Dặm Dài Không Lối Quay Về

Chương 12



Hình ảnh cuối cùng lưu lại trong mắt tôi là bầu trời đất như quay cuồng. Lục Hành Chiêu chậm rãi đóng cửa kính xe, nhả ra một vòng khói trắng, rồi lạnh lùng đạp ga rời đi.

Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện, xương chậu gãy nát, nửa thân dưới hoàn toàn mất cảm giác.

Đội ngũ bác sĩ giỏi nhất thế giới đưa ra kết luận: phần đời còn lại tôi phải gắn liền với chiếc xe lăn.

Tôi rơi vào trạng thái suy sụp, sống không bằng c.h.ế.t vì sự chênh lệch quá lớn này.

Còn chiếc xe bán tải đ.â.m vào tôi là do một bệnh nhân trốn từ trại tâm thần lái. Hắn bị bắt lại và thậm chí không phải ngồi tù lấy một ngày.

Nhưng nửa đời còn lại của tôi cứ thế mà tan tành.

Tôi nhớ đến Tống Vũ Vi. Cô ấy từng thề nguyện sinh lão bệnh t.ử không rời không bỏ.

Với bộ dạng này của tôi, cô ấy vốn mềm lòng như thế, chắc hẳn sẽ không bỏ rơi tôi đâu.

Nhưng người mà tôi phải vất vả lắm mới gặp được, chỉ liếc nhìn tôi một cái từ xa. Ngay khi tôi xúc động gọi tên cô ấy, cô ấy đã lạnh lùng quay lưng.

"Người cần xem tôi đã xem rồi, giờ có thể ly hôn chưa?"

Lục Hành Chiêu đứng phía sau cô ấy, nhìn nửa cái mạng còn lại của tôi như một con sói đói.

"Mưu tính của anh đã thất bại rồi, nên học cách biết khó mà lui đi."

Lời cảnh báo của anh ta rất thật. Khi viên đạn sượt qua má tôi, găm thẳng vào tấm kính, tôi mới biết t.ử thần vừa lướt qua mình.

Dù nói là cướp bóc, nhưng rõ ràng là nhắm vào tôi. Những t.a.i n.ạ.n kiểu này, tôi không dám trải qua lần nữa.

Tôi không dám đ.á.n.h cược, đành lẳng lặng về nước.

Kể từ đó, rút lui hoàn toàn khỏi thế giới của Tống Vũ Vi.

Ngày tôi nhận được tin cô ấy kết hôn, đã là ba năm sau.

20

Tên Lục Hành Chiêu vô liêm sỉ kia, sau khi tôi về nước vẫn không hề nương tay, quyết tâm dồn tôi vào chỗ c.h.ế.t.

Cuộc bao vây từ mọi phía đã đẩy tập đoàn Giang thị của tôi đến bờ vực phá sản.

Tôi ôm một thân nợ nần, chẳng còn lại gì cả. Chỉ biết thủ lấy một tiệm bánh bao nho nhỏ.

Giữa những chiếc bánh bao được nặn tròn trịa, tôi tìm kiếm hương vị của bố Tống, tìm lại chính mình của ngày xưa, và tìm lại Tống Vũ Vi, người mà tôi không bao giờ có thể mang trở lại.

Trên mạng xã hội lan truyền những bức ảnh cưới từ công ty của nhà họ Lục. Tống Vũ Vi cuối cùng đã mặc lên người bộ váy cưới mà tôi từng hứa hẹn nhưng chưa bao giờ thực hiện.

Cô ấy rạng rỡ, cao quý, đẹp tựa trân châu. Ngay cả chiếc nhẫn kim cương mười cara trên ngón áp út cũng không thể tỏa sáng bằng nụ cười của cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi thẫn thờ nhìn, một giọt lệ lặng lẽ lăn dài.

Cô ấy thật dũng cảm, sau khi bị tổn thương đầy mình vẫn dám yêu thêm một người đàn ông khác. T

ôi thậm chí còn âm thầm hy vọng rằng, Lục Hành Chiêu sẽ là một "tôi" khác, thậm chí còn quá đáng và không chừa đường lui hơn cả tôi.

Như vậy, khi Tống Vũ Vi không còn đường lui, cô ấy vẫn có thể nhớ đến căn nhà cũ trong khu tập thể. Vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn sáng lên trong tiệm bánh bao dưới lầu, và thấy tôi, kẻ vẫn luôn đợi cô ấy quay đầu.

"Ông chủ, cho hai cái bánh bao thịt."

Tôi sụt sịt mũi, trong làn hơi nước mịt mù, tầm mắt nhòe đi. Nhưng không hề có cô ấy.

Lục Hành Chiêu không phải là tôi, bộ giáp của anh ta phủ đầy gai nhọn sắc bén. Thế nhưng, Tống Vũ Vi lại được anh ta ôm c.h.ặ.t vào lòng, bao bọc trong bộ giáp kiên cố ấy.

Những gì anh ta dành cho cô ấy là sự thiên vị độc nhất vô nhị, là sự trân trọng và yêu thương sau mười lăm năm chờ đợi cuối cùng cũng được đền đáp.

Không giống như tôi, thứ gì lừa được quá dễ dàng thì lại quên đi sơ tâm, ngây thơ tự cho rằng mình khôn ngoan tột đỉnh, tin rằng có thể lừa dối một người phụ nữ như Tống Vũ Vi cả đời.

Những khi say khướt, tôi cũng sẽ nằm ngửa mặt mà gào khóc. Tôi chỉ là thân xác đi lạc, phạm một sai lầm nhỏ khi nghỉ giải lao, dựa vào đâu mà phải chịu kết cục mất trắng, lại còn tàn phế?

Ngoài việc xuất thân tốt hơn, có bố mẹ làm quan lớn, Lục Hành Chiêu có điểm nào hơn tôi chứ?

Nhưng sau này, tôi cũng dần buông bỏ được.

Tống Vũ Vi chỉ vì mềm lòng mà yêu một người đàn ông, vậy mà đã chôn vùi mất mười lăm năm thanh xuân đẹp nhất và người bố yêu cô ấy nhất, cô ấy nào có tội tình gì.

Cô ấy không sai. Cô ấy luôn rất tốt.

Chính sự ngạo mạn và lòng tham không đáy của tôi đã tự tay đ.á.n.h mất cô ấy.

Đêm mưa tầm tã, sau khi say tôi ngã khỏi xe lăn, nằm bò trong con hẻm tối không thể đứng dậy.

Nước mưa xối xả, tôi lạnh thấu xương.

Trong hơi tàn, tôi nhìn thấy Tống Vũ Vi năm mười lăm tuổi, nghiêng đầu đưa cho tôi chiếc bánh bao: "Đói hả? Cho cậu này, bố tớ làm đấy, bánh bao thịt ngon nhất thế gian."

Thứ ngon nhất thế gian, chính là Tống Vũ Vi.

Tôi vươn tay ra đón nhận! Nhưng ngay khi chạm vào, mọi thứ tan biến như khói mây, một giấc mộng trống không.

Tôi nhắm mắt lại, lẩm nhẩm một câu: "Cùng chung thuyền vượt sóng, rồi sẽ về bờ riêng."

Tôi chúc em hạnh phúc. Dù cho hạnh phúc ấy, chẳng còn chút liên quan nào đến tôi.

(Hoàn)