Còn tôi, tôi cũng không giống với những người khác.
Bố tôi hễ cứ uống rượu vào là lại lấy roi ra quật tôi, những lúc nghiêm trọng còn túm đầu tôi đập mạnh vào tường.
Ban đầu ông ta chỉ đ.á.n.h mẹ tôi, về sau mẹ tôi chịu không nổi đòn, tôi liền trở thành kẻ thế chỗ.
Bị đ.á.n.h nhiều quá, tôi học được cách báo cảnh sát, còn mẹ tôi thì lại học được cách viết đơn bãi nại.
Mẹ tôi thuộc kiểu người điển hình theo suy nghĩ "những lúc ông ấy không đ.á.n.h người thì đối xử với tôi tốt lắm", chỉ cần ông ta không lên cơn say, mẹ vẫn cảm thấy mình có chồng, có một khoảng trời để tựa vào.
Thế nên, mỗi lần bố lên cơn say, mẹ lại ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi: "Thư Nghi, không được báo cảnh sát, bố con chỉ là uống rượu thôi mà, con ráng chịu đựng chút là xong."
"Chịu đựng chút là qua thôi mà, mẹ cũng đều chịu đựng như thế mà qua, có làm sao đâu? Con nhất định phải báo cảnh sát, nhất định phải phá nát cái nhà này mới chịu được sao?"
Sau khi tỉnh rượu, bố tôi lại quỳ xuống xin lỗi, trông chẳng khác nào một con quỷ dữ đang khóc lóc.
Mẹ tôi thấy vậy lại mừng rỡ: "Con xem, bố con cũng biết lỗi rồi, ông ấy đâu có cố ý."
Cho đến một ngày ông ta lại lên cơn điên, tôi bị lôi xộc ra ngoài hành lang.
Lúc tôi ôm đầu co quắp người lại, chuẩn bị tư thế chịu đòn thì nghe thấy một giọng nói vang lên. Trong trẻo và phóng khoáng, tựa như tia nắng ban mai xuyên qua vòm lá.
"Lão già này, sao lại đ.á.n.h trẻ con thế hả?"
Nói xong, anh ta lại quay sang nhìn mẹ tôi: "Có ai làm mẹ mà nuôi con kiểu như bà không?"
Tưởng Tây Châu năm mười bốn tuổi đã cao 1m78, anh ta đ.á.n.h bóng rổ rất cừ, toàn thân tràn đầy sức vóc.
Bố tôi đang say khướt, làm sao có thể là đối thủ của anh ta? Chẳng mấy chốc đã bị anh ta quật ngã xuống đất.
Tôi buông tay xuống, từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy bao nhiêu ánh sáng lấp lánh đang bao bọc lấy anh ta.
Anh ta kéo tôi đứng dậy, gạt lại mái tóc bù xù của tôi: "Là em à, anh nhớ em rồi, Ôn Thư Nghi đúng không?"
"Anh tên Tưởng Tây Châu."
"Này, ngốc luôn rồi à?"
"Đúng là đáng thương thật."
Có lẽ anh ta thực sự thấy tôi đáng thương, giống như nhìn thấy một chú mèo chú ch.ó lang thang tội nghiệp bên đường vậy.
Sau lần đó, thỉnh thoảng Tưởng Tây Châu lại chủ động tìm tôi nói chuyện trong lớp.
"Bố em còn đ.á.n.h em nữa không?"
Tôi lắc đầu. Hôm ấy, Tưởng Tây Châu đã gọi điện cho người nhà, điều mấy vệ sĩ cao lớn, lực lưỡng đến tận nhà tôi. Bố tôi sợ đến mức tỉnh cả rượu, chân run lẩy bẩy, liên tục cam đoan từ nay về sau sẽ không bao giờ đ.á.n.h tôi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dần dà về sau, tôi thực sự giống như một con mèo nhỏ, lúc nào cũng lẳng lặng đi sau lưng Tưởng Tây Châu. Anh ta đối xử với tôi rất tốt, có lẽ là vì tính anh ta vốn thiện lương.
Anh ta dẫn tôi về căn biệt thự của gia đình, cho tôi mượn máy chơi game, cho phép tôi vào phòng đọc sách của anh ta để đọc sách.
Tôi đi ngang qua cửa hàng, lỡ liếc nhìn chiếc váy trong tủ kính một cái, ngày hôm sau nó đã xuất hiện trong phòng anh ta.
"Tặng em đấy."
Tôi lập tức đẩy lại: "Bố em mà thấy em mặc chiếc váy đẹp thế này, ông ấy sẽ đem đi bán lấy tiền mất."
Anh ta ngẫm nghĩ một chút: "Thế thì em cứ mặc ở đây. Thích thì cứ mặc. Từ phòng đi ra phòng khách, rồi ra sân cũng được. Nếu vẫn chưa đủ thì anh dẫn em ra ngoài phố chơi."
Ngày hôm đó, lần đầu tiên trong đời tôi được khoác lên mình chiếc váy công chúa xinh đẹp đến thế.
Tưởng Tây Châu làm gì cũng kéo tôi theo cùng, từ đi học, tham gia thi đấu cho đến chơi game.
"Ôn Thư Nghi, nói chuyện đi chứ, nhìn vào mắt người ta mà nói."
"Em sợ cái gì, ai dám đ.á.n.h em, anh đ.ấ.m c.h.ế.t nó."
Trước đây tôi cũng từng có bạn bè, chỉ là cứ hễ bố tôi uống rượu vào lại chạy sang làm loạn, túm lấy bạn tôi mà gầm lên: "Có phải mày dạy hư Thư Nghi nhà tao không?"
Dần dần, chẳng còn ai dám qua lại với tôi nữa.
Tưởng Tây Châu cứ như thế ngang ngược và thô ráp xông thẳng vào thế giới của tôi, bất chấp tất cả mà kéo tôi đứng dậy.
Kể từ đó, cũng có người sẵn sàng nói chuyện lại với tôi, ở trường tôi cũng không còn cô độc như trước nữa.
Tôi bắt đầu từ từ ưỡn cao l.ồ.ng n.g.ự.c, đi trên đường cũng đã biết mỉm cười.
12
Năm tôi học lớp 9.
Vào một đêm nọ, bố tôi uống say bí tỉ, loạng choạng rồi chẳng may ngã xuống sông. Đến hôm sau, khi người ta vớt được ông lên, t.h.i t.h.ể đã trương phình, lạnh ngắt.
Tưởng Tây Châu vươn tay ra, che c.h.ặ.t lấy mắt tôi: "Đừng nhìn."
Tôi gạt tay anh ta ra, giương mắt nhìn thẳng về phía đó, vừa rơi nước mắt vừa bật cười thành tiếng.
Mẹ tôi phát hiện ra, bà túm c.h.ặ.t lấy ống quần tôi, bắt tôi phải quỳ xuống mà khóc.
"Sao tao lại đẻ ra cái đồ vô ơn như mày chứ, dù sao ông ấy cũng là bố mày mà."
Về sau, Tưởng Tây Châu chuyển trường trở lại Kinh Châu, còn tôi thi đậu vào một trường cấp ba tại địa phương.
Khoảng thời gian đầu, chúng tôi liên lạc với nhau rất thường xuyên qua điện thoại.