Gương mặt họ vặn vẹo đầy vẻ đố kỵ, họ nhìn những người chơi khác bằng ánh mắt đầy thù địch.
"Phu nhân là của tôi!"
"Các người đừng có mơ tưởng nhận được sự ưu ái của phu nhân!"
"Chi bằng các người c.h.ế.t hết đi..."
Nói đoạn, người chơi ngồi cạnh Lạc định phát động tấn công, động tác thô thiển và không chút bài bản, giống như đã mất trí trí.
Gã lao về phía Lạc, nhưng bị Lạc đang ngồi trên ghế tiện chân gạt ngã, sau đó bị một chân của người đó giẫm cứng lên mặt đất.
Dáng người Lạc trông thanh mảnh, cao ráo, nhưng bàn chân giẫm trên lưng gã lại như nặng hàng trăm cân, khiến gã hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Người chơi đó vẫn còn vùng vẫy, Lạc lại chê gã quá ồn ào, trực tiếp tung một cước đá gã ngất lịm.
Toàn bộ quá trình, Lạc thậm chí còn chưa hề đứng dậy.
Ở phía bên kia, người chơi lao về phía Kỳ Ninh cũng đã nằm đo đất, bất tỉnh nhân sự.
Cuối cùng, kẻ đen đủi thấy tình hình không ổn định lật bàn thì bị Vương Kha ấn đầu đập thẳng xuống mặt bàn, có lẽ cũng đã choáng váng.
Thế là, dưới sự nỗ lực chung của những người chơi còn lại, bữa tối này đã được tiếp tục một cách vui vẻ và thuận lợi.
Dù sao thì, nguy hiểm là chuyện của ngày mai, còn bữa tối là việc cần giải quyết ngay lúc này.
Ngoại trừ Kỳ Ninh vẫn đang mải mê ngắm nghía bộ đồ ăn, thề c.h.ế.t không tháo mặt nạ.
Sau bữa tối, Tiêu Lam tìm đến anh em nhà họ Vương đã rời bàn sớm, bày tỏ ý định trao đổi thông tin.
Vương Thái Địch gật đầu: "Được chứ, đúng lúc chúng tôi cũng đang nắm trong tay một thông tin có vẻ rất then chốt."
Tiêu Lam: "Vậy để thể hiện thành ý, tôi nói trước nhé."
Anh kể cho anh em họ Vương về mật thất da người, đặc biệt thuật lại những tin nhắn cầu cứu mà các hầu gái để lại, cũng như những nghi vấn về kẻ ký khế ước vô danh kia.
Nghe xong lời kể của Tiêu Lam, Vương Thái Địch rùng mình nổi cả da gà: "Căn phòng đó đáng sợ quá...
Cậu mà cũng dám dùng tay cuộn da người lại à!"
Vương Thái Địch nhìn Tiêu Lam với vẻ mặt như đang nói "cậu đúng là một đấng nam nhi đại trượng phu".
Tiêu Lam nhún vai.
Tiếp đó, Vương Thái Địch lấy ra từ ba lô đạo cụ một bức thư trông rất cũ kỹ.
Đó là bức thư cầu cứu của một quý ông họ Ornotti gửi cho người bạn thân là Giám mục.
Trong thư, ông đề cập đến việc gia tộc mình mắc một căn bệnh di truyền quái ác đã hành hạ họ từ lâu.
Hơn một nửa thành viên phát bệnh ngay từ thời thơ ấu, khiến tuổi thọ trung bình của người trong gia tộc đều không cao, con cái lại hiếm muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Và gần đây, ngài Ornotti thường xuyên nghe thấy một tiếng gọi ngay sát bên tai.
Hồng trần cuồn cuộn Sóng gió bủa vây Tâm như chỉ thủy Tự tại chốn này.
Hơn nữa âm thanh đó hiện diện khắp nơi, có thể xuất hiện cạnh ông bất cứ lúc nào.
Thứ đó tự xưng là Alti, nói rằng nó có thể ban cho họ sức khỏe và hy vọng, đồng thời giúp họ sở hữu sức mạnh vượt xa người phàm, cái giá phải trả chỉ là một chút hy sinh nhỏ nhoi không đáng kể.
Ngài Ornotti là một tín đồ trung thành, ông lo lắng gia tộc mình bị quỷ dữ cám dỗ, hy vọng người bạn Giám mục có thể giúp đỡ họ.
Xem ra gia tộc của phu nhân Bella chính là nhà Ornotti này rồi, chỉ không biết tại sao cuối cùng bức thư này lại bị bỏ lại trong trang viên.
Tiêu Lam nhìn bức thư trên tay: "Alti...
đây chính là thứ đã ký khế ước với phu nhân Bella sao?
Nó là cái gì, ác quỷ hay tà thần?"
Vương Thái Địch lắc đầu: "Dù sao thì sở thích của hai loại này cũng chẳng khác nhau là mấy."
Chẳng phải hơi tùy tiện quá sao?
Vương Thái Địch vò vò mái tóc xoăn: "Tôi ghét mấy cái phó bản không khoa học này!
Tôi ghét mấy con Boss hệ bất t.ử!"
Tiêu Lam thắc mắc: "Hệ bất t.ử?"
Vương Kha lên tiếng giải thích: "Những kẻ ký khế ước với ác quỷ hoặc tà thần cực kỳ khó g.i.ế.c.
Ngay cả khi g.i.ế.c được, chúng cũng sẽ thu hút sự chú ý của thực thể đã ký khế ước với chúng.
Những thực thể tầm cỡ đó ngay cả người chơi cấp cao cũng không đối phó nổi, chỉ có thể dựa vào các đạo cụ khắc chế để thoát thân mà thôi."
"Nhiều người đồn đoán rằng, một con ác quỷ có khi cần đến vài người chơi hệ khế ước mới giải quyết được, còn tà thần có lẽ còn trên mức đó nữa."
Tiêu Lam suy ngẫm: "Vậy nên điều kiện hoàn thành trò chơi cơ bản sẽ không phải là g.i.ế.c phu nhân Bella rồi.
Chẳng lẽ là tìm cách trốn khỏi trang viên trước khi bà ta quay lại?"
Khi tìm kiếm manh mối trước đó, họ đã phát hiện ra mình hoàn toàn không thể rời khỏi trang viên bằng cách leo tường.
Vương Thái Địch: "Còn phải xem quản gia rốt cuộc đang che giấu điều gì, và ngày mai rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì nữa."
Nghe vậy, Vương Kha không nói một lời mà quay người bỏ đi.
Tiêu Lam tò mò: "Anh trai cậu làm sao vậy?"
Mắt Vương Thái Địch sáng rực, lôi kéo Tiêu Lam: "Đi đi đi, đi xem tuyệt kỹ giao tiếp độc môn của anh tôi."