Nghe Phong Trần đã đoán ra ý định của mình, Luyến Hồng U vẫn bình tĩnh gật đầu đáp:
-Đúng vậy, ta cần ngươi giúp ta đi lấy dược liệu này.
-Ta biết bản lĩnh của ngươi, nhưng ngươi yên tâm. Sẽ có đoàn hộ tống ngươi, sẽ đảm bảo an toàn cho ngươi.
-Đồng ý chứ Huyết công tử!
Vừa nói nàng vừa phất tay lên bàn, một tấm da thú hiện ra bên cạnh chiếc mặt nạ. Tên này thấy vậy thì trong lòng đã biết “nhiệm vụ này muốn cũng phải nhận, không muốn cũng phải nhận.” Phong Trần lên tiếng:
-Vậy ta được phép từ chối sao!
Nhìn thấy tên nô lệ trước mặt chỉ có thể nhận lệnh, nàng đứng dậy mà rời đi, lúc rời đi khóe miệng nàng cong lên một nụ cười khó có thể nhận ra. Vừa ra khỏi cửa, Luyến Hồng U nói vọng lại:
-Trị thương và nghỉ ngơi cho tốt, vài ngày nữa sẽ có người tới tìm ngươi.
Nghe xong Phong Trần chỉ biết thở dài, người đứng dưới mái hiên cũng phải cúi đầu. Khép lại cửa phòng, hắn quay lại cầm đồ mà Luyến Hồng U đưa cho. Chiếc mặt nạ Ma Diện này lại là một pháp khí hải giai trung cấp, nhìn lại thì chiếc mặt nạ này có màu nâu đen, bốn cái răng nanh chia ra cả hàm trên và hàm dưới. Cái mũi lại có hình xoắn ốc, chóp mũi nhô ra như một mũi khoan. Mặt nạ này vậy mà lại không có lông mày, thay vào đó là một bên mắt là hình vuông, bên còn lại lại là hốc mắt hình tam giác.
Cạnh đó có một bộ dạ bào, Phong Trần mặc vào y phục tự động ôm vừa vặn. Đeo lên Ma Diện, khí tức nhân tộc trên người theo đó mà biến mất. Cầm lên lọ thuốc màu xám, về nơi nghỉ ngơi, trên giường Phong Trần mở ra nắp bình đưa lên mũi hít một hơi. Đã xác định đây là Phục Thương Đan, lấy ra một viên bỏ vào miệng nuốt xuống. Hắn nhanh chóng luyện hóa, không hổ là thuốc xuất ra từ đại thế lực, thuốc luyện hóa đến đâu dược dịch theo kinh mạch đi khắp cơ thể, dược tính trong thuốc vô cùng nồng đậm, tuổi thọ ít nhất cũng phải lên đến vài chục năm.
Rất nhanh chóng các vết thương đã lành lại, hằng ngày việc ăn ở của tên này đều có hạ ma đến chăm sóc, đãi ngộ rất hậu hĩnh, đến nỗi Phong Trần cảm thấy có lỗi nếu không làm việc hết sức. Nhưng hắn ngay lập tức chấn chỉnh lại ngay, “làm việc hết sức cũng được nhưng mạng chỉ có một, tuyệt đối không thể mất.” Đang suy nghĩ miên man, một tiếng gọi từ ngoài vọng vào.
-Huyết Dị, Luyến nữ bảo ngươi đi theo ta một chuyến.
Nghe giọng điệu, Phong Trần đã đoán được nàng này là ai. Hắn rời khỏi giường, bước tới mở cửa đã thấy Ái Nhi đang đứng đợi.
-Úi trời.
Nhìn thấy người đeo Ma Diện bước ra, toàn thân đen xì, gương mặt quái dị, Ái Nhi nhảy dựng lên, nàng nghe hắn lên tiếng:
-Luyến nữ có gì căn dặn sao?
Nhận ra đây là Huyết Dị, nàng vỗ vỗ cặp tuyết phong, thở phào nói:
-Ngươi làm ta hết cả hồn!
Nhìn bộ dạng khoa trương của cô nữ hầu này, đằng sau mặt nạ khóe miệng Phong Trần giật giật. Làm hắn hoài nghi rằng đây có phải là ma tộc hay không, rõ ràng mang mặt nạ cho hắn đeo, vậy mà chính mình bị dọa sợ. Chỉ nghe nàng tiếp tục:
-Chủ tử bảo ta đưa ngươi đi chọn một món binh khí, có thể lấy vài bộ vũ kỹ cho ngươi.
-Nếu không để ngươi dùng mấy võ mèo cào từ nơi nghèo nàn của người, sợ chưa đến nơi đã chết tám trăm lần rồi.
-Nào đi thôi!
Nói xong nàng không để Phong Trần nói tiếng nào đã nhanh chóng sải bước. Tên này cũng chỉ biết bất lực mà đi theo, nàng vừa đi vừa hỏi:
-Ngươi bình thường sử dụng vũ khí gì?
-À mà có khi cũng không được dùng, nô lệ làm gì được coi trọng, chỉ coi là công cụ biết đi mà thôi.
Ở phía sau Phong Trần đã sớm chết lặng, hắn không ngờ cô hầu gái này lại có suy nghĩ như vậy. Tên này cứ nghĩ nô lệ ở trong ký ức của hắn chỉ có ở trong sách vở, ai nghĩ khái niệm này cũng được bê nguyên sang kiếp này. Phong Trần cũng không để ý lắm, hắn lên tiếng:
-Có lẽ ta sống cũng không tệ lắm, ta dùng kiếm hoặc côn.
Nghe tên nô lệ nhân loại này còn được dùng kiếm và côn, Ái Nhi kinh ngạc, nàng cao giọng nói:
-Cái gì, chủ ngươi còn cho ngươi dùng cả kiếm sao?
Ái Nhi còn ngừng lại, quay về sau nhìn hắn một cái rồi đáp:
-Ngươi đừng có nói là kiếm, một cây gậy còn không được nữa là kiếm.
Nàng lại tiếp tục bước về phía trước, Phong Trần tiếp tục:
-A vậy là ta đã có một chủ tử tốt!
Đi đằng trước Ái Nhi cũng gật gật đầu, nàng nói:
-Ừm..., có lẽ chủ tử tốt như chủ của ngươi và Luyến nữ thật sự rất rất hiếm.
Nàng vừa nói vẻ mặt vừa lộ ra vẻ kính trọng và sùng bái, đi sau Phong Trần cũng phải khâm phục với cách đối xử của Luyến Hồng U, nàng dùng ân tình như một lưỡi dao kề bên. Đi chuyện một hồi cả hai dừng lại trước một cánh cửa. Ở ngoài có hai lính canh đứng bên cạnh, bên trên có một cái biển tên. Nhìn lên Phong Trần không thể đọc được mấy ký tự này, thấy hắn cau mày nhìn lên, biết tên nhân loại này không biết đọc, Ái Nhi lên tiếng:
-Ở đây gọi là Luyến Binh Giới, nơi để binh khí trong phủ.
Nói xong nàng lấy ra một chiếc lệnh bài, bên trên có khắc hai chữ giống trên bảng tên. Trước cửa có những trận đồ phức tạp, Ái Nhi dùng lệnh bài đặt vào vết hõm trên cửa. Lệnh bài vừa khớp, một luồng hồng quang từ lệnh bài tỏa ra, những hoa văn từ trận đồ trên cửa cũng vì vậy mà được phát sáng. Ái Nhi vừa làm vừa giải thích:
-Luyến phủ có một chi quân đội gọi là Luyến Quân, số lượng rất lớn, Luyến Quân Giới này là nơi cất giữ binh khí của đội quân này.
-Bên trong có rất nhiều loại binh khí, cả về số lượng và chủng loại rất lớn, tha hồ cho ngươi lựa chọn.
Trong lúc nàng giới thiệu, những tiếng “ầm ầm...” đã vang lên, cánh cửa tự động mở ra. Bỗng Phong Trần tóc gáy dựng đứng, hàn khí từ bên trong phả thẳng vào mặt, hắn lùi lại nửa bước. Ái Nhi nhìn thấy chỉ che miệng cười, nàng thản nhiên bước thẳng vào, nàng lên tiếng:
-Vào đi đừng sợ.
Bước qua ngưỡng cửa, Phong Trần sau mặt nạ, mắt trừng lớn, miệng há hốc. Với sự to lớn của cánh cửa Phong Trần đã tưởng tượng được sự to lớn của căn phòng này, nhưng đánh giá và trí tưởng tượng về binh khố của hắn phải gọi là chưa đủ trình. Theo tưởng tượng Phong Trần ước tính căn phòng lớn nhất chắc chỉ một hai trăm mét vuông. Nhưng không, nó phải gấp mười lần, về số lượng còn khoa trương hơn, trực tiếp đạt đến con số hai ba mươi vạn binh khí. Chủng loại gươm, giáo, thương... gần như muốn thứ gì có thứ đó.
Nhìn tên nhân loại này bị Luyến Binh Giới làm cho chết chôn chân trước cửa, trong lòng Ái Nhi vô cùng vui vẻ khi đả kích được tên này, nàng lên tiếng gọi:
-Này này này.
-A....
Phong Trần bị gọi, hắn chỉ biết kêu lên một tiếng rồi nghe Ái Nhi nói:
-Mau đi chọn pháp khí của ngươi đi, chọn xong chúng ta còn đi tiếp.
Tỉnh lại sau sự choáng ngợp trước Luyến Binh Giới, Phong Trần đưa mắt nhìn, hắn lên tiếng:
-Tất cả ở đây ta đều có thể lựa chọn sao.
Nghe thấy lời này, vẻ mặt đắc ý của Ái Nhi biến đổi, nàng khinh bỉ nhìn tên nhân loại trước mặt nói:
-Hừ..., ngươi đúng là biết mơ thật.
-Đi theo ta.
Nàng hầu này nói xong, đi về một hướng, nàng vung tay về phía hai phần ba số pháp khí trong phòng, sau đó nói tiếp:
-Ngươi chỉ được lựa chọn trong chỗ binh khí này thôi, chỗ còn lại có nghĩ cũng đừng nghĩ.
Nhìn về phía pháp khí mà Ái Nhi chỉ, Phong Trần cảm nhận hai phần ba đống này đều là ngục giai pháp khí. Đống còn lại cấp bậc cao hơn đạt được hải giai sơ cấp đến hải giai trung cấp. Chỗ pháp khí mà hắn không được chọn thì có lẽ là từ hải giai cao cấp đổ lên. Trong lòng Phong Trần âm thầm cảm thán “đúng là ăn được miếng ăn của đại thế lực đúng là không dễ”.
Rời khỏi suy nghĩ, tên này tiến về nơi để kiếm trước. Hắn cũng muốn thử vận may, tìm vàng trong đống rác. Số lượng kiếm trong ngục giai này quả thật quá nhiều rồi. Hắn muốn tìm cây kiếm phù hợp thông qua cảm giác cầm, nhưng rất nhanh chóng hiện thực đã vả thẳng vào mặt hắn. Chỉ thấy Phong Trần liên tục cầm lên đặt xuống những thanh kiếm ở khu ngục giai, cả trăm thanh kiếm không một thanh nào có cảm giác ưng ý. Tìm đến đỏ cả mắt trong đống này, Phong Trần cảm thấy mình như thằng ngốc vậy. Không chỉ hắn cảm thấy vậy, Ái Nhi bên cạnh cũng dùng ánh mắt vô cùng quỷ dị nhìn lấy tên nhân loại này. Vẻ mặt hỏi chấm của nàng đã nói lên tất cả.
Mất kha khá thời gian để Phong Trần làm việc vô ích như chạm vào từng cây kiếm, hắn cuối cùng cũng từ bỏ cách lựa chọn này. Nhìn Phong Trần ngừng lại, Ái Nhi tò mò không biết tên này lại dở trò gì. Chỉ thấy hắn đứng yên ở đó, nhắm mắt lại mà không làm gì cả. Trong đầu cô hầu gái này xuất hiện toàn là dấu hỏi to đùng, nàng không cảm nhận được chút giao động ma lực nào cả, ngay cả giao động linh hồn như Luyến nữ thi triển hồn kỹ cũng không có. Trong đầu nàng một suy nghĩ bất giác lại nổi lên “a, tên này không phải như Luyến nữ nói chứ. Trời sinh kiếm thể, vạn kiếm tự linh chứ.” Ngay lập tức nàng lại bác bỏ suy nghĩ của chính mình. “Không thể nào, từ lúc vào đây đâu có thấy thanh kiếm nào cộng hưởng với hắn đâu chứ. Không thể nào, tuyệt đối không phải kiếm thể.”
Trong khi Ái Nhi còn loay hoay với những suy nghĩ lộn xộn của mình, Phong Trần ngay khoảnh khắc nhắm mắt lại, nguyên thức trên thân bắt đầu tỏa ra. Lúc này suy nghĩ của Phong Trần là “cảm ứng cái rắm chó gì chứ, lão tử đây chọn kiếm tốt nhất là được, phù hợp hay không tính sau.” Khống chế phạm vi tỏa ra nguyên thức, tên này đã thấy được ba thanh kiếm tốt nhất trong đám mà hắn được chọn. Một thanh mang hình dạng đại kiếm, toàn thân hoàng kim bao phủ, khí tức toát ra vẻ cương mãnh. Thanh thứ hai là một thanh trường kiếm, lưỡi kiếm sắc bén, thân kiếm mảnh mai, toàn thân thanh quang bao phủ, toát ra vẻ thanh tao thoát tục. Thanh cuối cùng, cũng là một thanh trường kiếm, toàn thân huyết quang lưu chuyển, cán kiếm được trang trí bởi một con huyết biên bức đang dang cánh gặm lấy lưỡi kiếm.
Đang đứng nhắm mắt, bất chợt đôi mắt xám đục mở ra, nhìn về một phía. Chân dài dạo bước, Ái Nhi thấy vậy cũng bước theo sau. Nàng thấy tên này đứng lại trước mặt một thanh kiếm, Ái Nhi tiến đến gần nhìn lại. Trên tay Phong Trần giờ đây đã cầm lấy một thanh kiếm. Nhìn thấy là thanh kiếm này, cô nàng hầu gái này che miệng mà hét lên:
-A..., sao lại là nó!
Tên này lại một lần nữa bị nàng làm cho chói tai. Hắn nhìn lấy thanh kiếm trên tay, rồi quay sang Ái Nhi hỏi: