Ngày thứ ba của công việc gia cố tiết điểm, Tô Vãn cảm nhận rõ ràng sự thăm dò của Lý chấp sự đang leo thang.
Hắn không còn chỉ bóng gió hỏi chuyện ngọc bội nữa, mà bắt đầu cố ý hay vô tình "chỉ điểm" kiến thức trận pháp cho nàng.
"Tô Vãn, ngươi có biết nguyên lý cốt lõi của hộ sơn đại trận là gì không?"
"Đệ t.ử không biết."
"Là 'cộng hưởng'." Lý chấp sự vừa kiểm tra ghi chép gia cố của nàng, vừa nói, "Hàng trăm tiết điểm hiệp đồng cộng hưởng, mới có thể chống đỡ được lớp vỏ bảo vệ bao phủ toàn bộ tông môn. Mà điểm mấu chốt của cộng hưởng, nằm ở tính đồng bộ của dòng chảy linh lực."
Tô Vãn cúi đầu lắng nghe.
"Nếu có kẻ động tay động chân ở một tiết điểm nào đó, phá vỡ tính đồng bộ..." Lý chấp sự ngừng lại một chút, "Uy lực của toàn bộ đại trận sẽ giảm sút, thậm chí xuất hiện lỗ hổng."
Hắn ngẩng đầu nhìn Tô Vãn: "Ngươi nghĩ xem, sẽ là loại người nào muốn phá hoại hộ sơn đại trận?"
Tô Vãn: "Đệ t.ử không biết."
Lý chấp sự chằm chằm nhìn nàng vài giây, chợt bật cười: "Cũng phải, ngươi mới Luyện Khí tầng ba, sao hiểu được mấy thứ này. Đi đi, hôm nay làm việc cho tốt."
Tô Vãn hành lễ rời đi.
Bước ra khỏi Thủ Trận Đường, nàng nhíu mày.
Lời của Lý chấp sự, nghe có vẻ như đang thăm dò xem nàng hiểu biết bao nhiêu về trận pháp.
Hoặc nói... đang thăm dò xem nàng có phải là người "trong nghề" hay không.
Nếu hắn thật sự là nội gián, vậy bây giờ hắn hẳn là đang rất sốt ruột.
Bởi vì thám t.ử do Thất Sát Tông phái tới liên tiếp mất liên lạc, Thực Không Trận Bàn cũng bị tịch thu. Hắn phải nhanh ch.óng lấy được tình báo có giá trị, mới có thể ăn nói với Thất Sát Tông.
Mà tình báo có giá trị nhất...
Ánh mắt Tô Vãn ngưng tụ.
«Thanh Vân Chân Giải».
Trấn phái công pháp của Thanh Vân Tông.
Nếu Thất Sát Tông có thể đoạt được môn công pháp này, không chỉ hiểu rõ hạch tâm truyền thừa của Thanh Vân Tông, mà còn có thể tìm ra sơ hở của công pháp, chiếm cứ ưu thế tuyệt đối trên chiến trường.
Mục tiêu tiếp theo của Lý chấp sự, rất có thể là tầng bảy Tàng Kinh Các.
Nàng phải chuẩn bị sẵn sàng.
Chạng vạng, Tô Vãn kết thúc công việc, trở về Tàng Kinh Các.
Nàng không lập tức nghỉ ngơi, mà lên tầng bảy kiểm tra trước.
Trận pháp phòng hộ của tầng bảy mọi thứ đều bình thường, cuốn «Thanh Vân Chân Giải» kia vẫn được phong ấn trong hộp ngọc, không có dấu vết bị chạm vào.
Nhưng Tô Vãn vẫn không yên tâm.
Nàng âm thầm bố trí một cái "Thị Cảnh Trận" ở lối vào tầng bảy.
Bất kỳ ai tiến vào tầng bảy, nàng đều sẽ biết được ngay lập tức.
Làm xong những việc này, nàng mới về tầng một nghỉ ngơi.
Màn đêm buông xuống.
Tô Vãn nằm trên giường, nhưng trằn trọc mãi không ngủ được.
Liên tục động dụng lực lượng mấy ngày nay, khiến thân thể nàng rất mệt mỏi, nhưng tinh thần lại dị thường tỉnh táo.
Trong tầng bảy tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng hít thở của chính hắn.
Kẻ áo đen chằm chằm nhìn hộp ngọc, do dự vài giây, lại đưa tay ra.
Lần này, động tác của hắn chậm hơn, cẩn thận hơn.
Khoảnh khắc ngón tay sắp chạm vào hộp ngọc —
Lại một hạt bụi rơi xuống.
Không lệch đi đâu được, rơi ngay đầu ngón tay hắn.
"Tss —"
Kẻ áo đen hít một ngụm khí lạnh, liên tục lùi lại ba bước!
Lần này, hắn cảm nhận rõ ràng rồi!
Đó không phải là bụi bình thường!
Bên trong hạt bụi ẩn chứa một tia kiếm ý tinh thuần đến đáng sợ!
Tuy chỉ có một tia, nhưng cảnh giới của kiếm ý đó, vượt xa nhận thức của hắn!
Ít nhất là Hóa Thần kỳ!
Không, có thể còn cao hơn!
"Tiền bối tha mạng!" Kẻ áo đen quỳ sụp xuống, dập đầu về phía khoảng không, "Vãn bối không biết tiền bối đang thanh tu ở đây, nhiều lần mạo phạm, xin tiền bối thứ tội!"
Giọng hắn run rẩy, là thật sự sợ hãi rồi.
Có thể vô thanh vô tức dùng một hạt bụi ẩn chứa kiếm ý, thủ đoạn cỡ này, hắn chỉ mới nghe nói trong truyền thuyết.
Lẽ nào là... Thủ Hộ Giả?
Vị Thủ Hộ Giả một kiếm c.h.é.m vỡ sơn môn Thất Sát Tông kia, đang ở trong Tàng Kinh Các?!