Nguyên Lạng Chiêu vừa đi, người của cung Phượng Nghi liền tới.
Cung nữ chưởng quản bưng một bộ cung trang lộng lẫy, quỳ trước giường:
"Lam tài nhân, Hoàng hậu nương nương phân phó, ngày đầu tiên thừa sủng, nên đến cung Phượng Nghi tạ ơn."
Hừ, tài nhân.
Một đêm trôi qua, ta đến cả cái tên cũng không xứng có nữa rồi. Ta gượng dậy rời sập, mặc cho bọn họ chải chuốt cho mình.
Cung nữ chưởng quản cài lên tóc ta một chiếc trâm ngọc.
"Tài nhân dung mạo thật đẹp, Hoàng hậu nương nương nhìn thấy chắc chắn sẽ vui mừng."
Bà ta đương nhiên vui mừng rồi. Hàng đã trao tay, Bệ hạ đã nhận lấy.
Bà ta làm sao có thể không vui mừng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta ở ngoài cung Phượng Nghi quỳ nửa canh giờ, quỳ đến mức sau đó có chút tê dại, cô mẫu mới triệu ta vào trong.
Bà hôm nay mặc một bộ cung trang màu đỏ thẫm, trang điểm đậm đà. Thoạt nhìn, vẫn là vị Hoàng hậu nương nương đoan trang tôn quý như xưa.
Nhưng ta biết, ban đêm bà ho khằn khặc, quanh năm suốt tháng phải dựa vào canh sâm để giữ chút huyết sắc.
Nhật Nguyệt
Bà ngoắc ngoắc tay với ta, giống như trước kia: "Qua đây, để bổn cung xem nào."
Ta đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Ánh mắt cô mẫu rơi trên đôi mắt đỏ hoe của ta, thở dài một tiếng:
"Vẫn còn oán trách bổn cung sao?"
"Ngươi từ nhỏ đã thích Thái t.ử, bổn cung đều nhìn ra được."
"Nhưng ngươi gả vào Đông cung, cùng lắm cũng chỉ giúp nó sinh con đẻ cái, quản lý nội trạch."
"Bây giờ đã khác rồi, ngươi ở lại bên cạnh Bệ hạ, nói đỡ cho nó vài lời."
"Đợi sau này nó đăng cơ, tự nhiên sẽ nhớ kỹ cái tốt của ngươi."
Người trước mắt này là vị cô mẫu đã yêu thương ta mười mấy năm trời.
Nhưng ngay lúc này đây, bà lại cảm thấy, so với việc làm Thái t.ử phi thì việc lên giường rồng mới có thể phát huy giá trị lớn nhất của ta.
Giọng ta khản đặc: "Cô mẫu đã nói thế, Thiện Tuyết chỉ còn cách quỳ xuống tạ ơn thôi, có phải không?"
Nụ cười của cô mẫu khựng lại, vẻ ôn hòa trên mặt nhạt đi:
"Thiện Tuyết, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi bây giờ là tài nhân của Bệ hạ, hầu hạ Bệ hạ chính là phúc phận của ngươi."
"Phép tắc chốn hậu cung không dung thứ cho việc ngươi nói chuyện với bổn cung như thế."
Không khí trở nên căng thẳng. Ta còn muốn hỏi thêm, bên ngoài chợt truyền đến giọng của thái giám.
"Hoàng hậu nương nương, Thái t.ử điện hạ tới thỉnh an."
Ta bỗng nhiên nhìn ra ngoài cửa, ánh mắt cô mẫu lập tức thay đổi:
"Thôi đi, ngươi cũng mệt rồi, lui về Thấm Phương viện của ngươi đi, nghĩ cho kỹ những lời bổn cung nói."
Ta biết, bà là đang đề phòng ta gặp lại Thái t.ử, nảy sinh những tâm tư không nên có.
Ta c.ắ.n môi, hành đại lễ của tần phi bái kiến quốc mẫu với bà. Ngoài điện, cung nhân muốn tiễn ta về Thấm Phương viện, ta lắc đầu.
"Các ngươi lui về trước đi, ta muốn tự mình đi dạo."
Trong mắt cung nhân thoáng hiện vẻ không đành lòng, nhìn nhau một cái rồi cũng lui xuống.
Bên ngoài cung Phượng Nghi có một đoạn hành lang dài kẹp giữa hai bức tường.
Mỗi lần Nguyên Tri Húc tới thỉnh an đều sẽ đi qua nơi này.
Ta đợi rất lâu, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Nguyên Tri Húc đi ra từ hành lang, khi nhìn thấy ta, hắn rõ ràng sửng sốt một chút.
"Thiện Tuyết? Sao ngươi lại ở đây?"
Ta vịn tường đứng thẳng dậy, đỏ mắt hỏi hắn:
"Điện hạ, chuyện đêm qua, người có biết không?"
Hắn không hề phủ nhận, ánh mắt rơi trên bộ cung trang ta đang mặc.
"Thiện Tuyết, ta sẽ không vì chuyện tình cảm nam nữ mà làm hỏng sự sắp xếp của mẫu hậu."
"Ngươi đừng nhìn ta như vậy, trong lòng ta cũng không dễ chịu gì."