Đạo Quỷ Dị Tiên

Chương 883:  May mắn



Chương 886: May mắn   Chương 886: May mắn   “Ngươi là ai?” Lý Hỏa Vượng hỏi.   “Ta là Đại Lương Thái Tổ.” Giọng nói già nua từ trong bóng tối truyền đến, “Ngươi là Lý Hỏa Vượng phải không? Ngươi có chuyện gì sao?”   “Ta không tìm ngươi.” Lý Hỏa Vượng nói xong, lại tiếp tục cúi người xuống, cố gắng nhìn rõ hơn khuôn mặt nửa người nửa rồng của đối phương.   “Ngươi không tìm ta, vậy ngươi tìm ai?”   “Ta tìm người cổ xưa nhất, người đã từng nhìn thấy Long Mạch ban đầu.”   “Ha ha ha, ngươi tìm ta là đúng rồi, ta chính là người cổ xưa nhất, ta chính là Long Mạch đầu tiên của Đại Lương.”   Lý Hỏa Vượng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nửa người nửa rồng của đối phương, hắn không tin lời nói của Tọa Vong Đạo, cũng không tin lời nói của những người bị điên này.   “Ngươi không tin ta?” Giọng nói già nua kia mang theo một tia bất mãn. “Ngươi không tin ta, vậy ngươi tin ai? Ngươi tin những kẻ giả dối bên ngoài kia sao? Ngươi tin những kẻ tự xưng là thần tiên kia sao?”   “Ta không tin ai cả, ta chỉ tin những gì ta nhìn thấy.” Lý Hỏa Vượng nói xong, dùng sức vỗ vào mặt đối phương.   “Ngươi làm gì vậy?” Giọng nói già nua kia mang theo một tia tức giận.   “Ta muốn xem ngươi có phải là thật hay không.” Lý Hỏa Vượng nói xong, lại vỗ thêm mấy cái.   “Ngươi!” Giọng nói già nua kia tức giận đến mức không nói nên lời, “Ngươi thật là vô lễ!”   “Vô lễ thì sao? Ngươi có thể làm gì ta?” Lý Hỏa Vượng nói xong, lại vỗ thêm mấy cái.   “Ngươi!” Giọng nói già nua kia tức giận đến mức run rẩy, “Ngươi thật là quá đáng!”   “Quá đáng thì sao? Ngươi có thể làm gì ta?” Lý Hỏa Vượng nói xong, lại vỗ thêm mấy cái.   “Ngươi!” Giọng nói già nua kia tức giận đến mức muốn nổ tung, “Ngươi thật là không biết sống chết!”   “Không biết sống chết thì sao? Ngươi có thể làm gì ta?” Lý Hỏa Vượng nói xong, lại vỗ thêm mấy cái.   “Ngươi!” Giọng nói già nua kia tức giận đến mức không thể chịu đựng được nữa, “Ngươi thật là…”   “Đủ rồi!” Lý Tuế đột nhiên lên tiếng, “Cha, người đừng làm loạn nữa, người muốn hỏi gì thì hỏi đi.”   Lý Hỏa Vượng nghe lời này, dừng tay lại, nhìn về phía Lý Tuế. “Con nói đúng, ta không nên làm loạn.”   Sau đó hắn lại nhìn về phía khuôn mặt nửa người nửa rồng kia, “Ngươi nói ngươi là Long Mạch đầu tiên của Đại Lương, vậy ngươi có biết Long Mạch từ đâu mà có không?”   “Long Mạch từ đâu mà có?” Giọng nói già nua kia lẩm bẩm, “Long Mạch từ trời mà có, từ đất mà sinh, từ người mà thành.”   “Nói rõ hơn đi.” Lý Hỏa Vượng nói.   “Trời là Thiên Đạo, đất là địa mạch, người là hoàng đế.” Giọng nói già nua kia nói, “Thiên Đạo giáng xuống, địa mạch tụ lại, hoàng đế trấn áp, Long Mạch thành hình.”   “Vậy tại sao Long Mạch lại đồng bộ với thời khắc?” Lý Hỏa Vượng hỏi.   “Thời khắc là do Thiên Đạo định ra, Long Mạch là do Thiên Đạo ban cho.” Giọng nói già nua kia nói, “Long Mạch là một phần của Thiên Đạo, cho nên nó đồng bộ với thời khắc.”   “Vậy tại sao Thiên Trần Quốc lại có kim long?” Lý Hỏa Vượng hỏi.   “Kim long là Long Mạch của Thiên Trần Quốc.” Giọng nói già nua kia nói, “Thiên Trần Quốc không có hoàng đế, bọn họ tự mình làm chủ, cho nên Long Mạch của bọn họ cũng khác.”   “Khác như thế nào?” Lý Hỏa Vượng hỏi.   “Bọn họ không cần hoàng đế trấn áp, bọn họ tự mình trấn áp.” Giọng nói già nua kia nói, “Bọn họ dùng ý chí của mình để trấn áp Long Mạch, cho nên Long Mạch của bọn họ là kim long.”   “Ý chí của mình?” Lý Hỏa Vượng cau mày, “Bọn họ có thể làm được điều đó sao?”   “Bọn họ có thể.” Giọng nói già nua kia nói, “Bọn họ là những kẻ điên, bọn họ không tin thần, không tin Phật, không tin ai cả, bọn họ chỉ tin chính mình.”   “Cho nên bọn họ có thể làm được điều đó.”   Lý Hỏa Vượng trầm mặc, hắn không ngờ Thiên Trần Quốc lại có thể làm được điều này.   “Vậy ngươi có biết Thiên Hoàng Quý Trụ là ai không?” Lý Hỏa Vượng hỏi.   “Thiên Hoàng Quý Trụ?” Giọng nói già nua kia lẩm bẩm, “Ta không biết, ta chưa từng nghe nói đến.”   “Ngươi là Long Mạch đầu tiên của Đại Lương, ngươi lại không biết Thiên Hoàng Quý Trụ?” Lý Hỏa Vượng nghi ngờ hỏi.   “Ta thật sự không biết.” Giọng nói già nua kia nói, “Ta chỉ biết về Long Mạch của Đại Lương, những thứ khác ta không biết.”   Lý Hỏa Vượng trầm mặc, hắn biết mình không thể hỏi được gì nữa từ người này.   “Cha, chúng ta đi thôi.” Lý Tuế nói.   Lý Hỏa Vượng gật đầu, cùng Lý Tuế rời khỏi Hoàng Miếu.   (Hết chương)