Đạo Quỷ Dị Tiên

Chương 906:  Trí tuệ



Chương 909: Trí Tuệ Lý Tuế không biết mình đã khóc bao lâu, nàng chỉ biết khi mình ngẩng đầu lên, Lý Hỏa Vượng đã biến mất, chỉ còn lại Đại Tề Tư Thiên Giám và Đại Tề Quốc Sư đang nhìn mình với vẻ mặt phức tạp. “Ngươi... ngươi không sao chứ?” Đại Tề Tư Thiên Giám hỏi. Lý Tuế lắc đầu, nàng không sao, chỉ là cảm thấy có chút buồn, nhưng nàng không biết tại sao lại buồn. “Ngươi có thể đưa ta về Đại Lương không? Ta muốn về nhà.” Lý Tuế nói. Đại Tề Tư Thiên Giám và Đại Tề Quốc Sư nhìn nhau, sau đó Đại Tề Quốc Sư nói: “Ngươi muốn về nhà? Vậy ngươi có biết nhà ngươi ở đâu không?” Lý Tuế ngây người, nàng không biết nhà mình ở đâu, nàng chỉ biết mình muốn về nhà. “Vậy ngươi có biết cha ngươi ở đâu không?” Đại Tề Tư Thiên Giám hỏi. Lý Tuế lắc đầu, nàng không biết cha mình ở đâu, nàng chỉ biết cha mình đang đợi mình. “Vậy ngươi có biết mình là ai không?” Đại Tề Quốc Sư hỏi. Lý Tuế lại ngây người, nàng không biết mình là ai, nàng chỉ biết mình là Lý Tuế. Đại Tề Tư Thiên Giám và Đại Tề Quốc Sư nhìn nhau, sau đó Đại Tề Tư Thiên Giám nói: “Ngươi không biết mình là ai, không biết nhà mình ở đâu, không biết cha mình ở đâu, vậy ngươi muốn về nhà làm gì?” Lý Tuế im lặng, nàng không biết phải trả lời thế nào. “Ngươi có muốn biết mình là ai không? Có muốn biết nhà mình ở đâu không? Có muốn biết cha mình ở đâu không?” Đại Tề Quốc Sư hỏi. Lý Tuế gật đầu, nàng muốn biết. “Vậy ngươi hãy đi theo chúng ta, chúng ta sẽ giúp ngươi tìm lại tất cả.” Đại Tề Tư Thiên Giám nói. Lý Tuế nhìn hai người, sau đó gật đầu, nàng tin tưởng bọn họ. Thế là, Lý Tuế bắt đầu đi theo Đại Tề Tư Thiên Giám và Đại Tề Quốc Sư, bắt đầu một hành trình mới. Trên đường đi, Đại Tề Tư Thiên Giám và Đại Tề Quốc Sư không ngừng hỏi Lý Tuế về những chuyện đã xảy ra, Lý Tuế cũng không giấu giếm, kể lại tất cả những gì mình biết. Nghe xong lời của Lý Tuế, Đại Tề Tư Thiên Giám và Đại Tề Quốc Sư đều cảm thấy kinh ngạc, bọn họ không ngờ lại có chuyện hoang đường như vậy. “Ngươi nói Pháp Giáo đã diệt Đại Tề?” Đại Tề Tư Thiên Giám hỏi. Lý Tuế gật đầu, nàng nói là thật. “Vậy ngươi có biết Pháp Giáo là gì không?” Đại Tề Quốc Sư hỏi. Lý Tuế lắc đầu, nàng không biết. “Vậy ngươi có biết Vu Nhi Thần là gì không?” Đại Tề Tư Thiên Giám hỏi. Lý Tuế lắc đầu, nàng không biết. Đại Tề Tư Thiên Giám và Đại Tề Quốc Sư nhìn nhau, sau đó Đại Tề Tư Thiên Giám nói: “Xem ra ngươi cái gì cũng không biết, vậy chúng ta phải dạy ngươi từ đầu.” Thế là, Đại Tề Tư Thiên Giám và Đại Tề Quốc Sư bắt đầu dạy Lý Tuế về thế giới này, về Pháp Giáo, về Vu Nhi Thần, về tất cả những gì nàng không biết. Lý Tuế rất thông minh, nàng học rất nhanh, chỉ trong thời gian ngắn, nàng đã hiểu được rất nhiều chuyện. Nàng biết Pháp Giáo là một tổ chức tà ác, bọn họ muốn hủy diệt thế giới này. Nàng biết Vu Nhi Thần là một vị thần tà ác, hắn muốn chiếm đoạt thế giới này. Nàng biết mình có trách nhiệm phải ngăn chặn bọn họ. Lý Tuế bắt đầu tu luyện, nàng học được rất nhiều công pháp, nàng trở nên mạnh mẽ hơn. Nàng bắt đầu chiến đấu, nàng chiến đấu với Pháp Giáo, chiến đấu với Vu Nhi Thần, chiến đấu với tất cả những kẻ tà ác. Nàng không sợ hãi, nàng không lùi bước, nàng chiến đấu vì thế giới này, vì cha nàng, vì chính mình. Trong quá trình chiến đấu, Lý Tuế gặp được rất nhiều người, có người tốt, có người xấu, có người giúp đỡ nàng, có người cản trở nàng. Nàng học được cách phân biệt thiện ác, học được cách tin tưởng người khác, học được cách bảo vệ bản thân. Nàng trở nên trưởng thành hơn, nàng trở nên mạnh mẽ hơn, nàng trở nên thông minh hơn. Cuối cùng, Lý Tuế đã đánh bại Pháp Giáo, đánh bại Vu Nhi Thần, cứu được thế giới này. Nàng trở thành một anh hùng, nàng được mọi người kính trọng. Nhưng nàng vẫn không quên mục tiêu ban đầu của mình, nàng muốn tìm lại cha mình, nàng muốn về nhà. Thế là, Lý Tuế lại bắt đầu một hành trình mới, hành trình tìm kiếm cha mình, hành trình về nhà. (Hết chương)