Tề Miên Ngọc bướng bỉnh lên tiếng: “Ta chỉ có thể để một người chạm vào, chỉ có thể để nàng chạm vào, không thể... không thể cho người khác chạm vào được.”
Nhưng, người kia không chạm vào hắn nữa rồi.
Hắn cũng chẳng muốn cho ai khác nhìn, chỉ muốn cho duy nhất người kia nhìn thôi.
Hắn và người kia từng kết khế ước mệnh định, tâm ý tương thông, ngay cả hình dáng khi hắn hóa thành người, cũng là dựa theo dáng vẻ mà người đó thích nhất.
Thế nhưng, người đó cũng không nhìn hắn nữa rồi.
Hắn ghét nàng!
Thịnh Trường Ninh nương theo ánh đèn nhìn sang.
Dưới ánh sáng ấm áp, khuôn mặt như bạch ngọc của Tề Miên Ngọc ửng đỏ, đuôi mắt cũng hồng hồng, giống như hơi rượu đã nhuộm lên đuôi mắt vô tội kia một sắc hoa đào diễm lệ.
Hàng mi của hắn khẽ run, bên trong đôi mắt đen đã được ngụy trang chợt loáng thoáng hiện ra sắc đỏ rực rỡ, mang theo men say tỉnh táo.
Rất rõ ràng, chủ nhân của đôi mắt đỏ vẫn chưa hề hay biết, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ mờ mịt luống cuống, giống như một con thú nhỏ ngây thơ yếu ớt, buồn bã vô cùng.
Tề Miên Ngọc nói xong, lại định xoay người bỏ đi.
Hắn không chú ý tới hòn đá từng suýt làm mình vấp ngã kia, lại suýt chút nữa ngã xuống lần nữa, Thịnh Trường Ninh nhanh tay lẹ mắt kéo hắn lại.
Tề Miên Ngọc bỗng nhiên quay đầu lại, đôi mắt đỏ u oán trừng Thịnh Trường Ninh, thần sắc mang theo vài phần bất mãn.
Thịnh Trường Ninh buông tay ra, bất đắc dĩ nói: “Được rồi được rồi, ta buông tay.”
Tề Miên Ngọc đứng thẳng người, ánh mắt rũ xuống nhìn chằm chằm hòn đá kia một hồi lâu, sau đó chậm rãi khom lưng, đưa tay dời hòn đá kia ra thật xa.
“Thế này đi.”
Thịnh Trường Ninh nghĩ ra một cách, nàng xòe tay ra, để lộ sợi kiếm tuệ vẫn luôn nắm c.h.ặ.t trong tay, còn chưa kịp nói hết câu.
Tề Miên Ngọc mím môi, kiên quyết nói: “Ta từ chối! Ta chỉ cần kiếm tuệ của một người.”
Ngay sau đó, chân mày Tề Miên Ngọc khẽ nhíu lại, mang theo vài phần buồn bã, bướng bỉnh nói: “Kiếm tuệ của ai ta cũng không cần! Tự ta biết đan, ta đã biết đan kiếm tuệ rồi!”
Năm nào hắn cũng tự đan kiếm tuệ cho mình, vào ngày Xuân Tỉnh, hắn sẽ học một kiểu dáng kiếm tuệ mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn coi ngày này là sinh thần của mình, người kia cứ mười năm mới đón sinh thần một lần, còn hắn năm nào cũng muốn đón sinh thần.
Hắn không đan cho ai cả, chỉ đan cho chính mình thôi.
Thịnh Trường Ninh nghe vậy, khóe môi hơi cong lên, khẽ bật cười, trấn an: “Không có không có.”
“Ý của ta là, đường núi gập ghềnh, sư huynh ngươi không muốn người khác chạm vào, vậy thì nắm lấy tua kiếm tuệ trong tay ta mà đi.”
“Nếu không...” Thịnh Trường Ninh khẽ chớp mắt, tiếp tục nói: “Lỡ như sư huynh không cẩn thận bị ngã thì làm sao bây giờ.”
Tề Miên Ngọc ngẩn ra một lúc lâu, mím c.h.ặ.t môi, chậm rãi vươn tay ra. Bàn tay kia khớp xương rõ ràng, thon dài trắng trẻo, tựa như băng ngọc vương tuyết, xinh đẹp mà tinh xảo.
Thịnh Trường Ninh giơ tay lên, sợi kiếm tuệ trong tay nàng khẽ rủ xuống, phần tua rua đung đưa chậm rãi lướt qua lòng bàn tay Tề Miên Ngọc.
Hơi ngứa.
Tề Miên Ngọc từ từ nắm c.h.ặ.t phần tua rua kia.
Thịnh Trường Ninh đưa luôn thanh kiếm kia sang, Tề Miên Ngọc liếc nhìn đôi tay không còn chỗ trống của nàng, bèn đưa tay nhận lấy kiếm.
“Như vậy... ngươi sẽ không bị chạm vào nữa.”
Thịnh Trường Ninh nhướng mày nói: “Sư huynh phải nắm chắc đấy.”
Dứt lời, nàng xách đèn, đi hơi chếch lên phía trước Tề Miên Ngọc.
Đến những chỗ có đá trên đường, Thịnh Trường Ninh lại lên tiếng nhắc nhở: “Sư huynh, cẩn thận hòn đá dưới chân.”
Tề Miên Ngọc không lên tiếng, im lặng vòng qua hòn đá kia, tiếp tục bước đi.
Đến khi đi hết đoạn đường núi gập ghềnh, Thịnh Trường Ninh rốt cuộc cũng nhìn thấy những đốm lửa đèn lấp lánh của Kiếm Tông. Lúc này trăng đã lên đầu cành, muôn vàn vì sao treo lơ lửng giữa màn đêm.
Đúng lúc này, Thịnh Trường Ninh cảm thấy sợi kiếm tuệ đang kéo trong tay bị một lực kéo nhẹ. Nàng quay sang nhìn Tề Miên Ngọc, cất tiếng hỏi: “Sao vậy?”
Tề Miên Ngọc dừng lại ở đằng xa, nhìn con đường dẫn tới cửa chính Kiếm Tông, lạnh nhạt nói: “Ta không đi cửa chính.”
Hắn muốn đi đường nhỏ khác để vào.
Hắn không thích bị người khác nhìn. Ngoại trừ mỗi lần lịch luyện trở về phải đi qua chín mươi chín bậc thang bạch ngọc, còn lại hắn đều đi đường nhỏ để về.
Nghe vậy, Thịnh Trường Ninh khẽ đáp một tiếng, rẽ sang đi một con đường nhỏ khác.
Khi đã vào trong Kiếm Tông, sợi kiếm tuệ trong tay nàng lại bị giật nhẹ một cái.
Thịnh Trường Ninh chớp mắt, nhìn sang.
Tề Miên Ngọc không nói gì, dứt khoát buông tua rua kiếm tuệ ra, lại định trả thanh kiếm đã cầm suốt dọc đường cho Thịnh Trường Ninh.
Tề Miên Ngọc bình tĩnh nói: “Kiếm của ngươi.”
Hắn sắp đi về một mình, phải trả lại thanh kiếm này.
Thịnh Trường Ninh giải thích: “Sư huynh, đây không phải kiếm của ta.”
Tề Miên Ngọc ngẩn người mất một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào nét mặt nàng, lạnh lùng nói: “Ngươi không cần nó.”