Dạ Lung

Chương 98: Ma Kiêu Bảng



Cả ba được Lục Hương dẫn lên lầu hai, ở trên này lại là một khung cảnh hoàn toàn khác. Ở đây hoàn toàn tách khỏi sự ồn ào của lầu một, ở lầu một được coi là một nồi lẩu hỗn tạp, thì lầu hai sẽ là nơi riêng tư dành cho khách. Nơi đây được chia thành rất nhiều các phòng khác nhau, trên lối đi lượng khách lên lầu hai không ít hơn lầu một là bao. Trên đường đi, Phong Trần hầu như không nghe thấy bất cứ một tiếng động nào từ bên trong phòng phát ra. Lục Hương dẫn cả ba đến một căn phòng, bên trên có ghi hình như là một con số và một chữ. Đang định bước vào phòng, bỗng có một giọng nói của một nam tử trẻ tuổi vọng tới:

-Luyến Muội!

–Là muội thật sao?

Luyến Hồng U bị tiếng gọi này làm cho ngừng lại, nàng quay ra nhìn. Từ bên phải bước đến là bốn tên nam tử, đi đầu là nam tử mặc cẩm y, mày kiếm mắt sáng, trên thân như có như không một cỗ quân tử chi khí. Đi sau là ba nam tử khác, bên ngoài khoác y xám, một người gương mặt toát ra vẻ âm nhu, hai tên còn lại dáng vẻ công tử ca viết rõ trên mặt. Nhìn thấy là bốn tên này, nàng hơi nhíu mày rất nhanh đã trở lại bình thường, Lục Hương bên cạnh lên tiếng:

-A, thì ra là Tứ Ma Tử, thiếp thân chào bốn vị công tử.

Nghe Lục Hương cất tiếng chào, nam tử trên mặt luôn nở nụ cười lên tiếng:

-Hóa ra Lục Hương cũng ở đây sao?

-Vậy thì hôm nay quả may mắn rồi.

Luyến Hồng U vẫn chưa lên tiếng, Lục Hương nở một nụ cười nàng đáp:

-Khinh công tử quá lời rồi.

Lời vừa dứt, Dục Tình đi đầu từ nãy đến giờ chưa nói câu nào lên tiếng:

-Hồng U muội tới đây là có việc sao?

Nghe nam tử cẩm y gọi mình bằng cái tên thân mật như vậy, Luyến Hồng U trên mặt không biểu lộ gì, nàng bình tĩnh mở miệng:

-Chào Dục công tử, hôm nay ta muốn ra ngoài đi dạo một chút.

Dục Tình vẫn bình tĩnh mở lời:

-Ồ, thì ra muội muốn đi dạo, vừa hay ta cũng muốn đi dạo, chẳng hay chúng ta cùng đi.

Vị Luyến nữ này như nhận ra ý đồ, nàng vẫn như thường đáp lại:

-Ta không làm phiền nhã hứng của công tử, ta xin phép.

Nói xong nàng không để Dục Tình kịp phản ứng, nàng cứ vậy quay đầu bước vào phòng bao. Ái Nhi cùng Phong Trần cũng bước ngay sau đó. Lục Hương cũng nhận ra ý của vị Luyến nữ này, nàng thi lễ chào rồi nhanh chân bước vào phòng rồi đóng cửa lại. Luyến Hồng U đi mất, để lại Tứ Ma Tử ở lại, nam tử gương mặt âm nhu và nam tử ánh mắt âm lãnh cùng nhau nheo lại đôi mắt. Khinh Tiếu bên cạnh thì nhếch lên một nụ cười trêu tức. Dục Tình dường như trên mặt không biểu lộ điều gì, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên một tia hàn quang rồi biến mất. Hắn nở nụ cười, cất giọng nói với tên quản lý bên cạnh:

-Lấy phòng này đi.

Tên này chỉ vào phòng bao bên cạnh mà lên tiếng. Tên quản lý rất chuyên nghiệp, đồng ý tiến tới căn phòng bên trái của Luyến Hồng U mở cửa mời khách vào:

-Mời các vị Ma tử.

Cả bốn bước vào phòng. Bên trong phòng của Luyến Hồng U, Phong Trần quay sang hỏi Ái Nhi:

-Bốn tên đó là ai vậy?

Ái Nhi nghe tên này hỏi về đám Dục Tình, nàng nhìn Luyến nữ và Lục Hương đang ngồi xuống uống trà và nói chuyện với nhau, rồi mới quay sang giải đáp cho hắn:

-Bọn họ là Tứ Ma Tử của Lục Thành này, trong đó có Dục tử tên Dục Tình, Âm tử song kiêu là Âm Nhan và Âm Nhãn, cuối cùng là Kinh tử tên Khinh Tiếu.

-Dục Tình là kẻ cầm đầu trong bốn tên này, là nhi tử của Dục Tướng, Dục Tướng là thành chủ của Lục Thành.

-Âm Nhan và Âm Nhãn là nhi tử của Âm Tướng, Âm phủ cũng là một thế lực lớn trong thành.

-Khinh Tiếu cũng là nhi tử của Khinh Tướng, Khinh phủ cũng là một thế lực lớn khác.

Nghe lai lịch của mấy tên này, Phong Trần cũng phải cảm thán “mẹ kiếp toàn con ông cháu cha”. Nghĩ đến đây, tên này nhìn về phía Luyến Hồng U rồi nhỏ giọng hỏi:

-Lúc này ta thấy cái tên Dục, Dục gì đi đầu, nhìn có vẻ có ý với Luyến nữ nhà nàng!

Thấy tên này ngay sau lưng Luyến nữ mà dám bàn luận về chuyện của nàng, Ái Nhi nhanh chóng dùng tay bịt chặt miệng của hắn lại. Nhìn về phía Luyến Hồng U có vẻ như nàng không hề để ý đến chuyện này. Ái Nhi nhỏ giọng cảnh cáo:

-Sao ngươi dám sau lưng bình luận về chuyện của chủ tử chứ!

Phong Trần bị Ái Nhi bịt lại miệng, tuy qua lớp mặt nạ nhưng tên này cũng bị ho sặc sụa. Hắn nhìn về phía nữ tử hồng y ô sắc, sau đó gật gật đầu như đã hiểu ý. Mải hỏi thăm về bốn tên kia, giờ mới để ý, căn phòng này được trang trí một cách rất tỉ mỉ. Căn phòng thiết kế ba mặt kín một mặt hở, điểm đặc biệt trong phòng chỉ có hai ghế, giữa hai ghế là một bàn trà. Bàn ghế được sắp xếp quay mặt về mặt hở duy nhất, bộ bàn ghế cũng vô cùng đặc biệt, chúng được chạm trổ tinh xảo, ngồi lên ghế sự thoải mái được tính toán rất kỹ lưỡng. Trên bàn ấm trà cùng ly trà được làm từ cẩm ngọc thanh sắc, trong phòng còn tỏa ra một mùi hương làm dịu đi căng thẳng. Ngửi mùi hương này, Phong Trần vô thức thả lỏng cơ thể, tinh thần lại trở nên thoải mái hơn không ít.

-Ta Huyết Ma Đao, đến khiêu chiến Lục Y Kiếm Ma tốp mười của Ma Kiêu Bảng.

Đang thư thả đầu óc, Phong Trần lại bị một giọng nói của một nam tử thiếu niên làm cho bừng tỉnh. Hắn mở ra đôi mắt, tiến lên mặt mở duy nhất của căn phòng. Mặt mở này nhìn thẳng ra lại là một sân đấu, hóa ra Tụ Ma Lâu được thiết kế rỗng bên trong, bên trong của nó là một sân giao đấu. Sân đấu này phải lớn cỡ một sân cỏ bóng đá, bên dưới có nền là Hắc Sa, bên trên là một tên nam tử thân khoác hắc bào, gương mặt dữ tợn, râu ria bờm xờm. Hắn có làn da ngăm đen, đặc biệt trên tay kéo thêm một thanh đại huyết đao, đang đứng hiên ngang giữa sân đấu.

Nhìn thấy cảnh này, Phong Trần lại quay sang hỏi Ái Nhi:

-Ái Nhi đây là đang khiêu chiến sao?

Ái Nhi gật đầu xác nhận, nàng lên tiếng giải đáp:

-Đúng vậy, đây chính là đang khiêu chiến Ma Kiêu Bảng.

Lục Hương thấy Phong Trần cái gì cũng hỏi, nàng vẻ mặt hứng thú lên tiếng:

-Vị muội muội này xem ra không phải là người của Ma tộc?

Nghe vậy tên này cũng phải phối hợp mà gật đầu, thấy vậy nữ tử lục y ô sắc này mỉm cười lên tiếng:

-Xem ra nữ hầu này của Luyến muội có chút thú vị rồi a. Vậy để ta giải thích cho.

-Tại Tụ Ma Lâu có lập ra Ma Kiêu Bảng, mục đích là giúp các thiên tài ma tộc giao lưu và kết bạn với nhau.

-Những thiên tài có thể leo bảng để dương danh thiên hạ, leo Ma Kiêu Bảng cũng có lợi ích.

-Bảng có một trăm danh ngạch, chỉ cần leo đến vị trí năm mươi là có thể nhận được hai vạn Ma đồng, cứ vậy lên mỗi một thứ hạng số Ma đồng sẽ được tăng lên một nghìn đồng.

-Leo được đến tốp mười có thể nhận được mười vạn Ma đồng, từ tốp mười cứ thế mỗi lần tăng sẽ cộng thêm một vạn Ma đồng. Vị trí tốp ba sẽ được năm mươi vạn, vị trí tốp hai sẽ được bảy mươi vạn, vị trí thứ nhất sẽ được một trăm vạn.

-Quan trọng hơn, tốp mười bảng Ma Kiêu có thể làm việc cho Tụ Ma Lâu, nhận đãi ngộ rất hậu hĩnh.

Dù chưa biết giá trị của Ma đồng nhưng nghe tiền thưởng lên đến vạn đồng, điều này cũng làm cho Phong Trần nuốt nước bọt làm cái ực. Hắn quay sang hỏi Ái Nhi:

-Vậy với giá của Ma đồng, cần bao nhiêu mới đổi được Biên Huyết Kiếm?

Ái Nhi nghe tên này muốn hỏi về ước định của Ma đồng, nàng hơi suy nghĩ, cuối cùng đáp:

-Với Biên Huyết Kiếm, hải giai trung cấp pháp bảo, ngươi cần khoảng mười lăm nghìn Ma đồng sẽ đổi được một món.

Nghe Ái Nhi định giá xong Biên Huyết Kiếm, Phong Trần giật nảy cả mình. Một thanh hải giai trung cấp pháp khí mà cần phải lọt vào tốp năm của Ma Kiêu Bảng, “vào tốp năm a, không dễ đâu nha”. Nhìn biểu hiện của Phong Trần sau khi Ái Nhi định giá, Lục Hương lên tiếng trêu chọc:

-Sao thế muội muội, nàng định tham gia khiêu chiến à!

Phong Trần lắc đầu tỏ vẻ từ chối, hắn quay ra nhìn xuống dưới sân đấu, hắn thuận miệng hỏi:

-Tu vi của những vị trên Ma Kiêu Bảng thì thế nào?

Lần này Luyến Hồng U buông tách trà xuống, nàng mở miệng:

-Tu vi của những kẻ trên Ma Kiêu Bảng đều từ U sư hậu kỳ đến U tông hậu kỳ, những kẻ nằm trên tốp mười đều là cao thủ U tông.

Nàng vừa dứt lời, một nam tử thanh niên từ lầu hai mở ra kết giới mà bay xuống. Đúng vậy, mặt mở duy nhất trong phòng là thiết kế kết giới kiểu hình ảnh và âm thanh bên ngoài có thể truyền vào trong, nghe và xem rất rõ. Còn những gì bên trong phòng, hoàn toàn không thể thoát ra ngoài. Chỉ thấy nam tử thả mình bay xuống, một thân cao thẳng, lục y khoác ngoài, trên đầu búi tóc. Trên mặt cũng đeo một chiếc mặt nạ vô diện, Luyến Hồng U chỉ vào tên nam tử đó nói tiếp:

-Như tốp mười Lục Y Ma Kiếm này, tu vi chỉ có U tông sơ kỳ.

-Dựa vào chiến tích năm trận thắng liên tiếp, một đường đi lên tốp mười.

-Năm đó một thiếu niên thân khoác lục y, mặt đeo vô diện, một mình khiêu chiến năm trận liên tiếp. Lần một là thứ hạng một trăm, lần hai năm mươi, lần ba hai mươi, lần bốn mười lăm, lần cuối khiêu chiến hạng mười.

-Bốn lần trước đó đều không hề cầm kiếm trên tay, đối thủ tự nhiên ngã gục, lần cuối hắn xuất một kiếm, tốp mười năm đó đổi chủ. Từ đó đến nay không hề thay đổi, không khiêu chiến lên, cũng không bị khiêu chiến đánh bại, mà tu vi năm đó của hắn chỉ ở U đồ viên mãn, tu vi tốp mười năm đó cũng là U tông sơ kỳ.

Nghe được chiến tích của nam tử lục y, Phong Trần cũng phải hít một ngụm khí lạnh. Nhớ lại tình cảnh khổ chiến của mình với Huyết Cuồng, may mà có sự hỗ trợ của Huyết Thực và Lục Trụ Quỷ Vũ chứ không đã bay màu rồi. Hắn lắc lắc đầu, chỉ tay sang phía còn lại rồi hỏi:

-Vậy còn tên râu rậm kia có lai lịch gì?

Lục Hương nghe thấy nữ hầu mà lại nói ra giọng nam tử, nàng quay sang nhìn Luyến Hồng U nàng muốn một lời giải thích. Luyến nữ nhà ta nói bằng giọng đầy ẩn ý:

-Nàng hầu này của ta có chút đặc biệt, tỷ hiểu mà…

Nghe Luyến Hồng U nói vậy, ánh mắt của Lục Hương nhìn Phong Trần bằng ánh mắt đầy ẩn ý và thông cảm. Vốn dĩ đã quên đi việc Lục Hương hiểu lầm, sắc mặt Phong Trần đã trở về bình thường. Ngay lúc này, một lần nữa nó lại tối sầm lại. Không biết tình trạng của hắn tệ đến thế nào, Lục Hương lại đáp lời hắn:

-Huyết Ma Đao, là nhi tử của môn chủ Ma Đao Môn, môn phái này chỉ là một phái nhỏ ở phía đông Lục Thành. Cha hắn có tu vi U tông trung kỳ, nhưng thời gian tu luyện quá lâu nên không đủ điều kiện để lên bảng.

-Ma Đao Môn luôn muốn dựa vào Tụ Ma Lâu nên rất muốn lên bảng.

Lời Lục Hương vừa dứt, ở dưới sân đã vang lên tiếng quát lớn:

-Hôm nay lão tử phải dẫm ngươi xuống dưới, để làm đá lót đường cho sự lớn mạnh của Ma Đao Môn ta.