Đại Sư Tỷ Cá Mặn, Nhưng Bị Ép Vô Địch

Chương 160: Bản Chất Huyễn Cảnh



 

Ngày thứ bảy sau khi thí luyện Vấn Tâm Kính kết thúc.

 

Tô Vãn đang sắp xếp giá sách trên tầng ba Tàng Kinh Các, bỗng nhiên nhận được thông báo: Tất cả đệ t.ử vượt qua thí luyện, cần đến "Trừng Tâm Đường" để tiếp nhận đ.á.n.h giá tâm cảnh tiếp theo.

 

"Còn có phần tiếp theo nữa sao?" Nàng đặt cuốn cổ tịch trong tay xuống, khẽ nhíu mày.

 

Đệ t.ử ngoại môn phụ trách truyền lời cung kính nói: "Là ý của Lăng Tiêu Chưởng môn. Thí luyện Vấn Tâm Kính tuy đã kết thúc, nhưng trước khi bế quan, Thủ Kính Trưởng Lão có để lại một bản tiêu chuẩn đ.á.n.h giá, cần phân tích sâu hơn về trải nghiệm huyễn cảnh của mỗi đệ t.ử, để đảm bảo không có mầm mống tâm ma."

 

Tô Vãn: "Bắt buộc phải đi?"

 

"Chưởng môn đã nói, tất cả mọi người bắt buộc phải có mặt."

 

Phiền phức.

 

Tô Vãn thở dài, bỏ dở công việc trong tay, đi theo tên đệ t.ử kia đến Trừng Tâm Đường.

 

Trừng Tâm Đường nằm ở hậu sơn Chủ Phong, là một điện đường chuyên dùng để tu luyện và đ.á.n.h giá tâm cảnh của đệ t.ử. Ngói xanh tường trắng, xung quanh trồng đầy trúc thanh tâm, hoàn cảnh u tĩnh.

 

Trong đường đã tụ tập mấy chục đệ t.ử, đều là những người đã vượt qua thí luyện.

 

Lâm Thanh Lộ cũng ở trong đó, thấy Tô Vãn liền vẫy tay: "Sư tỷ, ở đây!"

 

Tô Vãn đi tới, ngồi xuống bên cạnh nàng.

 

"Sư tỷ, tỷ nghe nói chưa?" Lâm Thanh Lộ hạ thấp giọng, "Trước khi bế quan, Thủ Kính Trưởng Lão đã phát hiện ra một số 'dữ liệu dị thường' trong Vấn Tâm Kính, cho nên chưởng môn mới bảo chúng ta đến đ.á.n.h giá lại."

 

"Dữ liệu dị thường?" Trong lòng Tô Vãn khẽ động.

 

"Ừm, cụ thể thì không rõ, nhưng nghe nói có liên quan đến 'tính ổn định' của huyễn cảnh." Lâm Thanh Lộ nói, "Hình như huyễn cảnh của một số đệ t.ử xuất hiện hiện tượng 'nứt vỡ' hoặc 'sụp đổ', rất không bình thường."

 

Tô Vãn lặng thinh.

 

Đó đại khái... là do nàng làm ra.

 

Kiếm quang tiêu tán, ma niệm bị xóa bỏ, cộng thêm thể chất Vạn Đạo Quy Tịch của bản thân nàng có sự áp chế tự nhiên đối với huyễn cảnh, Vấn Tâm Kính không nổ tung ngay tại chỗ đã là may lắm rồi, xuất hiện chút vết nứt là chuyện rất bình thường.

 

Đang suy nghĩ, Lăng Tiêu Chưởng môn và vài vị trưởng lão bước vào.

 

"Chư vị đệ t.ử." Lăng Tiêu Chưởng môn lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo sự ngưng trọng, "Hôm nay triệu tập mọi người, là vì một chuyện quan trọng."

 

Ông đảo mắt nhìn quanh mọi người: "Trong thí luyện Vấn Tâm Kính, ghi chép huyễn cảnh của một bộ phận đệ t.ử đã xuất hiện dị thường. Sự dị thường này không phải do tâm ma gây ra, mà là... bản thân huyễn cảnh đã xuất hiện 'tính không ổn định'."

 

Các đệ t.ử đưa mắt nhìn nhau, thấp giọng bàn tán.

 

"Dám hỏi chưởng môn, là dị thường gì?" Mộ Hàn đứng dậy hỏi.

 

"Huyễn cảnh nứt vỡ, luồng dữ liệu rò rỉ, thậm chí... một phần nội dung huyễn cảnh bị 'ghi đè' hoặc 'xóa bỏ'." Lăng Tiêu Chưởng môn chậm rãi nói, "Thủ Kính Trưởng Lão suy đoán, đây có thể là do Vấn Tâm Kính nhiều năm không dùng, trận pháp bị lão hóa. Nhưng cũng có thể là... có một loại lực lượng ở tầng thứ cao hơn nào đó, đã can thiệp vào sự vận hành của huyễn cảnh."

 

Lực lượng ở tầng thứ cao hơn?

 

Sắc mặt các đệ t.ử hơi đổi.

 

Lẽ nào là... Thủ Hộ Giả tiền bối?

 

Tô Vãn cúi đầu, giả vờ đang chỉnh lại ống tay áo.

 

"Vì lý do an toàn, cũng để đảm bảo đạo tâm của chư vị không bị cản trở, hôm nay chúng ta sẽ dùng một phương thức ôn hòa hơn, đ.á.n.h giá lại tâm cảnh của chư vị." Lăng Tiêu Chưởng môn nói, "Phương pháp rất đơn giản: Tiến vào 'Trừng Tâm Trận', tĩnh tọa một nén nhang. Trận pháp sẽ dẫn dắt các ngươi tiến vào trạng thái minh tưởng nông, phản chiếu nỗi sợ hãi hoặc chấp niệm sâu thẳm nhất trong nội tâm. Chúng ta sẽ quan sát phản ứng của trận pháp, phán đoán xem có tồn tại mầm mống nguy hiểm hay không."

 

Trừng Tâm Trận, là một loại trận pháp cơ sở hỗ trợ tu luyện tâm cảnh của Thanh Vân Tông, ôn hòa vô hại, chủ yếu dùng để giúp đệ t.ử bình ổn tâm tư, soi rọi mầm mống tâm ma.

 

So với Vấn Tâm Kính, cường độ của nó thấp hơn nhiều, sẽ không cấu trúc thành huyễn cảnh hoàn chỉnh, chỉ dẫn dắt ra một số hình ảnh phản chiếu trong nội tâm.

 

"Bây giờ, theo thứ tự tiến lên." Lăng Tiêu Chưởng môn ra hiệu.

 

Các đệ t.ử lần lượt bước lên pháp trận ở trung tâm Trừng Tâm Đường.

 

Trận pháp sáng lên ánh sáng trắng nhu hòa, đệ t.ử nhắm mắt tĩnh tọa, sau một nén nhang, trận pháp sẽ hiển hiện ra những màu sắc khác nhau — màu xanh đại diện cho tâm cảnh bình hòa, màu đỏ đại diện cho có chấp niệm, màu đen đại diện cho có mầm mống tâm ma.

 

Đa số mọi người đều là màu xanh hoặc màu đỏ nhạt, một số ít xuất hiện màu đỏ sậm, được các trưởng lão ghi chép lại, sau này sẽ sắp xếp phụ đạo tâm cảnh chuyên biệt.

 

Đến lượt Lâm Thanh Lộ, trận pháp sáng lên màu xanh, nhưng trong màu xanh ẩn ẩn có một đạo kiếm ảnh màu vàng.

 

"Ồ?" Một vị trưởng lão kinh ngạc, "Kiếm tâm thông minh, Phá Vọng Kiếm Ý đã có hình hài. Lâm sư điệt, con ở trong huyễn cảnh có sở đột phá?"

 

Lâm Thanh Lộ cung kính nói: "Hồi bẩm trưởng lão, đệ t.ử trong huyễn cảnh đã chiến thắng huyễn tượng tâm ma, đối với kiếm đạo có lý giải mới."

 

"Không tồi, không tồi." Trưởng lão hài lòng gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người tiếp theo là Tô Vãn.

 

Nàng bước lên pháp trận, khoanh chân ngồi xuống.

 

Trừng Tâm Trận khởi động, lực lượng nhu hòa bao bọc toàn thân, dẫn dắt ý thức chìm vào minh tưởng nông.

 

Sự dẫn dắt ở mức độ này, đối với Tô Vãn mà nói giống như gió mát thổi qua mặt, không có chút ảnh hưởng nào.

 

Nhưng nàng biết, mình bắt buộc phải "phối hợp" một chút, nếu không trận pháp chẳng phản chiếu ra được cái gì, ngược lại càng khả nghi hơn.

 

Thế là nàng thả lỏng tâm thần, để trận pháp có thể "đọc" được một số thông tin bề mặt.

 

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc trận pháp chạm đến ý thức của nàng —

 

Dị biến đột ngột phát sinh!

 

Ánh sáng của Trừng Tâm Trận bỗng nhiên trở nên ch.ói mắt, toàn bộ trận pháp điên cuồng nhấp nháy, màu sắc chuyển đổi cực nhanh giữa xanh, đỏ, đen, vàng!

 

"Chuyện gì thế này?!" Các trưởng lão hoắc mắt đứng dậy.

 

Ở trung tâm trận pháp, Tô Vãn nhắm mắt tĩnh tọa, biểu cảm bình tĩnh.

 

Nhưng hình ảnh do trận pháp phóng chiếu ra, lại khiến tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh —

 

Nửa bên trái, là cảnh tượng của đô thị hiện đại: Tàu điện ngầm đông đúc, văn phòng bận rộn, màn hình máy tính nhấp nháy, thùng rác chất đầy hộp cơm hộp... bình phàm, mệt mỏi, không có chút linh khí nào.

 

Nửa bên phải, lại là chiến trường của tu chân giới: Tiên cung sụp đổ, tinh thần bốc cháy, vô tận kiếm quang, thây sơn biển m.á.u... hoành tráng, t.h.ả.m liệt, chấn động linh hồn.

 

Hai thế giới hoàn toàn khác biệt, đan xen chồng chéo lên nhau trong hình ảnh phóng chiếu của trận pháp, giống như hai cuộn tranh khác nhau bị cưỡng ép ghép lại.

 

Càng quỷ dị hơn là, ở ranh giới giao thoa giữa hai thế giới, xuất hiện chi chít những "vết nứt".

 

Những vết nứt đó không phải màu đen, mà là... những luồng dữ liệu đang chảy.

 

Giống như một loại mã chương trình nào đó, đang rò rỉ ra trong thế giới hiện thực.

 

010101... Vô số con số nhị phân nhấp nháy, lưu động, sụp đổ, tái tổ hợp trong những vết nứt.

 

"Đây... Đây là cái gì?!" Có đệ t.ử kinh hô.

 

Sắc mặt Lăng Tiêu Chưởng môn ngưng trọng, nhanh ch.óng bấm quyết, ý đồ ổn định trận pháp.

 

Nhưng Trừng Tâm Trận đã hoàn toàn mất khống chế.

 

Nó điên cuồng rút lấy linh khí xung quanh, ánh sáng ngày càng rực rỡ, hình ảnh phóng chiếu ra cũng ngày càng rõ nét —

 

Trong đô thị hiện đại, một nữ t.ử có dung mạo giống hệt Tô Vãn, đang gục trên bàn làm việc ngủ say, ly cà phê bên cạnh đã nguội lạnh.

 

Trong chiến trường tu chân, một bóng người áo trắng mờ ảo quay lưng lại với chúng sinh, một kiếm c.h.é.m ra, tinh hà đảo ngược.

 

Hai hình ảnh đồng thời tồn tại, chồng chéo lên nhau.

 

Sau đó, trong trận pháp vang lên âm thanh.

 

Không phải giọng nói của Tô Vãn, mà là một loại... âm thanh tổng hợp cơ giới, không có chút cảm tình nào:

 

“Cảnh báo: Phát hiện nguồn dữ liệu dị thường”

 

“Cảnh báo: Thế giới quan xung đột, chuỗi logic đứt gãy”

 

“Cảnh báo: Tỷ lệ hư hỏng module ký ức 37%... 42%... 55%...”

 

“Thử nghiệm khôi phục... Khôi phục thất bại... Khởi động chương trình ghi đè...”

 

Âm thanh im bặt.

 

Ánh sáng của Trừng Tâm Trận nháy mắt vụt tắt.

 

Toàn bộ điện đường chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

 

Tất cả đệ t.ử đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Tô Vãn ở trung tâm trận pháp.

 

Tô Vãn chậm rãi mở mắt ra, nhìn xung quanh.

 

Nàng biết, sự việc có chút mất khống chế rồi.