Dạ Lung

Chương 83: Xâm Thực



Lối vào biến mất, sau khi bị choáng, tất cả đều nhanh chóng tiến về thuyền của thế lực mình. Đỗ Đạt dẫn mọi người về chiến thuyền, Linh Đao mở ra phòng hộ, cho tất cả vào. Tại chỗ lối vào, vẫn còn ba thân ảnh đứng đó, thấy vậy Đỗ Đạt vọng xuống:

-Này…, Nhược Hoa, các muội còn làm gì vậy? Còn không lên thuyền.

Ở dưới là ba người Nhược Hoa, Băng Tâm và Thanh Thảo. Như không nghe thấy những gì Đỗ Đạt nói, ba người vẫn đứng đó, như đang chờ một ai đó. Đỗ Đạt nhíu mày, hơi do dự nhưng hắn vẫn nhảy xuống chỗ ba người, hắn lên tiếng:

-Ba người làm gì vậy? Lên thuyền về thôi.

Thấy đại sư huynh nhảy xuống, có vài người để ý nhìn theo. Xuống đến nơi, lập tức ba người hành lễ, Nhược Hoa trả lời:

-Từ nãy đến giờ vẫn chưa thấy Phong Trần ra!

Đỗ Đạt nghe vậy lập tức hiểu ra, ba người là đang chờ ân nhân cứu mạng. Hắn cũng hơi bất ngờ, nói:

-Hay là đệ ấy ở trên thuyền rồi.

Nói xong hắn hướng lên định gọi lớn. Nhược Hoa nhanh chóng ngăn lại, nàng lên tiếng:

-Đệ ấy không có trên đó đâu, đừng gọi.

Đỗ Đạt ngay lập tức hiểu, thì ra việc đứng ở đây đợi là do họ đã tìm trong các đệ tử ra ngoài, nhưng tên kia không có nên mới làm ra chuyện này. Lúc này hắn mới nhận ra vấn đề nghiêm trọng, Đỗ Đạt lên tiếng:

-Không thể nào, tất cả những vật sống xâm nhập vào di tích chúng đều bị truyền tống ra ngoài sao?

Những lời này vừa nói ra, ánh mắt Đỗ Đạt cũng biến sắc, trong lòng ba người kia cũng lạnh đi quá nửa. Rất nhanh hắn đã lấy lại bình tĩnh, hắn nói:

-Ừm…, được rồi ta đã hiểu.

-Giờ đây các muội nên trở lại phi thuyền. Ở lại đây quá nguy hiểm.

-Lên rồi ta sẽ báo lại cho Linh Đao phong chủ, tìm cách giải quyết.

Cả ba nhìn nhau, gật đầu, đồng thanh lên tiếng đồng ý, cùng nhau lên thuyền. Nhìn quanh một hồi hắn thấy số đệ tử còn quay lại với quá nửa. Nhưng những đệ tử nổi bật của các phong toàn bộ đều vẫn còn sống, hắn thở ra một hơi rồi lên tiếng:

-Hùm…, về được như vậy là không tệ.

-Chúng ta về thôi.

Đỗ Đạt bước lên, hành lễ nói:

-Linh phong chủ, cho đệ tử hỏi, dựa vào hiểu biết của ngài, ngài có thể cho ta biết liệu có trường hợp nào từ ngoài tiến vào còn sống mà lại không đi ra được khỏi di tích không?

Linh Đao bị hỏi cũng bất ngờ, hắn hơi nhướng mày nhưng vẫn đáp:

-Di tích có nhiều kiểu, thường được chia thành hai loại. Là lộ tích và ẩn tích.

-Lộ tích là di tích tồn tại cùng không gian với thế giới chúng ta đang sống. Ở đây điều kiện sống đồng bộ, không có hạn chế gì. Nhưng cũng vì vậy đa phần đã bị khám phá hết, chỉ có ý nghĩa về sử học mà không có giá trị về tu luyện.

-Cũng có một vài lộ tích có ích cho việc lĩnh ngộ. Nhưng những di tích này chỉ có đại thế lực mới tồn tại.

-Hấp Huyết Quỷ Tông là loại thứ hai, năm đó do quy mô chiến đấu quá lớn nên nó bị cường giả phong ấn lại. Từ đó tạo ra một ẩn tích, bên trong tuy không khác với bên ngoài là mấy nhưng vẫn tồn tại một số điều kiện hạn chế nhất định.

-Trong thời gian cố định, sẽ bị cưỡng ép đẩy ra. Nếu không sẽ phải ở lại đến khi kỳ xuất hiện lối ra tiếp theo. Hoặc là biến đổi giống như sinh vật bên trong, tệ hơn là sinh vật đó đã chết.

Nghe lời giải thích của Linh Đao cả ba người càng thêm lo lắng, hắn nhìn về phía Đỗ Đạt hỏi:

-Tại sao ngươi lại muốn biết những thứ này?

Đỗ Đạt do dự một lát rồi đem chuyện Trần Y biến mất nói ra. Linh Đao hơi nhíu mày, hắn suy nghĩ, vẻ mặt như thường rồi hướng về ba người Nhược Hoa nói:

-Có lẽ việc các ngươi không tìm thấy xác của hắn là một điều tốt.

-Ta xem với sức mạnh của lối vào, Hấp Huyết Quỷ Tông này có lẽ vẫn có thể tồn tại được.

Cả ba khi nghe Linh Đao nhận định xong, không những không an tâm, ngược lại càng thêm lo lắng. Nghe cuộc nói chuyện của mấy người, Huyết Chiến Đội tất cả như nghe sấm đánh bên tai, nhất là Lam Thủy, gương mặt trắng bệch, suýt nữa không đứng vững, nhờ có Phục Linh bên cạnh đỡ lấy nàng. Hỏa Nham và Đao Cương không thể tin là Phong Trần không thể thoát, Hỏa Nham lẩm bẩm:

-Không thể nào, Trần Y huynh đệ không thể dễ chết như vậy được.

Đao Cương cũng có cùng suy nghĩ: “Đúng vậy, Trần Y thực lực còn hơn cả mình, làm sao đệ ấy có thể xảy ra chuyện được.” Phía đối diện, Odachi, Ngô Tuấn cũng như Chu Khanh đều rơi vào trầm mặc, ba người này cũng không tin Trần Y sẽ xảy ra chuyện. Linh Đao ra lệnh chuẩn bị trở về, hắn khởi động Ngũ Linh Chiến Thuyền rời đi. Trước khi rời đi, tất cả mọi người trên phi thuyền đều cảm nhận được một cỗ hàn khí. Linh Đao nhíu mày, nhìn về phía phi thuyền có lá cờ huyết sắc đang treo bên trên.

-Hừ, các ngươi vậy mà không giết được bọn chúng. Đã vậy còn để bọn chúng giết cả đám, suýt nữa thì mất mạng.

-Về tông môn, đến mà nhận lỗi với môn chủ đi.

Lời khiển trách đến từ trưởng lão khiến Huyết Ma và Huyết Hắc cụp đuôi, không dám nói gì. Cả sáu chiếc phi thuyền đã trở về tông môn. Sau khi những chiếc phi thuyền rời đi không lâu, một thân ảnh hiện ra ngay chỗ lối vào. Hắn lẩm bẩm thì thào: “Quái lạ, rõ ràng ta đã cảm nhận được rồi mà? Sao lại biến mất?” Chỉ thấy đây là một thân ảnh mặc huyết y, mái tóc huyết sắc tung bay theo gió. Ánh mắt lại là màu huyết đồng, đôi môi cũng màu đỏ như máu. Đặc biệt trên đầu lại là vương miện màu đỏ máu. Ngừng lại một chút, hai tay bắt lấy ấn quyết, huyết quang trên người dần sáng lên. Bỗng “phụp…” rồi vụt tắt, điều này khiến thân ảnh nhíu mày càng sâu, lại hóa thành lưu quang mà biến mất.

Bên trong huyết trì, Phong Trần đang chìm sâu xuống dưới. Lông mày nhíu chặt, toàn thân bị huyết trì nhuộm đỏ. Đột nhiên một tiếng hét chói tai vang lên:

-Không…, a....

Ý thức dần quay lại, cơn đau toàn thân kéo đến. Hắn mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng có ai đang gọi chính mình.

-Phong Trần, Phong Trần, Phong Trần tại sao…?

Phong Trần muốn mở ra đôi mắt, bởi hắn nghe đây là giọng của sư tôn hắn. Nhưng bờ mi nặng trĩu lại níu kéo không muốn hắn mở ra. Phong Trần dùng lực toan nhấc lấy cánh tay chống lên muốn ngồi dậy. “Răng rắc.., lục cục...” những tiếng xương vỡ vụn vang lên, kéo theo đó là cơn đau buốt từ cánh tay kéo thẳng lên não. “A…” Phong Trần không nhịn được mà la lên. Tiếng la này lại càng làm cho tiếng gọi kia trở nên gấp gáp.

-A, Phong Trần, Phong Trần, Phong Trần huynh còn sống!

Ẩn trong tiếng gọi đó là những hơi thở khó nhọc, những cơn đau đớn. Theo tiếng gọi và tiếng thở dồn dập đang lớn dần bên tai, một bàn tay run rẩy đang chạm vào khuôn mặt của hắn. Không chỉ có cơn đau từ cánh tay lan đến, trong từng nhịp thở hắn cũng cảm nhận được nỗi đau như ngàn mũi kim châm vào phổi. Mũi và miệng hít vào những luồng không khí đặc quánh và nóng rực, không khí đi vào phổi Phong Trần như đang trực tiếp hít vào những mạt sắt được nung đỏ, chúng theo đó mà làm những vết thương càng lúc càng nặng thêm.

Bàn tay run rẩy đó chạm vào mặt, nó như được bọc trong một đôi bao tay vải trơn nhẵn, cảm giác dính nháp như có một lớp keo được bôi lên mặt, vô cùng bết dính. Song song với cảm giác bết dính này là một mùi tanh rất gay mũi, mùi tanh này Phong Trần rất rõ, đó là mùi của máu. Hắn muốn mở ra đôi mắt, hắn muốn xác nhận một điều, dưới sự nỗ lực của mình, mí mắt như đeo chì của hắn cuối cùng cũng được mở ra.

Ngay lập tức đập vào mắt là một khuôn mặt đầy máu. Ánh mắt hắn co rụt, cơ thể theo phản xạ mà định bật dậy. Nhưng một cảm giác vô lực và đau đớn ập đến, những giọt máu và nước mắt cứ thế hòa vào nhau rồi nhỏ xuống gò má của hắn. Phong Trần cố gắng đưa mắt nhìn xung quanh, cảnh tượng tan hoang đổ nát dần hiện ra. Phía xa xa vọng lại là những tiếng thét thất thanh. Nhìn lại gương mặt đầy máu này, hắn vậy mà nhìn ra đây là Thanh Thảo. “Bùng…” một tiếng nổ vang lên trong đầu, hàng loạt câu hỏi tại sao đang tự động chạy trong đầu.

Như: “Tại sao Thanh Thảo lại bị thương? Tại sao nàng lại khóc? Đây là đâu? Tại sao ta lại ở đây? Chẳng phải là đang ở trong di tích sao?” Các câu này không có ai trả lời cho hắn. Phong Trần định lên tiếng hỏi Thanh Thảo, ai ngờ cổ họng trở nên đau rát, một búng máu từ miệng hắn trào ra. Thanh Thảo thấy hắn đột nhiên lại hộc ra máu. Nàng vội vàng nâng đầu hắn kê lên chân, đưa ra bàn tay run rẩy và đầy máu đỡ lấy máu với hy vọng nó ngừng chảy. Nhưng những cố gắng của nàng là không tác dụng, máu chảy đầy lòng bàn tay, lọt qua kẽ ngón tay trào ra ngoài. Thanh Thảo giọng đầy run rẩy, nói ra những lời như muốn tử thần thương xót.

-Đừng...., đừng...., đừng mà, đừng chảy nữa, muội xin huynh…

-Huynh đừng bỏ muội, muội sẽ cứu huynh, sẽ cứu huynh ngay đây…

Vừa nói nàng vừa lấy hết tất cả mọi thứ trong nhẫn trữ vật ra, đôi mắt nhòa đi vì lệ, tay trái ôm lấy đầu Phong Trần, tay phải run rẩy đầy máu bới tìm trong đống đồ. Đủ các loại bình, rồi đủ các loại dược liệu. Bàn tay nàng cứ bới cứ bới, bới tìm mãi tìm mãi, tìm đến khi Phong Trần cảm nhận thân thể của nàng đang run lên bần bật. Hắn cứ nằm trên chân nàng như vậy, cứ trơ mắt nhìn nàng như vậy.

Ánh mắt nàng từ lúc nhìn thấy Phong Trần còn sống, hy vọng trong mắt đã quay trở lại. Nhưng giờ đây, sinh mệnh của hắn đang dần trôi đi, cũng theo đó hy vọng trong mắt Thanh Thảo cũng đang tắt dần. Cho đến khi nàng không còn cảm nhận được hơi thở trong lòng nữa, bàn tay tìm thuốc trong tuyệt vọng của nàng cũng ngừng lại. Nàng hướng ánh mắt rời khỏi đống dược liệu trước mặt, nhìn lại khuôn mặt kiên cường trong lòng mình. Máu từ miệng cũng ngừng chảy, đôi mắt xám tro cũng nhắm lại. Tình cảnh này làm cho tia sáng hy vọng cuối cùng trong mắt Thanh Thảo triệt để dập tắt.

Cảm giác đau đớn biến mất, từ dưới cơ thể đang nằm trong lòng Thanh Thảo, hồn thể từ từ bay lên. Trước mặt hắn Thanh Thảo ôm lấy thân xác hắn, nàng không gào khóc, không điên cuồng, không bộc phát. Chỉ thuần túy là ôm, ôm đến run người, ôm như muốn hòa vào với hắn. Nhìn cảnh này trái tim hắn như bị một sợi chỉ thắt lại, không khí bất giác trở nên đặc quánh. Thời gian như ngừng lại, cơ thể của Thanh Thảo không còn run rẩy, những tiếng đánh nhau cũng không còn, biển lửa cùng chiêu thức đứng giữa không trung.

Tất cả đều đứng yên, chỉ còn linh hồn Phong Trần là hoạt động. Bỗng nhiên, trên mặt đất một chất lỏng màu đỏ tràn ra. Từ dưới đất dần dần bao phủ toàn bộ, chất lỏng màu đỏ nhầy như một sinh vật sống. Phong Trần nhìn lại chỗ hắn và Thanh Thảo, chất lỏng màu đỏ leo lên và bao chùm lấy cả hai. Sau đó nó thẩm thấu vào bên trong cơ thể của hai người, chỉ trong chốc lát cả hai đã hòa tan cùng nó. Nhìn thấy cảnh này Phong Trần cảm thấy cả người ớn lạnh, bất tri bất giác mà rùng mình một cái. Chưa kịp hoàn hồn, bên tai lại nghe thấy tiếng ai gọi:

-Chủ nhân..., chủ nhân…, chủ nhân....