Nghe được câu nói này của Huyết Cuồng, nữ quỷ tên Mị này dù vẫn chưa hiểu đây là chuyện gì xảy ra, nhưng nàng vẫn không nói gì. Vẫn để cho hắn ôm lấy mình mà không hề có ý định tránh thoát. Nàng tên Huyết Mị, vốn là con của nhị trưởng lão. Nàng và Huyết Cuồng lớn lên cùng nhau. Vì vậy trưởng bối đã sớm định hôn sự với nhau. Cả hai cũng có tình cảm với nhau. Nhưng đến lúc sắp cử hành hôn lễ, một biến cố lớn nhất đời đã xảy ra.
Ngay trước ngày thành hôn, một thế lực thần bí xông vào. Trực tiếp nghiền nát hộ tông đại trận. Giết hết tất cả người trong tông môn. Vì bảo vệ người mình thương, Huyết Mị đã lấy thân chặn lại một đòn của kẻ địch. Sau đó nàng bị bọn chúng chơi đùa cho đến chết. Trơ mắt nhìn người thương vì mình mà bỏ mạng. Huyết Cuồng đã xông lên đánh trả. Nhưng thực lực của đối phương là tuyệt đối. Cuối cùng toàn tông bị diệt.
Huyết Cuồng không biết bằng cách nào đó lại giữ lại một tia tàn hồn. Từ đó hắn nuôi một chấp niệm. Tìm ra kẻ thù và báo thù cho toàn tông. Huyết Cuồng chìm vào suy nghĩ, nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Bên tai lại nghe tiếng Huyết Mị:
-Cuồng lang, chàng đừng quá lo lắng.
-Chúng ta chuẩn bị thành hôn rồi, mọi chuyện đã có cha thiếp và tông chủ lo liệu.
Hắn vội vàng buông nàng ra. Nhìn thấy khuôn mặt đầy lo lắng. Huyết Cuồng lại hỏi nàng:
-Hôm nay là ngày bao nhiêu?
-Còn mấy ngày nữa thì đại hôn?
Huyết Mị mặt chuyển từ lo lắng sang nghi hoặc, nhưng nàng vẫn trả lời hắn.
-Ngày mười ba, U tiết, U Hỏa lịch năm hai trăm vạn.
-Còn hai ngày nữa là chúng ta thành hôn.
Trên U Hỏa Tinh, sử dụng là U Hỏa lịch. Nếu dựa theo lịch kiếp trước của Phong Trần, một năm có bảy trăm ba mươi ngày. Chia làm hai tiết là U tiết và Hỏa tiết. Mỗi tiết ba trăm sáu mươi lăm ngày. Một ngày lại có bốn mươi tám giờ, tính từ lúc U hỏa bắt đầu cháy cho đến khi tắt là nửa ngày. Khi nào U cháy lại thì tính là một ngày mới.
Ánh mắt sau khi nghe được hôn lễ sắp cử hành, trong đó không hề có sự vui sướng. Thay vào đó là sự hoảng hốt và kinh hãi. Tròng mắt nổi lên đầy tơ máu, gương mặt cắt không còn giọt máu. Ngay lập tức như muốn gào lên hỏi:
-Tông chủ, tông chủ ngài ấy đang ở đâu.
Huyết Mị thấy sự hoảng loạn của Huyết Cuồng. Nàng ngay lập tức bị hắn dọa sợ. Chờ một lát, thấy nàng vẫn không nói gì. Hắn ghì chặt hai tay vào vai nàng, tiếp tục gầm lên:
-Ta hỏi nàng, cha ta giờ đang ở đâu?
-Nói nhanh, mau nói cho ta biết!
Đôi tay Huyết Cuồng ghì lên vai Huyết Mị, cơn đau khiến nàng đầu óc trống rỗng mà vô thức đáp lại bằng giọng run rẩy.
-Tông…, tông chủ đang ở Huyết Điện.
Nhận được câu trả lời. Huyết Cuồng bỏ lại nàng mà lao về phía Huyết Điện. Hắn bỏ lại nàng với những suy nghĩ ngổn ngang. Lúc này nàng không biết phải làm gì, ánh mắt thẫn thờ nhìn lấy bóng lưng Huyết Cuồng. Hắn vượt qua Huyết Lâm, cứ thế chạy như bay. Đến khi dừng chân lại, một cánh cửa với đầu quỷ đã hiện ra trước mặt. Huyết Cuồng thở dồn dập khi dùng hết sức để chạy đến đây.
Ngẩng đầu lên, là hai chữ Huyết Điện đầy khát máu ngự trị trên cánh cửa. Huyết Cuồng hít một hơi thật sâu, sau đó thở ra. Những suy nghĩ hỗn loạn, những cảm xúc tiêu cực đã được hắn nén lại. Hắn đưa hai tay về phía trước, dùng lực đẩy mạnh cửa điện. Cửa điện theo đó mà được mở ra. Bên trong một chiếc bàn tròn hiện ra. Quanh bàn là bảy chiếc ghế, trên mỗi chiếc ghế lại là một lão giả.
Tất cả người ngồi bên trong đều hiện lên vẻ mặt kinh ngạc. Họ không thể tin, lại có kẻ nào to gan lớn mật. Dám mở cửa đại điện khi bọn họ đang nghị sự. Vậy mà giờ đây lại thật sự có kẻ mù mắt xông vào. Một giọng nói uy nghi từ trong vọng ra:
-Kẻ nào dám vô lễ xông vào!
-Đáng chết!
Cả bảy lão giả cùng nhau đưa mắt ra cửa để nhìn. Vẻ mặt của cả bảy người vô cùng đặc sắc khi nhận ra đó là ai.
-Thiếu…, thiếu chủ…?
Một giọng nói già nua lại vang lên, với vẻ không thể tin nổi. Vị lão giả ngồi đối diện với cửa điện lúc này mới mở miệng lên tiếng:
-Cuồng Nhi, sao ngươi lại đến đây?
Huyết Cuồng không vội trả lời ngay, hắn bước vào điện. Khép lại cửa điện, sau đó tiến lại bàn nghị sự. Huyết Cuồng cúi người hành lễ, hắn nói:
-Hôn lễ cần hoãn lại.
Những lời của Huyết Cuồng làm cho không khí trong phòng vốn đã âm trầm, nay còn âm trầm thêm. Vị lão giả ngồi gần vị vừa nói, đứng dậy đập bàn gầm lên:
-Huyết Cuồng, ngươi vừa nói cái gì?
Huyết Cuồng không ngẩng đầu lên, mà tiếp tục nói:
-Nhị trưởng lão, ngài cứ nghe ta nói.
-Nếu ta nói xong, ngài muốn làm gì ta cũng được.
Nhị trưởng lão Huyết Cương, là cha của Huyết Mị. Hôm nay lão cùng tông chủ và các trưởng lão khác bàn bạc về việc hôn lễ. Đột nhiên Huyết Cuồng xông vào còn đòi hoãn hôn lễ. Huyết Cương đương nhiên nổi trận lôi đình. Nhưng lão cũng muốn biết vì sao tên này lại làm ra hành động như vậy. Nhìn về phía tông chủ, lão ngồi xuống lên tiếng:
-Hừ, được hôm nay ngươi không cho ta câu trả lời hài lòng.
-Cho dù có tông chủ ở đây, ta cũng phải đánh gãy hai chân của ngươi.
Thấy Huyết Cương đã bình tĩnh lại, các vị trưởng lão cũng thu lại vẻ mặt ngạc nhiên. Tông chủ Huyết Nộ, cha của Huyết Cuồng nhìn lấy nhi tử của mình rồi nói:
-Ngươi có chuyện gì nói đi.
-Cho ta và các vị trưởng lão ở đây một lời giải thích.
Như không để ý đến sự uy hiếp của Huyết Cương, Huyết Cuồng nhìn lấy bảy vị ngồi quanh bàn, hắn lên tiếng:
-Hấp Huyết Quỷ Tông sau hai ngày nữa sẽ gặp họa diệt tông.
Lời này vừa ra, những người vừa trở về trạng thái bình thường ngay lập tức biến sắc. Huyết Nộ cũng phải nhíu mày nhìn lấy đứa con của mình. Tất cả đều như tin rằng mình đã nghe nhầm. Đại trưởng lão, vị có giọng nói uy nghi ban đầu lại lên tiếng:
-Thiếu chủ nên cẩn thận lời nói.
Chỉ thấy Huyết Cuồng tiếp tục nói:
-Đúng vào ngày đại hôn, sẽ có một thế lực xông vào tông môn.
-Một hơi dọn sạch mấy vạn sinh mạng của Hấp Huyết Quỷ Tông.
-Chúng ta cần nhanh chóng củng cố phòng tuyến, chuẩn bị cho một cuộc chiến không cân sức.
Không để cho hắn nói tiếp, Huyết Cương không thể nghe tiếp được. Lại một lần nữa đập bàn, đứng dậy hét thẳng vào mặt Huyết Cuồng.
-Hồ nháo, lão phu nhịn hết nổi rồi.
-Ngươi không muốn cưới nữ nhi của ta, thì cứ nói thẳng.
-Không cần phải lấy cái cớ vụng về như vậy để thoái thác.
Mặt nhị trưởng lão đỏ bừng vì tức giận, Huyết Nộ nghe xong càng thêm nhíu mày. Bởi lão hiểu nhi tử nhà lão. Từ nhỏ hắn đã được coi như người kế vị tông chủ mà nuôi dưỡng. Huyết Cuồng vẫn luôn được dạy dỗ rất đúng mực. Lại còn là kẻ vô cùng lý trí. Huyết Nộ không tin con mình lại làm ra chuyện hoang đường như thế này. Lão nghĩ: “huống hồ gì tình cảm của tiểu tử này dành cho con bé Huyết Mị kia”, lão trầm mặc một lát, quyết định lên tiếng:
-Huyết Cuồng, hôn nhân là việc lớn. Không thể muốn làm gì thì làm.
-Với cương vị của tông chủ, ta sẽ không để hôn lễ hoãn lại.
-Nhưng với tư cách một người cha, ta cho con một cơ hội chứng minh điều con nói sẽ xảy ra.
Nghe lời tông chủ nói, nhị trưởng lão miễn cưỡng nguôi giận. Huyết Cương ngồi lại chỗ ngồi, muốn nghe lời biện hộ của Huyết Cuồng. Năm vị còn lại cũng muốn nghe lời giải thích của vị thiếu chủ này. Huyết Cuồng vẻ mặt đang bình tĩnh, nghe xong mặt hơi biến sắc. Bởi trong cuộc tàn sát kia hắn thực sự không biết vì sao tông môn lại bị diệt. Hắn cứ vậy mà mơ hồ chết đi. Nhưng rất nhanh, đầu óc đã xoay chuyển. Huyết Cuồng nhìn về phía chủ tọa mà lên tiếng:
-Thực ra con cũng không biết vì sao bọn chúng lại tấn công tông ta.
-Nhưng con biết đám tấn công chúng ta cũng là quỷ tộc, nhưng chúng có hai sừng ở trên đầu.
Nghe được thông tin này, cả bảy lão giả ánh mắt đồng loạt co rụt lại. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Lần này đại trưởng lão gương mặt tái nhợt, vẻ uy nghi ban đầu đã biến mất.
-Cái gì, thiếu chủ người không được lừa lão phu.
Huyết Cuồng nhìn sắc mặt khó coi của đại trưởng lão. Lại nhìn sang các vị còn lại, cũng cùng vẻ mặt như vậy. Nhìn đến mặt lão cha, tuy sắc mặt khó coi nhưng khí độ của tông chủ vẫn còn. Huyết Nộ hỏi tiếp:
-Con còn biết đặc điểm nào khác không?
Vốn dĩ hắn đã biết điều hắn nói là việc rất nghiêm trọng. Nhưng không ngờ phụ thân và các trưởng lão lại có phản ứng mạnh như vậy. Huyết Cuồng biết nếu mình không nói ra, hôm nay chắc chắn căn phòng này hắn không thể ra được. Huyết Cuồng trả lời:
-Ngoài có thêm hai cặp sừng, ta còn nghe được chúng có nói.
-Nói câu cái gì?
Tam trưởng lão không nhịn được mà hỏi dồn.
-Nói: “Tìm được thứ đó, quân đội của vương chắc chắn sẽ mạnh hơn gấp bội”
Khi chữ “vương” được thốt ra từ miệng của Huyết Cuồng. Trái tim của tất cả các vị ở đây đều nâng đến cổ họng. Tiếng hít thở cũng trở nên nặng nề. Không gian im ắng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe. Huyết Cuồng lúc này chỉ còn nghe thấy được tiếng tim đập. Cơn giận dữ của nhị trưởng lão lúc này tan thành hư vô. Thay vào đó là nỗi sợ hãi đến tột cùng. Sự kinh hãi này như có trong từng giọt máu. Chúng như một quả bom, chỉ chờ chực kích nổ mà thôi.
Không khí lạnh băng này kéo dài chừng vài phút. Huyết Nộ là vị tỉnh lại đầu tiên ngoài Huyết Cuồng. Hắn lên tiếng:
-Được, ta đồng ý với con, hoãn lại hôn sự.
-Bây giờ con lui ra đi, ta và các trưởng lão cần bàn bạc kỹ lại.
Huyết Cuồng cúi người, bước về phía đại môn rời đi. Hắn bước đến mở cửa ra. Một thân ảnh đang quỳ sụp trước cửa đại điện. Huyết Mị ánh mắt vô hồn ngước mắt nhìn lên. Gương mặt nàng đầy vẻ khó tin nhìn lấy hắn. Nàng không thể tin nổi, lang quân mà nàng chọn lại làm như vậy. Huyết Mị sau khi bị bỏ lại, nàng ngồi tại chỗ một lúc rất lâu. Nàng thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra. Vì sao Huyết Cuồng lại hành động như vậy.
Huyết Mị quyết định đuổi theo, nàng muốn có một lời giải thích. Đuổi đến nơi, nàng đang định đưa tay đẩy cửa. Như sét đánh ngang tai, lời nói “hoãn lại hôn sự” từ miệng tông chủ như một nhát búa đập thẳng vào lồng ngực của nàng. Hơi thở vốn đã gấp gáp, nghe xong câu nói cảm giác khó thở ngay lập tức kéo đến. Ôm lấy lồng ngực, đầu óc trống rỗng mà quỳ trước đại điện.
Nhìn lấy gương mặt đầy vẻ không cam tâm của Huyết Mị, trong lòng Huyết Cuồng như có cả vạn mũi dao cứa vào tim. Nhưng nghĩ đến cảnh nàng bị chà đạp xong bị giết chết trước mặt. Ánh mắt hắn trở nên vô cùng kiên định. Huyết Cuồng cúi xuống đỡ nàng dậy. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của Huyết Mị, hắn mở miệng:
-Mị, nàng có tin ta không?
Ánh mắt vô hồn của Huyết Mị bị ánh mắt kiên định của Huyết Cuồng kéo về thực tại. Trong ánh mắt đó ngoài sự kiên định, nàng còn thấy sự áy náy, tình yêu và cả sự bảo vệ dành cho mình. Huyết Mị không nói lời nào, nàng chỉ gật đầu xem như đã đồng ý. Huyết Cuồng lại một lần nữa ôm nàng vào lòng. Huyết Mị không kháng cự, cứ vậy để hắn ôm nàng. Một lát sau cả hai cùng nhau rời đi.