Đại Sư Tỷ Cá Mặn, Nhưng Bị Ép Vô Địch

Chương 550: Trọng Phản Tuyệt Vực



 

Ánh sáng truyền tống tản đi, Tô Vãn phát hiện mình đã quay trở lại khu vực vòng ngoài của Vạn Pháp Tuyệt Vực.

 

Nhưng cảnh tượng trước mắt, so với lúc nàng rời đi đã hoàn toàn khác biệt.

 

Trong hư không trôi nổi rất nhiều mảnh vỡ lục địa nứt nẻ, dòng chảy pháp tắc hỗn loạn tàn phá bừa bãi khắp nơi, trong không khí tràn ngập mùi m.á.u tanh nhàn nhạt. Phía xa thỉnh thoảng truyền đến tiếng nổ vang của chiến đấu, hiển nhiên khảo hạch đã bước vào giai đoạn tàn khốc nhất.

 

Tô Vãn thu liễm khí tức, áp chế tu vi ở mức Hóa Thần Hậu Kỳ. Cảnh giới Tiên Nhân quá mức ch.ói mắt, dưới tình huống cục diện chưa rõ ràng, không nên bại lộ quá sớm.

 

Nàng trải rộng thần thức, dễ dàng bao phủ phương viên ngàn dặm — sau khi đột phá Tiên Nhân Cảnh, cường độ thần thức của nàng đã tăng lên gấp mười lần không chỉ.

 

Rất nhanh, nàng đã tìm thấy khí tức quen thuộc.

 

Hướng Đông Nam, cách khoảng tám trăm dặm, T.ử Vi Tiên T.ử và Băng Linh Tiên T.ử đang bị vây khốn trên một mảnh vỡ lục địa. Kẻ vây công các nàng, là bảy tên tu sĩ mặc đạo bào đủ màu sắc, tu vi đều từ Hóa Thần Trung Kỳ trở lên.

 

Kẻ cầm đầu là một lão giả mặc hắc bào, tu vi Hóa Thần Hậu Kỳ, trong tay nâng một chiếc la bàn màu đen, chính là trưởng lão của Thiên Cơ Các — Thiên Cơ Lão Nhân.

 

“T.ử Vi Tiên Tử, biết điều thì giao ra tung tích của Tô Vãn.” Thiên Cơ Lão Nhân lạnh giọng nói, “Chỉ cần ngươi phối hợp, lão phu có thể bảo đảm ngươi bình an rời khỏi tuyệt vực.”

 

“Ta đã nói rồi, ta không biết.” T.ử Vi Tiên T.ử sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên đã bị thương, “Tô đạo hữu đi đâu, ta làm sao có thể biết được?”

 

“Hừ, các ngươi là cùng một bọn, ngươi làm sao lại không biết?” Một tên tu sĩ phía sau Thiên Cơ Lão Nhân quát lớn, “Còn không thành thật khai báo, thì đừng trách chúng ta không khách sáo!”

 

Băng Linh Tiên T.ử chắn trước người T.ử Vi Tiên Tử, trường kiếm băng tinh trong tay nắm c.h.ặ.t: “Các ngươi lấy đông h.i.ế.p yếu, tính là bản lĩnh gì!”

 

“Nha đầu, muốn c.h.ế.t!” Tên tu sĩ kia cười gằn, một chưởng vỗ ra.

 

Chưởng phong lăng lệ, mang theo pháp tắc hệ Hỏa nóng rực.

 

Băng Linh Tiên T.ử đang định đón đỡ, một bức màn nước bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, chắn trước người nàng.

 

Chưởng phong oanh kích lên màn nước, chỉ dấy lên vài vòng gợn sóng, liền tiêu tán không còn tăm hơi.

 

“Kẻ nào?!” Đám người kinh hãi.

 

Tô Vãn từ trong hư không chầm chậm bước ra.

 

Nàng mặc đạo bào màu xanh bình thường, dung mạo bình tĩnh, ánh mắt trong veo, thoạt nhìn không có gì thay đổi so với ba tháng trước. Nhưng tất cả những người có mặt đều cảm nhận được một cỗ áp lực vô hình.

 

Đó là một loại áp chế bắt nguồn từ tầng diện sinh mệnh.

 

“Tô Vãn!” Đồng t.ử Thiên Cơ Lão Nhân co rút lại, “Ngươi... ngươi vẫn còn sống?”

 

“Để chư vị thất vọng rồi.” Tô Vãn thản nhiên nói, “Ta vẫn còn sống, hơn nữa sống rất tốt.”

 

Nàng đi đến bên cạnh T.ử Vi Tiên T.ử và Băng Linh Tiên Tử, tùy ý vung tay lên, một cỗ linh lực ôn hòa rót vào cơ thể hai người.

 

Thương thế của hai người khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

 

“Tô đạo hữu, ngươi...” T.ử Vi Tiên T.ử cảm nhận được khí tức mênh m.ô.n.g như biển trong cơ thể Tô Vãn, khiếp sợ đến mức không nói nên lời.

 

“Chuyện này lát nữa hãy nói.” Tô Vãn quay sang Thiên Cơ Lão Nhân, “Thiên Cơ Các, ta và ngươi không oán không thù, cớ sao phải làm khó bằng hữu của ta?”

 

Sắc mặt Thiên Cơ Lão Nhân biến ảo.

 

Lão có thể cảm nhận được, Tô Vãn của hiện tại và ba tháng trước phán nhược lưỡng nhân. Tuy tu vi thoạt nhìn vẫn là Hóa Thần Hậu Kỳ, nhưng cảm giác sâu không lường được kia, khiến trong lòng lão phát hoảng.

 

“Tô đạo hữu hiểu lầm rồi.” Lão miễn cưỡng cười nói, “Lão phu chỉ là phụng mệnh Đế Quân, tìm kiếm tung tích của đạo hữu. Đã đạo hữu bình an vô sự, vậy thì không còn gì tốt hơn.”

 

“Tìm kiếm ta?” Tô Vãn nhướng mày, “Bằng cách vây công bằng hữu của ta?”

 

“Chuyện này...” Thiên Cơ Lão Nhân cứng họng.

 

Một tên tu sĩ trẻ tuổi phía sau lão không nhịn được nữa: “Sư phụ, cần gì phải nói nhảm với ả! Bảy người chúng ta, còn sợ một mình ả hay sao?”

 

“Câm miệng!” Thiên Cơ Lão Nhân quát mắng.

 

Nhưng đã muộn rồi.

 

Tô Vãn nhìn tên tu sĩ trẻ tuổi kia một cái.

 

Chỉ một cái nhìn.

 

Tên tu sĩ trẻ tuổi như bị b.úa tạ nện trúng, cả người bay ngược ra ngoài, đập vào một mảnh vỡ lục địa, hộc m.á.u mồm miệng.

 

“Ngươi... ngươi đã làm gì?!” Những tu sĩ khác vừa kinh vừa giận.

 

“Không có gì.” Tô Vãn bình tĩnh nói, “Chỉ là cho hắn biết, lời nào nên nói, lời nào không nên nói.”

 

Nàng nhìn về phía Thiên Cơ Lão Nhân: “Dẫn người của ngươi, cút.”

 

Sắc mặt Thiên Cơ Lão Nhân xanh mét.

 

Lão dẫu sao cũng là trưởng lão của Thiên Cơ Các, tu sĩ Hóa Thần Hậu Kỳ, khi nào từng chịu nỗi nhục nhã này?

 

Nhưng lý trí mách bảo lão, Tô Vãn của hiện tại, không thể trêu vào.

 

“Chúng ta đi.” Lão c.ắ.n răng nói.

 

“Sư phụ!” Những tu sĩ khác không cam lòng.

 

“Ta nói, đi!” Thiên Cơ Lão Nhân nghiêm giọng nói.

 

Đám người bất đắc dĩ, chỉ đành đỡ đồng bạn bị thương dậy, chật vật rời đi.

 

Đợi bọn họ đi xa, T.ử Vi Tiên T.ử và Băng Linh Tiên T.ử mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Tô đạo hữu, ngươi thật sự không sao rồi?” T.ử Vi Tiên T.ử quan tâm hỏi.

 

“Không sao rồi.” Tô Vãn mỉm cười, “Không những không sao, mà còn trong cái rủi có cái may.”

 

Nàng kể tóm tắt lại trải nghiệm ở Ngũ Hành Tuyệt Địa, nhưng không tiết lộ việc mình đã đột phá Tiên Nhân Cảnh. Chỉ nói là nhận được truyền thừa ngũ hành, giải quyết được sự phản phệ của thể chất.

 

Dù vậy, T.ử Vi Tiên T.ử và Băng Linh Tiên T.ử cũng nghe đến mức trợn mắt há mồm.

 

“Truyền thừa của Ngũ Hành Tiên Đế...” T.ử Vi Tiên T.ử lẩm bẩm, “Đây chính là cơ duyên mà vô số người ở Tiên giới nằm mơ cũng muốn có. Tô đạo hữu, khí vận của ngươi, quả thực nghịch thiên.”

 

“Chỉ là may mắn thôi.” Tô Vãn nói, “Đúng rồi, ba tháng này, trong tuyệt vực đã xảy ra chuyện gì? Sao cảm giác bầu không khí căng thẳng thế này?”

 

T.ử Vi Tiên T.ử thở dài một tiếng: “Hạo Thiên Đế Quân đã hạ lệnh truy sát, ai g.i.ế.c được ngươi, liền có thể trở thành đệ t.ử thân truyền của hắn, nhận được công pháp cấp Đế Quân. Dưới phần thưởng hậu hĩnh, toàn bộ những kẻ tham gia khảo hạch trong tuyệt vực đều điên cuồng rồi. Khắp nơi đều đang c.h.é.m g.i.ế.c, khắp nơi đều đang tìm kiếm tung tích của ngươi.”

 

Nàng khựng lại một chút, lại nói: “Hơn nữa, thời gian khảo hạch chỉ còn lại một tháng cuối cùng. Theo quy tắc, mười ngày cuối cùng, tất cả những người còn sống sót sẽ được truyền tống đến cùng một khu vực, tiến hành trận quyết chiến cuối cùng. Chỉ có mười người thu thập được nhiều mảnh vỡ pháp tắc nhất, mới có thể nhận được tư cách tham ngộ Tạo Hóa Ngọc Điệp.”

 

“Tạo Hóa Ngọc Điệp...” Trong mắt Tô Vãn lóe lên một tia tinh quang.

 

Đó là mục tiêu chính của nàng khi đến Tiên giới.

 

“Bây giờ mười người đứng đầu đều là những ai?” Nàng hỏi.

 

T.ử Vi Tiên T.ử lấy ra một viên ngọc giản: “Đây là bảng xếp hạng thời gian thực của khảo hạch, mỗi ba ngày cập nhật một lần. Ngươi xem đi.”

 

Thần thức Tô Vãn quét qua ngọc giản.

 

Hạng nhất: U Dạ, pháp tắc hư không, số lượng mảnh vỡ: ba trăm bảy mươi hai

 

Hạng hai: Phần Thiên (đã c.h.ế.t), pháp tắc hệ Hỏa, số lượng mảnh vỡ: ba trăm năm mươi mốt

 

Hạng ba: Huyền Minh (đã c.h.ế.t), Hàn Minh pháp tắc, số lượng mảnh vỡ: ba trăm ba mươi tám

 

Hạng tư: Vô Ảnh (đã c.h.ế.t), pháp tắc bóng tối, số lượng mảnh vỡ: ba trăm hai mươi lăm

 

Hạng năm: T.ử Thần, tinh thần pháp tắc, số lượng mảnh vỡ: ba trăm mười

 

Hạng sáu: Xích Viêm, pháp tắc hệ Hỏa, số lượng mảnh vỡ: hai trăm chín mươi tám

 

Hạng bảy: Thanh Mộc, pháp tắc hệ Mộc, số lượng mảnh vỡ: hai trăm tám mươi lăm

 

Hạng tám: Kim Phong, pháp tắc hệ Kim, số lượng mảnh vỡ: hai trăm bảy mươi ba

 

Hạng chín: Hoàng Thổ, pháp tắc hệ Thổ, số lượng mảnh vỡ: hai trăm sáu mươi tư

 

Hạng mười: Hắc Thủy, pháp tắc hệ Thủy, số lượng mảnh vỡ: hai trăm năm mươi chín

 

“Thiên Quân Tam T.ử tuy đã c.h.ế.t, nhưng mảnh vỡ bọn họ thu thập được vẫn còn trên bảng xếp hạng.” T.ử Vi Tiên T.ử nói, “Nhưng mảnh vỡ của bọn họ hẳn là đều bị ngươi lấy đi rồi nhỉ? Chỉ cần ngươi đi đăng ký, lập tức có thể lọt vào top ba.”

 

Tô Vãn gật gật đầu.

 

Nàng quả thực có nhẫn trữ vật của ba người Phần Thiên, Huyền Minh, Vô Ảnh, mảnh vỡ pháp tắc bên trong cộng lại vượt quá một ngàn viên. Nếu đăng ký toàn bộ, nàng chính là hạng nhất xứng đáng.

 

Nhưng nàng không định làm như vậy.

 

“Xếp hạng không quan trọng.” Tô Vãn nói, “Quan trọng là Tạo Hóa Ngọc Điệp. Chỉ cần có thể lọt vào top mười, liền có tư cách tham ngộ. Hạng mấy cũng như nhau.”

 

“Nhưng mà...” Băng Linh Tiên T.ử không hiểu, “Xếp hạng càng cao, thời gian tham ngộ càng dài mà. Hạng nhất có thể tham ngộ ba ngày, hạng mười chỉ có ba canh giờ.”

 

“Ba ngày và ba canh giờ, đối với ta mà nói không có gì khác biệt.” Tô Vãn mỉm cười.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thứ nàng tham ngộ không phải là độ dài thời gian, mà là “Đạo” ẩn chứa trong Tạo Hóa Ngọc Điệp. Với cảnh giới Tiên Nhân Cảnh hiện tại của nàng, ba canh giờ đã đủ để lĩnh ngộ điểm mấu chốt rồi.

 

“Vậy bây giờ chúng ta làm gì?” T.ử Vi Tiên T.ử hỏi.

 

“Thu thập mảnh vỡ.” Tô Vãn nói, “Ta cần lọt vào top mười, các ngươi cũng cần.”

 

Nàng nhìn về phía Băng Linh Tiên Tử: “Đặc biệt là muội, Băng Linh. Tu vi của muội quá thấp, nếu không có đủ mảnh vỡ, rất khó sống sót trong trận quyết chiến cuối cùng.”

 

Băng Linh Tiên T.ử hổ thẹn cúi đầu: “Xin lỗi sư tỷ, muội quá yếu.”

 

“Không phải lỗi của muội.” Tô Vãn vỗ vỗ vai nàng, “Là ta không bảo vệ tốt cho muội. Nhưng bây giờ, ta có năng lực khiến muội trở nên mạnh mẽ.”

 

Nàng lấy ra vài viên mảnh vỡ pháp tắc, đều là tinh hoa của hệ Thủy và hệ Băng.

 

“Luyện hóa những thứ này, muội hẳn là có thể đột phá đến Nguyên Anh Hậu Kỳ. Ta lại truyền cho muội một bộ kiếm pháp hệ Băng, đủ để muội tự bảo vệ mình trong tuyệt vực.”

 

“Cảm ơn sư tỷ!” Băng Linh Tiên T.ử cảm động đến mức hốc mắt ửng đỏ.

 

Ba ngày tiếp theo, Tô Vãn dẫn theo hai người càn quét trong tuyệt vực.

 

Nàng không còn che giấu thực lực nữa, nơi đi qua, tất cả mảnh vỡ pháp tắc đều thu hết vào túi. Tu sĩ gặp phải, biết điều thì giao ra một nửa mảnh vỡ để giữ mạng, không biết điều thì trực tiếp đ.á.n.h ngất rồi vơ vét.

 

Ba ngày thời gian, các nàng đã thu thập được hơn năm trăm viên mảnh vỡ.

 

Tô Vãn chia một nửa cho T.ử Vi Tiên T.ử và Băng Linh Tiên Tử, khiến xếp hạng của hai người đều lọt vào top năm mươi.

 

Ngày thứ tư, các nàng gặp được một người không ngờ tới.

 

Đó là ở một khu vực mảnh vỡ tinh thần nứt nẻ, một thanh niên mặc đạo bào t.ử kim đang kịch chiến với ba tên tu sĩ.

 

Thanh niên chính là T.ử Thần, Thiếu cung chủ của T.ử Vi Cung, cường giả xếp hạng năm.

 

Đối thủ của hắn cũng không yếu, đều là Hóa Thần Hậu Kỳ, hơn nữa phối hợp ăn ý, hiển nhiên là tiểu đội của một tông môn nào đó.

 

T.ử Thần tuy thực lực cường đại, nhưng lấy một địch ba, dần dần rơi vào thế hạ phong.

 

“Đại ca!” T.ử Vi Tiên T.ử kinh hô.

 

Tô Vãn đang định ra tay tương trợ, bỗng nhiên cảm ứng được một cỗ chấn động quỷ dị.

 

Trong hư không, một đạo hắc ảnh lặng yên không một tiếng động hiện lên, đ.â.m thẳng vào hậu tâm T.ử Thần!

 

Đó là thuật Ảnh Sát!

 

Hơn nữa còn ẩn mật hơn, chí mạng hơn cả Ảnh Sát của Vô Ảnh

 

T.ử Thần phát giác được nguy hiểm, nhưng đã không kịp né tránh.

 

Mắt thấy sắp bị đ.â.m trúng, Tô Vãn động rồi.

 

Nàng thậm chí không hề di chuyển, chỉ là giơ tay lên, cách không chộp một cái.

 

Không gian xung quanh hắc ảnh nháy mắt đông cứng, hắc ảnh hiện ra thân hình — là một kẻ bịt mặt mặc y phục dạ hành bó sát màu đen.

 

Trong mắt kẻ bịt mặt lóe lên sự kinh hãi, hắn phát hiện mình không thể nhúc nhích được nữa.

 

Không phải bị trói buộc, mà là... không gian xung quanh hắn đã bị đóng băng hoàn toàn!

 

Tô Vãn tùy ý vung tay lên, kẻ bịt mặt như con diều đứt dây bay ngược ra ngoài, đập nát vài khối mảnh vỡ tinh thần, sống c.h.ế.t không rõ.

 

Tất cả những chuyện này xảy ra trong chớp mắt.

 

Đợi đến khi T.ử Thần phản ứng lại, trận chiến đã kết thúc.

 

Ba tên tu sĩ vây công hắn thấy tình thế không ổn, xoay người bỏ chạy.

 

Tô Vãn không truy kích, mà là nhìn về phía T.ử Thần: “Không sao chứ?”

 

T.ử Thần thần sắc phức tạp nhìn nàng: “Ngươi... đột phá đến Tiên Nhân Cảnh rồi?”

 

Hắn có thể cảm nhận được, chiêu đóng băng không gian vừa rồi, là thần thông mà Tiên Nhân mới có thể nắm giữ.

 

Tô Vãn không phủ nhận: “Chỉ là may mắn thôi.”

 

T.ử Thần cười khổ: “Người khác đột phá Tiên Nhân, phải trải qua ngàn năm khổ tu, còn phải độ cửu trọng thiên kiếp. Ngươi thì hay rồi, ba tháng không gặp, đã lặng lẽ đột phá. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, toàn bộ Tiên giới đều phải chấn động.”

 

“Còn mong Thiếu cung chủ giữ bí mật.” Tô Vãn nói.

 

“Ta hiểu.” T.ử Thần gật đầu, “Nhưng Tô đạo hữu, ngươi bây giờ tuy thực lực cường đại, nhưng cũng phải cẩn thận. Hạo Thiên Đế Quân hận ngươi thấu xương, tuyệt đối sẽ không cam lòng bỏ qua. Ta nhận được tin tức, hắn đã phái ba đại thần tướng dưới trướng tiến vào tuyệt vực, đều là tu vi Tiên Nhân Cảnh sơ kỳ.”

 

“Ba đại thần tướng?” Tô Vãn nhướng mày.

 

“Kim Giáp Thần Tướng, Ngân Giáp Thần Tướng, Đồng Giáp Thần Tướng.” T.ử Thần ngưng trọng nói, “Bọn họ là bộ hạ trung thành nhất của Hạo Thiên Đế Quân, tu luyện là ‘Thiên Binh Chiến Trận’ do Đế Quân đích thân truyền thụ, ba người liên thủ, có thể chiến với Tiên Nhân trung kỳ.”

 

“Ta biết rồi, đa tạ đã nhắc nhở.”

 

T.ử Thần do dự một chút, lại nói: “Ngoài ra, về U Dạ... người này rất thần bí. Ta đã điều tra hắn, nhưng không tra ra được bất kỳ bối cảnh nào. Hắn giống như là từ trên trời rơi xuống vậy. Nhưng thực lực của hắn cực mạnh, ngay cả ta cũng không phải là đối thủ. Ngươi nếu gặp hắn, ngàn vạn lần phải cẩn thận.”

 

“U Dạ...” Tô Vãn ghi nhớ cái tên này.

 

Hạng nhất, pháp tắc hư không.

 

Quả thực là một đối thủ cần phải coi trọng.

 

“Đại ca, huynh tiếp theo có dự định gì?” T.ử Vi Tiên T.ử hỏi.

 

“Ta muốn đến khu vực cốt lõi một chuyến.” T.ử Thần nói, “Nơi đó có một di tích thượng cổ, nghe nói có truyền thừa của không gian pháp tắc. Nếu ta có thể lấy được, có lẽ có thể đột phá đến Tiên Nhân Cảnh.”

 

Hắn nhìn về phía Tô Vãn: “Tô đạo hữu, có muốn đi cùng không? Với thực lực hiện tại của ngươi, nguy hiểm trong di tích hẳn là không tính là gì.”

 

Tô Vãn suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Ta còn có việc khác. Nhưng nếu các ngươi gặp nguy hiểm, có thể dùng cái này liên lạc với ta.”

 

Nàng đưa cho T.ử Thần một viên ngọc phù.

 

Trong ngọc phù phong ấn một đạo thần niệm của nàng, chỉ cần bóp nát, nàng liền có thể cảm ứng được vị trí.

 

“Đa tạ.” T.ử Thần nhận lấy ngọc phù, “Vậy chúng ta cáo từ tại đây. Trận quyết chiến cuối cùng gặp lại.”

 

“Bảo trọng.”

 

T.ử Thần hóa thành một đạo t.ử quang rời đi.

 

Tô Vãn nhìn về phía T.ử Vi Tiên T.ử và Băng Linh Tiên Tử: “Chúng ta cũng nên đi làm chính sự rồi.”

 

“Chính sự gì?” Hai người hỏi.

 

“Đi tìm U Dạ.” Tô Vãn nói, “Ta muốn hội kiến kẻ thần bí xếp hạng nhất này một chút.”

 

Nàng có một loại trực giác, trên người U Dạ, cất giấu bí mật nào đó.

 

Có lẽ, liên quan đến nguy cơ Quy Khư.

 

Có lẽ, liên quan đến sứ mệnh của nàng.

 

Bất luận thế nào, nàng đều phải đi làm rõ.

 

Ba người bay về hướng U Dạ xuất hiện lần cuối cùng.

 

Mà lúc này, ở một góc khác của tuyệt vực.

 

Một thanh niên mặc hắc bào, đang đứng trước một khe nứt hư không.

 

Thanh niên dung mạo bình phàm, ánh mắt sâu thẳm, phảng phất như có thể c.ắ.n nuốt mọi ánh sáng. Trong tay hắn nắm một viên tinh thể màu đen, trong tinh thể phong ấn một đạo hư ảnh vặn vẹo.

 

Hư ảnh đó, rõ ràng là sự cụ hiện của sức mạnh Quy Khư!

 

“Sắp rồi... sắp rồi...” U Dạ lẩm bẩm tự ngữ, “Đợi lấy được Tạo Hóa Ngọc Điệp, mở ra Khởi Nguyên Chi Địa, ta liền có thể hoàn thành kế hoạch cuối cùng.”

 

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía hư không, trong mắt lóe lên một tia cuồng nhiệt.

 

“Vũ trụ mục nát này, nên đón nhận sự tân sinh rồi.”

 

Phía xa, Tô Vãn bỗng nhiên tâm sinh cảm ứng, nhìn về phía hướng của U Dạ.

 

Nàng cảm nhận được một cỗ khí tức vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

 

Đó là... khí tức của Quy Khư!

 

Nhưng so với những gì nàng cảm nhận được ở Thương Lan Giới, càng thuần túy hơn, càng cổ xưa hơn.

 

“U Dạ... ngươi rốt cuộc là ai?”

 

Tô Vãn tăng tốc, hóa thành một đạo lưu quang, xé gió lao đi.

 

Cơn bão, sắp sửa đón nhận cao trào.