỏ chỉ còn lại những vũng nước bùn bẩn thỉu.
Ta đi tới đó, ngây ngốc đứng chờ chàng, thậm chí còn làm bẩn cả đôi giày mới mà mẫu thân vừa làm cho.
Ta không đợi được chàng, thậm chí còn chẳng biết tên chàng là gì, nhưng chàng lại là người bạn duy nhất của ta.
Nói là bạn bè, thực chất cũng chỉ là ta đơn phương ngộ nhận.
Chàng chẳng bao giờ nói chuyện với ta, luôn lẳng lặng nghe ta lải nhải về những chuyện mà ta tự cho là thú vị.
Chàng đi rồi, ta ngay cả một người lắng nghe mình nói cũng chẳng tìm thấy nữa, nhưng ta vẫn duy trì thói quen ngày ngày ghé qua con hẻm nhỏ ấy nhìn một cái.
Ta đã đợi rất lâu, nhưng rốt cuộc lại không gặp lại chàng ở con hẻm đó.
Ngày hôm ấy tiết trời cực đẹp, chàng cưỡi ngựa đi ngang qua con phố dài, ta đứng bên cửa sổ của t.ửu lâu, chỉ một ánh mắt thôi đã nhận ra chàng ngay lập tức.
Phiên ngoại (Chương về Lục Thư Họa):
Trần Chi Chi là một kẻ ngu ngốc, từ trước đến nay ta đều cảm thấy như vậy.
Năm ấy tại ngắm hoa yến, nàng bị đám quý nữ trêu chọc chế giễu đến mức không dám phản kháng, chỉ biết trốn một góc mà rơi nước mắt, khóc đến lem nhem cả mặt mũi, trông lại càng ngu ngốc hơn.
Ta thấy dáng vẻ "bánh bao" dễ bắt nạt ấy của nàng thì có chút bực mình, liền mở miệng mỉa mai vài câu giúp nàng giải vây, ai ngờ yến tiệc kết thúc, nàng thế nhưng lại chặn kiệu của ta lại.
Ta vốn chẳng muốn đoái hoài, nhưng nhìn gương mặt nàng vẫn còn vương nước mắt, đôi mắt đỏ hoe, trông cực kỳ giống con thỏ nhỏ ta nuôi lúc bé.
Có điều, thỏ nhỏ không có ngu ngốc đến nhường này.
Nàng hướng ta nói lời cảm tạ, ta lạnh mặt đáp:
"Vốn chưa từng nghĩ tới chuyện giúp Trần cô nương nói chuyện, Trần cô nương chớ có tự mình đa tình."
Lời vừa thốt ra, nàng lập tức mếu máo như sắp khóc thành tiếng, ta ngại nàng phiền phức, liền ném khăn tay cho nàng. Một cô nương mười hai mười ba tuổi đầu, thế mà cứ như đứa trẻ lên ba, hở một chút là rơi nước mắt.
Nàng cầm khăn của ta, học bộ dạng người khác mà hành lễ cảm tạ, còn nói ngày khác sẽ đến phủ tìm ta chơi đùa.
Ta mới không thèm chơi cùng kẻ ngu ngốc.
Thế nhưng ít ngày sau, nàng quả nhiên gửi thiếp canh đến thật.
Ta nghĩ đến dáng vẻ nàng khóc đỏ cả mắt, đôi tay đang nặn điểm tâm không tự chủ được mà nặn thành hình thỏ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Chi Chi nâng đĩa điểm tâm hình thỏ vừa mừng vừa rỡ, nâng niu mãi không nỡ ăn.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đối với chuyện này, ta rất là chướng mắt:
"Nhìn cái bộ dạng chưa thấy qua sự đời của ngươi kìa."
Trần Chi Chi hiển nhiên chẳng để lời ta nói vào lòng, nàng bĩu môi, cẩn thận gói điểm tâm vào khăn tay định mang về.
Ta liền sai người dùng hộp đồ ăn đựng đầy một đĩa cho nàng mang theo.
Nàng ôm lấy cánh tay ta vui mừng không thôi, thốt ra mấy lời sến súa làm người ta nổi hết da gà:
"Thư Họa thật tốt, Chi Chi thích Thư Họa nhất."
Ta định rút tay ra, nhưng nghe nàng nói nhiều lời êm tai như vậy, thôi thì cứ để nàng ôm một lát đi!
Sau này tiểu ngu ngốc ấy gả cho con hồ ly Dung Sách kia, ta thật sợ nàng bị hắn ăn đến xương cốt cũng chẳng còn.
Ta đích thân tới tìm Dung Sách, thấy hắn thế mà lại đang làm điểm tâm cho Trần Chi Chi, ta có chút ngoài ý muốn.
Quả nhiên cái ngu có thể lây bệnh, trước đây nhìn Dung Sách khôn ngoan là thế, giờ cũng chẳng khác gì Trần Chi Chi.
Lúc chuẩn bị rời đi thì gặp Trần Chi Chi, đã gả cho người ta rồi mà vẫn như đứa trẻ, ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, vậy mà ta lại thấy có chút đáng yêu.
Trần Chi Chi ngây ngốc nhìn ta định bắt chuyện, nhưng ta nhớ tới bộ dạng của Dung Sách bây giờ, sợ bị nàng lây bệnh ngu nên không ngoảnh đầu lại mà rời đi luôn.
Hoàng đế lén tìm Dung Sách và cha ta nói muốn ban hôn cho ta, ta dĩ nhiên không muốn, cũng may cha đã cự tuyệt.
Để dập tắt ý định của lão Hoàng đế, ta còn bị Dung Sách mang ra chế nhạo một vố trước mặt bao nhiêu người, mối thù này ta ghi nhớ kỹ.
Ai ngờ, lão Hoàng đế làm việc tuyệt tình đến vậy, vì uy h.i.ế.p cha ta và Dung Sách mà nhất quyết tống Dung Sách vào đại lao.
Nhìn cha mái đầu bạc trắng vẫn phải vì ta mà lao tâm khổ tứ, ta cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Tứ hoàng t.ử tuy nhìn như một khúc gỗ, nhưng ít ra so với lão cáo già Dung Sách thì thuận mắt hơn, mà cũng dễ lừa gạt hơn.
Ta cũng không muốn thấy cái đồ ngu ngốc Trần Chi Chi kia suốt ngày khóc lóc sướt mướt, phiền đến c.h.ế.t mất.
Nàng ta ngốc đến mức chỉ nghĩ được cách đại náo cửa cung, nói nàng ta là bạn thân của ta thật là mất mặt quá đi.
Nhìn nàng khóc lóc t.h.ả.m thương, ta bực mình quá nên mới đem chân tướng nói ra một hồi.
Qua chuyện này ta mới nhận ra, con thỏ ngốc này mà làm loạn lên thì cũng chẳng vừa, không biết lão cáo già Dung Sách có chịu nổi không đây.
Ngày xuất giá, Trần Chi Chi mang đến một hộp điểm tâm, khóc sướt mướt túm tay áo tiễn ta về nhà chồng, ai không biết còn tưởng nàng là mẫu thân của ta không bằng.
Ta đã gặp Tứ hoàng t.ử, là một kẻ trầm mặc ít lời, lớn lên tuy không có vẻ mặt "hồ ly tinh" như Dung Sách, nhưng cũng may không bụng phệ như lão Hoàng đế, xem như không có gì đáng ngại.
Ta định bụng sẽ cùng hắn "tương kính như tân", cứ lệ bộ cho qua ngày đoạn tháng là xong.
Nào ngờ, sau khi hắn vén khăn voan lên, lại ghé sát tai ta thì thầm:
"Lục tiểu thư, đã lâu không gặp."
Ta nằm trên gối, nhìn nam nhân trước mắt bằng ánh mắt mê ly, mãi vẫn không nhớ nổi chúng ta từng gặp nhau khi nào.
Hắn như nhìn thấu tâm tư ta mà nói ra huyền cơ.
Năm ấy tuyết rơi đầy trời, ta vô ý làm ướt giày tất, trốn trên xe ngựa để thay đồ thì có một thiếu niên đầy người là m.á.u xông vào.
Ta sợ phiền phức nên đã giúp hắn che giấu qua mắt quân lính.
Hắn nắm lấy chân ta, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn chân:
"Thẩm Uyên đường đột cô nương, sau này nguyện đương gấp bội bồi thường."