Sau khi rời khỏi động phủ của T.ử Vi Cung, Tô Vãn bay với tốc độ tối đa.
Hiệu quả của T.ử Vi Bản Nguyên Đan đang suy giảm, nàng có thể cảm nhận được tốc độ thất thoát thọ nguyên lại bắt đầu tăng nhanh. Cứ theo đà này, nhiều nhất còn mười lăm ngày nữa, nàng sẽ cạn kiệt toàn bộ sinh mệnh lực.
Bắt buộc phải mau ch.óng đến Ngũ Hành Tuyệt Địa.
Dọc đường, nàng cố gắng tránh né các tu sĩ khác.
Nhưng mệnh lệnh của Hạo Thiên Đế Quân hiển nhiên đã truyền khắp toàn bộ Vạn Pháp Tuyệt Vực. Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, nàng đã chạm trán bảy đợt truy sát.
Có kẻ vì phần thưởng của Đế Quân, có kẻ vì muốn báo thù cho Thiên Quân Tam Tử, có kẻ dứt khoát chỉ muốn nhân lúc nàng suy yếu để nhặt nhạnh món hời.
Tô Vãn không ham chiến, tránh được thì tránh, thật sự không tránh được, liền dùng thủ đoạn nhanh nhất để giải quyết trận chiến.
Nàng phát hiện, sau khi dung hợp Nguyên Tinh hệ Thủy và hệ Thổ, việc vận dụng hai loại pháp tắc này của bản thân đã đạt đến một độ cao mới.
Sự mềm dẻo của pháp tắc hệ Thủy, giúp nàng thành thạo điêu luyện trong việc né tránh và tháo bỏ lực lượng.
Sự dày nặng của pháp tắc hệ Thổ, khiến lực phòng ngự của nàng tăng lên diện rộng.
Tuy không thể thi triển thần thông Quy Tịch hay Thời Không như trước, nhưng dựa vào sự phối hợp khéo léo của hai loại pháp tắc này, cộng thêm sự phụ trợ của ba loại pháp tắc Tịch Diệt, Luân Hồi, Tinh Thần, tu sĩ Hóa Thần bình thường đã không làm gì được nàng.
Chạng vạng ngày thứ tư, Tô Vãn cuối cùng cũng đến được khu vực “ánh sáng năm màu” đ.á.n.h dấu trên bản đồ.
Đó là một dải đất kỳ dị.
Trong hư không, năm cột sáng khổng lồ phóng thẳng lên trời, lần lượt hiện ra năm màu xanh, đỏ, vàng, trắng, đen. Giữa các cột sáng, là những tầng bình phong pháp tắc xếp chồng lên nhau, chia cắt toàn bộ khu vực thành năm không gian độc lập.
Mỗi một không gian đều tràn ngập sức mạnh pháp tắc thuộc tính tương ứng.
Không gian hệ Mộc màu xanh, bừng bừng sức sống, vô số cổ thụ chọc trời, dây leo quấn quýt.
Không gian hệ Hỏa màu đỏ, ngọn lửa ngút trời, dung nham cuồn cuộn, sóng nhiệt bức người.
Không gian hệ Thổ màu vàng, núi non nhấp nhô, đại địa dày nặng, trọng lực dị thường.
Không gian hệ Kim màu trắng, đao kiếm san sát, nhuệ khí tung hoành, bộc lộ tài năng.
Không gian hệ Thủy màu đen, sóng to gió lớn, hàn băng thấu xương, sâu thẳm u ám.
Ngũ Hành Tuyệt Địa, quả nhiên danh bất hư truyền.
Tô Vãn đứng ở vòng ngoài, quan sát một lát.
Nàng có thể cảm nhận được, năm không gian này không phải hoàn toàn độc lập, mà là được kết nối với nhau thông qua một loại trận pháp huyền diệu nào đó. Bắt buộc phải tiến vào theo một trình tự nhất định, mới có thể an toàn đi qua, cuối cùng đến được khu vực cốt lõi.
Nếu đi sai trình tự, hoặc cưỡng ép xông vào, sẽ kích hoạt sự phản kích của Ngũ Hành đại trận.
“Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim, Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc...”
Nàng thầm niệm quy luật ngũ hành tương sinh.
“Nên tiến vào theo trình tự tương sinh. Bắt đầu từ không gian hệ Mộc trước, sau đó là hệ Hỏa, hệ Thổ, hệ Kim, cuối cùng là hệ Thủy.”
Sau khi quyết định, nàng không do dự nữa, bay về phía không gian hệ Mộc màu xanh.
Vừa mới tiến vào, liền cảm nhận được sinh cơ nồng đậm phả vào mặt.
Mỗi một cái cây, mỗi một ngọn cỏ ở đây, đều ẩn chứa pháp tắc hệ Mộc tinh thuần. Nhưng Tô Vãn không có thời gian thưởng thức, nàng bắt buộc phải mau ch.óng đi qua.
Cốt lõi của không gian hệ Mộc, là một khu rừng khổng lồ.
Chính giữa khu rừng, có một gốc cổ thụ chọc trời, trên thân cây khắc đầy những phù văn cổ xưa. Đó là trận pháp truyền tống dẫn đến không gian hệ Hỏa.
Nhưng muốn khởi động trận pháp truyền tống, cần có “Mộc Hệ Tín Vật”.
Tô Vãn nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong rừng có rất nhiều tinh quái hệ Mộc đang hoạt động. Có người cây biết đi, có dây leo biết nói, còn có mộc linh lấp lánh ánh sáng xanh.
Nàng thử tới gần cổ thụ, nhưng lập tức bị một đám người cây cản lại.
“Kẻ ngoại lai, dừng bước.” Người cây già cầm đầu cất giọng già nua, “Nơi này là lĩnh vực của Mộc Thần đại nhân, không có tín vật, không được tiến vào cốt lõi.”
“Tín vật gì?” Tô Vãn hỏi.
“Mảnh vỡ của Nguyên Tinh hệ Mộc.” Người cây già trả lời, “Nếu ngươi có, có thể cho ngươi mượn dùng trận pháp truyền tống. Nếu không có, thì xin mời rời đi.”
Trong lòng Tô Vãn trầm xuống.
Nàng làm gì có mảnh vỡ Nguyên Tinh hệ Mộc nào?
Ngay lúc nàng đang suy nghĩ đối sách, sâu trong khu rừng bỗng nhiên truyền đến một trận xôn xao.
“Chạy mau! Tên điên đó lại đến rồi!”
“Mau đi bẩm báo Mộc Thần đại nhân!”
Đám người cây hoảng hốt chạy trốn tứ tán.
Tô Vãn ngưng thần nhìn lại, chỉ thấy một đạo thân ảnh màu đỏ rực từ sâu trong rừng xông ra.
Đó là một lão giả điên khùng mặc hồng bào rách rưới, tóc tai bù xù, trên mặt dính đầy bụi bẩn, nhưng đôi mắt lại dị thường sáng ngời.
“Mộc Linh Quả! Ta muốn ăn Mộc Linh Quả!” Lão giả vừa chạy vừa hét lớn, trong tay còn nắm mấy quả màu xanh.
Phía sau lão, một đám lớn người cây đang đuổi theo.
“Bắt lấy hắn! Hắn ăn trộm linh quả của Mộc Thần đại nhân!”
Lão giả điên khùng nhìn thấy Tô Vãn, hai mắt sáng lên: “Tiểu cô nương, giúp ta cản bọn chúng lại! Ta chia quả cho ngươi ăn!”
Nói rồi, lão ném qua một quả màu xanh.
Tô Vãn theo bản năng đón lấy, vào tay ôn nhuận, trong quả ẩn chứa pháp tắc hệ Mộc nồng đậm.
“Mộc Linh Quả... linh quả nảy sinh cùng Nguyên Tinh hệ Mộc?” Trong lòng nàng khẽ động.
Có lẽ, có thể dùng thứ này làm tín vật?
Nhưng đám người cây đã đuổi tới nơi, bao vây nàng và lão giả điên khùng vào giữa.
“Kẻ ngoại lai, ngươi và tên điên này là cùng một bọn?” Người cây già trầm giọng hỏi.
“Không phải.” Tô Vãn nói, “Ta chỉ đi ngang qua.”
“Vậy thì giao Mộc Linh Quả ra, sau đó rời đi.” Người cây già giọng điệu nghiêm khắc, “Mộc Linh Quả là bảo vật của Mộc Thần đại nhân, không dung thứ cho người ngoài nhúng chàm.”
Tô Vãn do dự một chút, đưa Mộc Linh Quả qua.
Nhưng lão giả điên khùng lại cuống lên: “Đừng đưa cho bọn chúng! Đó là của ta!”
Lão giật lại quả, nhét vào miệng, nhai rôm rốp.
“Ngươi...!” Người cây già nổi giận, “Bắt lấy bọn chúng!”
Đám người cây ùa lên.
Tô Vãn bất đắc dĩ, đành phải ra tay.
Pháp tắc hệ Thủy vận chuyển, trong hư không ngưng tụ ra vô số giọt nước. Giọt nước xoay tròn, hóa thành từng đạo thủy tiễn, b.ắ.n về phía người cây.
Người cây là tinh quái hệ Mộc, trời sinh bị hệ Thủy khắc chế. Thủy tiễn đi qua, đám người cây nhao nhao lùi lại, trên người xuất hiện dấu vết bị ăn mòn.
“Pháp tắc hệ Thủy?!” Người cây già kinh nghi bất định, “Ngươi rốt cuộc là người phương nào?”
Tô Vãn không trả lời, mà là nhìn về phía lão giả điên khùng: “Tiền bối, ngài có cách khởi động trận pháp truyền tống không?”
“Trận pháp truyền tống?” Lão giả điên khùng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Ồ, cái đó à, đơn giản! Đi theo ta!”
Lão kéo Tô Vãn chạy thẳng vào sâu trong rừng.
Đám người cây muốn ngăn cản, nhưng pháp tắc hệ Thủy của Tô Vãn khiến bọn chúng ném chuột sợ vỡ bình, chỉ đành trơ mắt nhìn hai người rời đi.
Hai người chạy một mạch, đến dưới gốc cổ thụ.
Lão giả điên khùng đi vòng quanh cổ thụ một vòng, bỗng nhiên vỗ đầu: “Ta nhớ ra rồi! Muốn khởi động trận pháp truyền tống, cần mảnh vỡ của Nguyên Tinh hệ Mộc. Nhưng ta không có, bị ta ăn mất rồi.”
Tô Vãn: “...”
“Nhưng không sao!” Lão giả cười hì hì nói, “Ta có cách khác.”
Lão c.ắ.n nát ngón tay, nặn ra vài giọt m.á.u tươi, nhỏ lên phù văn của cổ thụ.
Máu tươi thấm vào phù văn, cổ thụ bắt đầu phát sáng.
“Đây là... lấy m.á.u làm vật dẫn?” Tô Vãn kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có thể dùng m.á.u của chính mình kích hoạt trận pháp truyền tống, chứng tỏ lão giả này có ngọn nguồn cực sâu với pháp tắc hệ Mộc, thậm chí có thể chính là tu sĩ hệ Mộc.
Trận pháp truyền tống khởi động, một đạo thanh quang bao phủ hai người.
“Đi thôi!” Lão giả điên khùng kéo Tô Vãn nhảy vào trận pháp truyền tống.
Ánh sáng lóe lên, hai người biến mất khỏi không gian hệ Mộc.
Lúc xuất hiện lại, đã đến không gian hệ Hỏa đỏ rực.
Nơi này sóng nhiệt cuồn cuộn, trong không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh. Dưới chân là đại địa nứt nẻ, phía xa có núi lửa đang phun trào, dung nham chảy xuôi như sông.
“Nóng quá đi.” Lão giả điên khùng lau mồ hôi, “Ta không thích nơi này. Tiểu cô nương, ngươi tự mình chơi đi, ta đi tìm chút đồ ăn.”
Nói xong, lão hóa thành một đạo hồng quang, biến mất sâu trong dung nham.
Tô Vãn không kịp ngăn cản, chỉ đành một mình tiến lên.
Cốt lõi của không gian hệ Hỏa, là một ngọn núi lửa khổng lồ. Miệng núi lửa chính là trận pháp truyền tống dẫn đến không gian hệ Thổ.
Nhưng lần này, cần “Hỏa Hệ Tín Vật”.
Tô Vãn ở dưới chân núi lửa, gặp được một người không ngờ tới.
Đó là một nữ t.ử mặc váy dài ngọn lửa, đang ngồi xếp bằng bên bờ hồ dung nham tu luyện. Khí tức của nàng ta cường đại, ít nhất là Hóa Thần Hậu Kỳ, hơn nữa sự khống chế đối với pháp tắc hệ Hỏa đã đạt đến cảnh giới cực cao.
Nữ t.ử phát giác được Tô Vãn đến, mở mắt ra.
“Ngươi là... Tô Vãn?” Nàng ta kinh ngạc hỏi.
“Ngươi biết ta?” Tô Vãn cảnh giác hỏi.
“Bây giờ toàn bộ tuyệt vực, ai mà không biết ngươi?” Nữ t.ử cười khổ, “G.i.ế.c Thiên Quân Tam Tử, hủy phân thân Đế Quân, tên tuổi của ngươi đã truyền khắp Tiên giới rồi.”
Nàng ta đứng dậy, đ.á.n.h giá Tô Vãn một phen: “Nhưng nhìn dáng vẻ của ngươi, trạng thái không tốt lắm nhỉ. Thọ nguyên thất thoát, pháp tắc hỗn loạn... Ngươi đây là bị Vạn Đạo Quy Tịch phản phệ rồi?”
Trong lòng Tô Vãn cả kinh.
Nữ t.ử này, vậy mà liếc mắt một cái đã nhìn ra vấn đề của nàng.
“Không cần căng thẳng.” Nữ t.ử nói, “Ta tên Xích Viêm, là đệ t.ử của ‘Viêm Đế Cung’. Viêm Đế Cung chúng ta và Hạo Thiên Đế Quân xưa nay không hợp nhau, cho nên ngươi yên tâm, ta sẽ không ra tay với ngươi.”
“Viêm Đế Cung?” Tô Vãn chưa từng nghe qua thế lực này.
“Một tông môn ẩn thế cổ xưa.” Xích Viêm giải thích đơn giản, “Chúng ta rất ít khi tham gia phân tranh Tiên giới. Ta đến Ngũ Hành Tuyệt Địa, là để tìm kiếm Nguyên Tinh hệ Hỏa, hoàn thiện pháp tắc hệ Hỏa của ta.”
Nàng ta khựng lại một chút, lại nói: “Nhưng nhìn tình hình của ngươi, dường như càng cần Nguyên Tinh hơn. Thế này đi, chúng ta làm một cuộc giao dịch.”
“Giao dịch gì?”
“Ta biết Hỏa Hệ Tín Vật ở đâu.” Xích Viêm nói, “Ta có thể giúp ngươi lấy được tín vật, khởi động trận pháp truyền tống. Nhưng ngươi phải hứa với ta, nếu sau này có cơ hội, giúp ta g.i.ế.c một người.”
“Ai?”
“Hạo Thiên Đế Quân.” Trong mắt Xích Viêm lóe lên sự thù hận, “Hắn g.i.ế.c sư tôn ta, hủy đi sơn môn của Viêm Đế Cung. Mối thù này không đội trời chung.”
Tô Vãn trầm mặc một lát, gật đầu: “Được, ta hứa với ngươi.”
“Sảng khoái!” Xích Viêm cười, “Vậy thì đi theo ta.”
Nàng ta dẫn Tô Vãn, men theo sông dung nham đi ngược lên thượng nguồn.
Giữa đường, Xích Viêm giải thích lai lịch của Hỏa Hệ Tín Vật.
Đó là một viên “Hỏa Linh Châu”, là bảo vật nảy sinh cùng Nguyên Tinh hệ Hỏa, được giấu dưới đáy hồ dung nham sâu trong núi lửa.
“Nhưng nơi đó có tinh quái hệ Hỏa canh giữ, rất nguy hiểm.” Xích Viêm nói, “Một mình ta không nắm chắc, thêm ngươi nữa, hẳn là không thành vấn đề.”
Hai người đến miệng núi lửa, thả người nhảy xuống.
Bên trong núi lửa còn nóng hơn bên ngoài, ngay cả lớp khiên hệ Thủy của Tô Vãn cũng đang tiêu hao nhanh ch.óng. Nàng không thể không tăng cường xuất ra linh lực, mới có thể duy trì lớp khiên không bị vỡ.
Hạ xuống ba ngàn dặm, cuối cùng cũng đến hồ dung nham.
Trên mặt hồ, trôi nổi vô số đóa sen ngọn lửa. Chính giữa hồ, một viên châu màu đỏ rực lơ lửng giữa không trung, tản ra ánh sáng nhu hòa.
Đó chính là Hỏa Linh Châu.
Nhưng dưới đáy hồ, có một con cự mãng ngọn lửa khổng lồ đang cuộn mình.
Cự mãng dài ngàn trượng, toàn thân bốc cháy ngọn lửa màu vàng kim, mỗi một chiếc vảy đều giống như hỏa tinh được chạm khắc tinh xảo. Khí tức của nó, rõ ràng đã đạt đến Hóa Thần đỉnh phong!
“Hỏa Lân Mãng Vương, yêu thú canh giữ Hỏa Linh Châu.” Xích Viêm thấp giọng nói, “Ngọn lửa của nó rất đặc thù, có thể thiêu đốt pháp tắc. Cẩn thận đừng để ngọn lửa của nó dính vào người.”
Tô Vãn gật gật đầu.
Hai người liếc nhìn nhau, đồng thời ra tay.
Xích Viêm thôi động pháp tắc hệ Hỏa, hóa thành một sợi roi dài ngọn lửa, quất về phía Mãng Vương.
Tô Vãn thì vận chuyển pháp tắc hệ Thủy, ngưng tụ ra vô số băng trùy, từ bốn phương tám hướng b.ắ.n về phía Mãng Vương.
Băng hỏa tương khắc, theo lý thuyết hệ Thủy hẳn là có thể áp chế hệ Hỏa.
Nhưng ngọn lửa của Hỏa Lân Mãng Vương không hề tầm thường, băng trùy còn chưa tới gần, đã bị bốc hơi thành hơi nước. Ngay cả lớp khiên hệ Thủy của Tô Vãn, cũng đang tiêu hao nhanh ch.óng.
“Ngọn lửa thật mạnh!” Trong lòng Tô Vãn rùng mình.
Ngọn lửa của Mãng Vương này, đã chạm đến rìa của “Đạo”, không phải là pháp tắc hệ Thủy bình thường có thể khắc chế được.
Bắt buộc phải động dụng sức mạnh cao cấp hơn.
Nàng không còn giữ lại nữa, Tịch Diệt Chân Ý ngưng tụ trên đầu ngón tay.
Một chỉ điểm ra, sức mạnh Tịch Diệt màu xám xuyên thủng ngọn lửa, đ.á.n.h thẳng vào mi tâm Mãng Vương.
Mãng Vương dường như cảm ứng được nguy hiểm, đột ngột há miệng, phun ra một cột lửa màu vàng kim.
Sức mạnh Tịch Diệt và cột lửa màu vàng kim va chạm.
Lần này, sức mạnh Tịch Diệt chiếm thế thượng phong. Cột lửa màu vàng kim bị ăn mòn, tiêu biến từng chút một, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Sức mạnh Tịch Diệt dư thế không giảm, đ.á.n.h trúng mi tâm Mãng Vương.
Mãng Vương phát ra một tiếng rít gào đau đớn, thân hình khổng lồ lăn lộn trong dung nham, dấy lên sóng lớn ngập trời.
Xích Viêm nhân cơ hội ra tay, roi dài ngọn lửa quấn lấy Hỏa Linh Châu, dùng sức kéo qua.
“Tới tay rồi! Đi mau!”
Hai người nhanh ch.óng bay v.út lên trên.
Mãng Vương muốn truy kích, nhưng sức mạnh Tịch Diệt tàn phá bừa bãi trong cơ thể nó, khiến nó đau đớn không chịu nổi, chỉ đành trơ mắt nhìn hai người rời đi.
Trở lại miệng núi lửa, Xích Viêm đưa Hỏa Linh Châu cho Tô Vãn.
“Cầm lấy, đi khởi động trận pháp truyền tống đi.”
“Còn ngươi thì sao?” Tô Vãn hỏi.
“Ta còn phải ở lại đây tu luyện một thời gian.” Xích Viêm nói, “Không gian hệ Hỏa có ích cho pháp tắc hệ Hỏa của ta. Nhớ kỹ ước định của chúng ta, đợi khi thực lực của ngươi đủ mạnh, nhất định phải g.i.ế.c Hạo Thiên Đế Quân.”
“Ta sẽ làm.” Tô Vãn trịnh trọng hứa hẹn.
Nàng cầm Hỏa Linh Châu, đi đến trước trận pháp truyền tống ở miệng núi lửa.
Đặt Hỏa Linh Châu vào mắt trận, trận pháp truyền tống khởi động, một đạo hồng quang bao phủ lấy nàng.
“Bảo trọng.” Xích Viêm vẫy tay cáo biệt.
“Hẹn ngày tái ngộ.”
Tô Vãn bước vào trận pháp truyền tống, biến mất trong hồng quang.
Tiếp theo, là không gian hệ Thổ.
Ở nơi đó, nàng cần tìm kiếm Thổ Hệ Tín Vật.
Khoảng cách gom đủ Nguyên Tinh ngũ hành, lại gần thêm một bước.