Dạ Lung

Chương 80: Tế Vương



Bên ngoài đại trận, Kiệt Hoàng nhìn trận pháp lung lay sắp đổ, bên miệng đã treo lấy ý cười. Nhưng sự biến đổi của trận pháp rất nhanh chóng làm hắn thu lại, lông mày hơi nhíu. Sự biến hóa này không thể thoát khỏi ánh mắt luôn theo dõi nhất cử nhất động của Kiệt Hoàng đến từ Kiệt Thanh. Hắn bịt miệng nhưng vẫn phát ra tiếng cười trêu tức:

-Ha hi, ha hi, ha…

-Thật xin lỗi ta không cố ý.

-Kiệt Hoàng, ngươi có được không đấy, nếu không được thì để ta.

Vốn đã bực mình vì đám cấp dưới làm ăn không ra gì, bị kẻ mình ghét chế giễu. Giờ lại còn thêm việc đích thân ra tay vậy mà một cái hộ tông đại trận cấp thấp cũng không phá được. Lại còn bị xỉ nhục lần hai, nhục quá nhục mặt rồi. Kiệt Hoàng nghiến răng ken két, lời nói rít qua từng kẽ răng.

-Kiệt Thanh, tên khốn, ngươi câm miệng cho ta.

Nói xong, Kiệt Hoàng quyết định, tay trái đưa về trước, móng vuốt mọc dài ra. Hắn vồ thẳng vào lồng ngực, tay hắn sờ đến trái tim, từng đầu móng vuốt cào vào trái tim đang đập. Trái tim bị cào ra những vết xước, máu đen từ đó cũng chảy ra. Bất chợt Kiệt Hoàng bóp lấy trái tim đang đập, cơn đau khiến mắt hắn trở nên trắng dã, quỷ khí cũng dần tiêu tan. Đứng nhìn cảnh này, Kiệt Thanh cũng phải bất giác mà lui lại vài bước, miệng hắn còn lẩm bẩm vài câu:

-Con chó điên lại dám làm cái này.

Quỷ khí suy yếu khiến Hắc Quỷ Diệt Xạ nhỏ dần. Bên dưới, Hấp Huyết Quỷ Tông thấy vậy lại thở phào một hơi. Huyết Nộ cũng định thở ra một hơi, nhưng tròng mắt của lão co lại nhỏ bằng lỗ kim, lão gào lên:

-Tất cả nhanh chóng phòng ngự.

Tiếng nói vừa dứt, quỷ khí tưởng chừng như sắp tàn, lại bất ngờ cuộn trào. Trên không Kiệt Hoàng tưởng chừng như hấp hối bỗng tỉnh lại, trái tim yếu ớt vì bị bóp nghẹt giờ đây lại đập “thình thịch, thình thịch, thình thịch…” một cách điên cuồng. Trái tim vốn bị vết xước làm cho chảy máu lại càng vì thế mà phun máu điên cuồng. Rút tay ra, máu đen trong tim chảy trong áo giáp rồi nhỏ tòng tòng trên không xuống đất. Kiệt Hoàng tay trái giương lên thiên không, hắn mở miệng gào thét:

-Ta Kiệt Hoàng nay lấy huyết tâm hiến tế.

-Mong Vương ban cho ta sức mạnh.

Tĩnh lặng, cả bầu trời chỉ nghe tiếng gió rít, tiếng “đinh đinh…” từ vụ va chạm đang nhỏ dần. Trong khoảnh khắc này chỉ còn một thân ảnh đứng giữa thiên địa. Một cột hắc quang bất ngờ phủ xuống, bao chùm lấy toàn bộ cơ thể Kiệt Hoàng. Cuồng phong gào thét, quỷ khí cuộn trào. Tất cả vây lấy thân ảnh đó, bên trong Hắc Quỷ Diệt Xạ đã tắt nay một lần nữa bùng lên. Một luồng hắc quang bắn thẳng tới hộ tông đại trận. Uy thế như lôi đình, sức mạnh như ngàn quân. “Đùng…”, “răng rắc…”, “choang…” hộ tông đại trận trước tia hủy diệt này như màn kính mỏng bị búa tạ trực tiếp phá diệt. “Phốc…”, “phốc, phốc, phốc…” những tiếng phun máu theo màn kết giới bị phá mà vang lên. Nhị trưởng lão mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, miệng liên tục hộc ra máu tươi. Phía trong mắt trận, tinh hạch vỡ vụn, các chấp sự xung quanh nằm la liệt trên vũng máu.

Sắc mặt Hấp Huyết Quỷ Tông trở nên trắng bệch, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Tất cả các đệ tử đều đồng loạt ngã ngồi xuống đất, hít lấy từng ngụm khí lạnh. Các vị trưởng lão cùng tông chủ cũng không hề khá hơn, bọn họ không hề vì hộ tông đại trận vỡ mà rời mắt khỏi cột hắc quang trên trời kia. Đại trận bị phá, lúc này một tia áp lực vô hình lại quấn lấy họ. Toàn thân lông tóc dựng ngược, khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cảm giác như một con mãnh thú đang nhìn về phía chính mình.

Trên không hắc quang tản đi, thứ đầu tiên nhìn thấy là một cái đầu, một cái đầu rất lớn màu đen. Trên đỉnh có vài sợi lông lún phún, trước trán mọc ra một chiếc sừng. Bên dưới là hai con mắt lồi, chúng lớn như trái dưa hấu, một màu đen hoàn toàn không có đồng tử. Nổi bật nhất chắc là cái miệng, chúng kéo rộng ra cả khuôn mặt, nếu há ra nhìn như một chiếc hố đen, có thể nuốt trọn một con trâu lớn. Tỷ lệ đầu và thân hoàn toàn chênh lệch. So với một chiếc đầu lớn thì lại là một cơ thể gầy trơ xương. Tổng thể toàn thân ba phần thì đầu đã chiếm một nửa. Thân hình như khúc cây, chân tay thô ráp. Xương sườn chìa ra như một bộ hài cốt bọc da, phần dưới quấn hàn y rách rưới. Toàn thân cao gần sáu mét, nguyên đầu chiếm ba mét.

Bên trong thứ quái này, Huyết Nộ cảm nhận được sự tham muốn cắn nuốt đến điên cuồng. Hướng về Hấp Huyết Quỷ Tông, quái vật lên tiếng:

-Khặc khặc khặc khặc....

-Các ngươi hãy chiêm ngưỡng vẻ đẹp của sức mạnh đi.

-Chiêm ngưỡng đi, ngưỡng mộ đi....

Quái vật vừa nói, đờm nhớp trong miệng cũng theo đó mà tràn ra ngoài. Nhìn thấy hình thái này, những tu sĩ quan sát không nhịn được mà vang lên những tiếng nôn khan. Nước bọt của quái vật rơi xuống đất, những tiếng “xì, xì…” lại vang lên, nhìn lại đã thấy chỗ đó sủi bọt và bốc lên khói đen. Vậy mà Kiệt Thanh đứng gần nhất mà không có biểu hiện mất tự nhiên nào. Ngược lại hắn phấn khích lên tiếng như ra lệnh:

-Kiệt Hoàng, đến lúc rồi, cắn chúng đi…

Nói xong hắn đưa tay chỉ về phía Hấp Huyết Quỷ Tông. Như nhận được mệnh lệnh tối thượng, quỷ khí bùng nổ, Kiệt Hoàng xoay người lắc đầu vung mạnh về phía đại môn. Đầu hắn theo quán tính mà húc về phía trước, miệng há rộng như động không đáy muốn nuốt trọn tất cả vào bụng. Hắn lao về phía trước như một viên thiên thạch ngàn cân, nếu lao xuống sức hủy diệt không khác gì một trận động đất cấp tám. Dưới những ánh mắt co rút của toàn tông, “vụt....” một vệt huyết quang từ đại môn lao thẳng lên trời.

Huyết Nhu nhìn sang bên cạnh, vị trí đứng của Huyết Nộ đã để lại một vệt lún. U huyết lực và quỷ khí bao bọc lấy thân thể, tạo cho Huyết Nộ thành một viên sao băng có đuôi màu huyết hắc. Bên trong huyết quang đó, cơ thể của vị tông chủ này cũng được biến đổi một cách nhanh chóng. Thân hình đang cao hai mét, cơ bắp biến đổi thành cao sáu mét. Cơ lưng nổi cộm, màu da chuyển sang màu huyết nổi lên những vệt gân đen huyền bí. Chân tay cũng dài ra trông thấy, biến đổi thành ba vuốt sắc bén. Trên trán lục này cũng mọc ra một chiếc sừng.

Từ cơ thể của một lão trung niên tráng kiện giờ đây đã trở thành một quái vật chân chính. Cả hai lượt biến hình của Kiệt Hoàng và Huyết Nộ kể thì lâu nhưng từ lúc giao chiến đến giờ mới qua một tiếng. Huyết Nộ nâng lên tay phải, thủ thế đấm thẳng về phía trước. Nhìn thấy kẻ địch chủ động nghênh đòn, cộng thêm động tác thủ thế, Kiệt Hoàng quyết định. Ngậm miệng lại, nhếch lên nở một nụ cười khinh bỉ nhìn về phía Huyết Nộ.

“Đùng…”, “ầm ầm ầm…” như thiên thạch va chạm sao băng, nắm đấm đấm thẳng vào đầu của Kiệt Hoàng. Sóng xung kích quét ngang toàn trường, quỷ khí xung quanh tán loạn. Không còn hộ tông đại trận, sóng xung kích quét đến, “phốc phốc phốc…” những tiếng phun máu lại vang lên. Các đệ tử tu vi thấp đều bị vụ va chạm này chấn cho thổ huyết ngất đi. Còn cao tầng Hấp Huyết Quỷ Tông cũng phải dựng lên quang tráo phòng vệ. Đứng gần vụ va chạm nhất Kiệt Thanh mặt đen thành đáy nồi, bị dư ba đẩy lui lại dựng lên màn chắn. Sơn thổ và kiến trúc bên dưới cũng bị dư ba đánh đổ, nhìn lại vụ va chạm này khiến một phần ba tông môn đổ nát.

Nắm đấm của Huyết Nộ đấm vào đỉnh đầu Kiệt Hoàng, một cảm giác tê dại từ nắm đấm tràn xuống bả vai. Đôi mắt hơi nhíu lại, đầu Kiệt Hoàng bị đấm mà vẫn chỉ làm chậm lại đôi chút. Trên đầu không một vết xước, thậm chí vài cọng tóc trên đầu còn không bị đụng.

Huyết Nộ cảm giác như đấm thẳng vào một viên đá tảng. Nhưng không vì vậy mà lão ngừng lại, lão thu tay lại liên tục tung quyền đấm vào đầu quái vật. Những tiếng “bịch bịch bịch…” vang lên như chày sắt giã vào cối đá, không tạo ra chút thương tổn nào. Tuy Kiệt Hoàng không bị thương về những cú đấm liên hoàn của Huyết Nộ, nhưng sự xỉ nhục là rất lớn. Đang bị đấm như bao cát, Kiệt Hoàng bất ngờ hãm lại tốc độ một nhịp. Điều này khiến liên quyền của Huyết Nộ thoáng chốc đánh vào khoảng không. Theo quán tính lão lao đầu về phía trước, Kiệt Hoàng không bỏ lỡ cơ hội, một đầu đập một đầu. “Binh....” một cú trời giáng, đầu lớn chạm đầu nhỏ, Kiệt Hoàng và Huyết Nộ như hai con trâu tê giác húc vào nhau. “Đùng....” đầu óc quay cuồng, mắt mũi tối sầm. Huyết Nộ cảm thấy đầu mình sắp nứt ra, cú va chạm khiến mặt hắn rung lên. “Vụt…” như một quả đạn pháo bắn về phía đại môn, đằng sau huyết khí tạo thành một chiếc đuôi màu huyết sắc. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, “rầm....” Huyết Nộ trực tiếp bay dính thẳng lên cổng Hấp Huyết Quỷ Tông. Khói bụi mịt mù. Các thế lực đến quan chiến há hốc miệng, một màn quỷ dị này lại tiếp tục làm cho bọn họ hít vào khí lạnh.

-Đây đây, cái gì vừa xảy ra vậy?

-Vậy mà Huyết Nộ lại bị đánh bay dính thẳng vào tường.

-Đúng là hai con quái vật.

Chưa được bao lâu, Kiệt Hoàng lại như lưu tinh lao xuống chỗ Huyết Nộ. Đám trưởng lão đứng trên đại môn thấy tông chủ bị truy sát, U huyết lực bùng nổ, tất cả sáu vị trưởng lão đều hướng về phía Kiệt Hoàng đang lao đến, tung ra những chưởng lực về phía hắn. Bỗng một giọng nói mỉa mai vang lên:

-Ấy ấy ấy, các vị chơi vậy là không đẹp!

Đứng xem Kiệt Hoàng chiến đấu một hồi lâu, Kiệt Thanh tỏ ra vẻ mặt buồn chán. Ánh mắt mơ màng, miệng liên tục ngáp ngắn ngáp dài tỏ vẻ buồn ngủ. Hắn nói tiếp:

-Các vị đã muốn chơi, vậy chúng ta chơi riêng, đừng quan tâm đến bọn chúng làm gì!

Nói xong hắn phẩy tay một cái, cả sáu vị trưởng lão đồng loạt biến mất. Theo sự biến mất này, sáu chưởng lực kia cũng biến mất theo. Chớp mắt sáu vị trưởng lão đã có mặt cách chỗ Kiệt Thanh khoảng năm trăm mét. Trong lòng các trưởng lão âm thầm kinh hãi, “chỉ một cái phất tay, cả đám bọn hắn đã bị tóm đến chỗ khác, thực lực phải kinh khủng cỡ nào chứ?” nhưng dù kinh hãi là thế nhưng trên mặt tất cả đều không có chút biểu lộ nào. Chỉ nghe tiếng Kiệt Thanh vang vọng bên tai:

-Nào chúng ta cùng chơi nào, các vị!

Trên đại môn, khói bụi chưa tan, “vụt vụt vụt…” những mảnh vỡ từ bên trong lần lượt bay ra ba viên gạch, hướng về phía Kiệt Hoàng. “Oạch oạch oạch oạch…” gạch đá vỡ vụn, tốc độ của quái vật không giảm trái lại càng nhanh. Lúc này một thân ảnh vẫn còn thẳng lưng mà đứng trên đại môn, Huyết Nhu tu vi U Sư viên mãn bùng nổ, U huyết lực sôi trào. Quần áo “phần phật...” bay cuốn theo ngọn gió lạnh thấu xương. Tóc đen cùng theo đó mà chuyển sang huyết sắc, trên làn da trắng bạch, huyết xích cân lộ ra. Miệng mọc răng nanh, chiếc lưỡi đỏ hồng liếm lấy đôi môi mọng nước. Tròng mắt cũng biến mất, thay vào đó là một con ngươi màu bạch sắc và không có đồng tử.

Nàng ở trạng thái này nhìn cực kỳ tiêu hồn thực cốt. Nàng tung người, lao về hướng Kiệt Hoàng mà tới. Vung chân một cước đạp thẳng vào đầu con quái vật đang lao xuống chỗ phu quân nàng.