Dạ Lung

Chương 61: Đóng Nắp



rong khi ba người Nhược Hoa đang khởi động lại trận pháp, Ngạo Môn cùng vài người khác nhận lấy đan dược tranh thủ hồi phục.

Đỗ Đạt và thi dược lao vào nhau bằng tốc độ xé gió, mũi kiếm đâm đến va chạm với cự thủ, kình lực cuốn phăng bụi đất. Thi dược bị chặn, bốn tay phía sau nhanh chóng vỗ về phía trước nhằm ép Đỗ Đạt thành bánh.

Thấy cự thủ sắp ép vào, hắn dậm chân lộ người về sau lưng của thi dược, kiếm khí bùng nổ, chém ra một kiếm. Kiếm mang chém ra, chém thẳng vào lưng thi dược, một tiếng “keng…” vang lên, hắn như chém vào bàn sắt. Thi dược cũng không chậm, xoay người vung cả ba nắm đấm thẳng vào người Đỗ Đạt, hắn thu kiếm chắn ngang người. Cự thủ đập vào thân kiếm chấn hắn bay người đập vào tường, “phốc…” từ miệng Đỗ Đạt phun ra một ngụm máu. Ngã phịch xuống đất, hắn vội chống kiếm bò dậy.

Không quan tâm đến Đỗ Đạt, thi dược quay người lao về chỗ ba người Nhược Hoa, mọi người thấy vậy trong lòng thầm kêu “không xong”. Đỗ Đạt lập tức lao đến chặn đầu, hắn nói:

-Ây ây ây, tiểu thi thi, đang chơi với nhau mà chạy đi đâu vậy!

Nói xong hắn bật người cầm kiếm bổ về phía đầu của thi dược. Đang lao đến, thi dược dừng lại đưa hai tay lên chắp lại bắt lấy trường kiếm, bốn tay còn lại hung hăng ra quyền nhắm thẳng vào bụng. Bị bắt chặt kiếm, Đỗ Đạt co chân lại lấy hai đầu gối va chạm với bốn đại quyền.

“Phốc…” lại một ngụm máu phun ra, thi dược đấm bay Đỗ Đạt, đầu gối hắn lúc này cảm giác như đang đá vào một tảng đá vậy, không di chuyển, không biết đau, trong lòng hắn chửi ầm lên “a, con mẹ nó, đau chết tiểu gia rồi.” Lúc này hai đầu gối trở nên nóng rát, như bị bọc một lớp than hồng lên, vô cùng đau đớn.

Lại một lần nữa chống kiếm đứng dậy, lần này đứng lên lại mất rất nhiều sức. Vứt bỏ thanh kiếm đi, thi dược lại bỏ qua Đỗ Đạt mà lao đến ba nữ. Hắn lại tiếp tục đứng chắn trước thi dược, lần này ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn, vẻ đùa cợt lại đã biến mất. Kiếm khí quanh thân vờn quanh, trường kiếm trên tay phát ra tiếng kiếm minh, hoa văn trên vỏ kiếm cũng được thắp sáng. Tay phải đưa kiếm ra trước mặt, mũi kiếm hướng lên trên, tay trái vuốt dọc theo thân kiếm.

Đỗ Đạt thả người bay lên, bên ngoài Huyết Đan Lâu mây đen kéo đến, lôi quang như ẩn như hiện, sấm giật chớp rền. Bên trên trường kiếm cũng có lôi quang vần vũ, khắp người hắn cũng có lôi điện bao quanh.

Nhìn thấy lôi quang xuất hiện, vẻ mặt không quan tâm của thi dược biến đổi. Không lao về phía ba người Nhược Hoa, nó mở ra chiếc miệng to như chậu máu, U huyết lực dần ngưng tụ thành một quả cầu máu lớn. Sáu cánh tay cũng hội tụ U huyết lực tạo ra sáu quả cầu máu nhỏ hơn.

Đằng sau Đỗ Đạt là ba người Nhược Hoa, ba nữ cố gắng tuôn ra hồn lực, đổ vào trận đồ. Phải nói hồn lực của ba người này cũng quá là kinh khủng, hồn lực cực kì tinh khiết, đã vậy còn rất lớn. Vậy mà họ chỉ cần ba người lại có thể mở được trận pháp này, theo Nhược Hoa tìm hiểu được đây gọi là Trấn Thi Trận. Trận này được Hấp Huyết Quỷ Tông nghiên cứu ra để đặc biệt dùng cho việc luyện Thi Cổ này. Trận này đòi hỏi trận sư không chỉ về thiên phú trận đạo mà còn cả khả năng hiểu biết về không gian chi đạo. Trước khi trận sư phong ấn thì cần tạo ra một không gian để chứa Huyết Thi Dược, sau đó mới phong ấn nó lại.

Cách luyện thi và bố trí trận pháp này đều bị tuyệt tích bởi sự biến mất của Hấp Huyết Quỷ Tông. Những gì được ghi chép lại cũng chỉ là những thứ tiền bối đi trước ghi lại, hoàn toàn không phải bản chính gốc. Trận pháp đã mở, theo quá trình Băng Tâm bắt đầu đảo ngược.

Hắc vân và quang lôi được Đỗ Đạt dẫn tới, hắn nâng kiếm chỉ thẳng lên trời, miệng đọc pháp quyết, tay bắt pháp ấn:

-Thân ta như kiếm, vạn tà bất minh, dẫn lôi chu diệt.

-Kinh lôi kiếm quyết, Thất Lôi Nhất Kích, phá!

Kiếm khí xuyên thẳng vân tiêu, chọc thủng các lầu của Huyết Đan Lâu, xuyên thẳng vào lôi vân đang ngự trị. Kiếm khí hòa cùng lôi quang, Đỗ Đạt tay cầm trường kiếm chỉ về phía Huyết Thi Dược, vân lôi cuồng nộ, lôi quang phóng thẳng về chỗ thi dược. Lôi quang đi đến đâu, phá hủy kiến trúc Huyết Đan Lâu đến đó.

Huyết Thi Dược cảm nhận được lôi quang hòa cùng kiếm khí đang điên cuồng bổ xuống, huyết cầu từ miệng như một quả đạn pháo bắn ra. “Rẹt…, xèo, xèo…” tiếng lôi quang chạy trong không khí, rồi va chạm với huyết cầu. Huyết cầu xoay tròn U huyết lực muốn triệt tiêu đi U lôi lực, U huyết lực của Huyết Thi Dược mạnh hơn U lôi lực của Đỗ Đạt gấp ba lần, nếu chỉ có U lôi lực thì người thua chắc chắn là Đỗ Đạt. Nhưng cộng thêm kiếm khí của hắn, từ đó mới miễn cưỡng không thua. Thấy vậy Đỗ Đạt quát lớn:

-Xuống!

Theo tiếng hô vang lên lần lượt sáu tiếng sấm vang lên liên tiếp, lần này rất nhanh chóng huyết cầu đã bị đẩy về phía thi dược. Thấy thế Huyết Thi Dược cũng liên tiếp đáp ra sáu tiểu huyết cầu, chúng hợp nhất với huyết cầu ban đầu, khiến nó tạo thành một đại huyết cầu to lớn. Lôi quang đang chiếm ưu thế, lại bị huyết cầu đẩy lui một cách nhanh chóng, cục diện không khả quan được bao lâu giờ đây lại bị phá vỡ.

Huyết cầu đẩy lùi lôi quang, đi đến đâu nghiền nát đến đó, “rầm, rầm, rầm…” Huyết Đan Lâu đang bị huyết cầu khoét thành một cái giếng, huyết cầu thoát khỏi mặt đất lao thẳng vào lôi vân. “Đùng....” lôi vân và huyết cầu nổ tung, bầu trời vốn toàn huyết vụ nay cộng thêm cả huyết vũ. Đỗ Đạt bên dưới, “phốc…” miệng phun tiên huyết, từ trên không rơi xuống, Ngạo Môn phi ra đỡ lấy đại sư huynh bị há chiêu mà phản phệ.

Những đệ tử đã tỉnh cũng lao ra đứng chắn trước ba người Băng Tâm, huyết vũ vẫn rơi, máu rơi xuống từng khuôn mặt của các đệ tử, mọi người cùng cầm vũ khí không ai lùi lại dù chỉ một bước. Huyết Thi Dược gầm lên về phía Đỗ Đạt, “gào....” rồi lao về phía hắn, dù bị thi dược đánh trọng thương nhưng Đỗ Đạt vẫn đứng dậy, hắn quay người lao đến trước cánh cửa đá. Huyết Thi Dược cũng lao theo, nó vung lên cự thủ đấm đến Đỗ Đạt, cú đấm mang theo kình lực, phát ra tiếng “ầm…, ầm…” nổ trong không khí khiến tai của mọi người ù đi vì tiếng nổ.

Cú đấm xé gió lao đến, sức mạnh thân thể làm cho không khí bị nén lại, thế công khiến mọi người chứng kiến mồ hôi lạnh đổ ra ướt áo, ánh mắt co rụt, có người nhắm mắt lại không dám nhìn đến cảnh tượng phía sau. Trong đầu họ lúc này là cảnh tượng Đỗ Đạt bị Huyết Thi Dược đấm cho tan xác.

Những người nhắm mắt, chờ mà không thấy người bên cạnh hét lên, chỉ có một tiếng “rầm…”. Mở mắt ra nhìn sang bên cạnh, đồng môn miệng há hốc, mắt trừng lớn, biểu cảm không thể tin được khi đang phải chứng kiến một điều quá phi lý. Mà đúng như vậy, họ nhìn lại chỉ thấy Huyết Thi Dược khổng lồ đã biến mất, chỉ thấy một bóng người đang đứng trước cửa đá, hắn cất tiếng:

-Các sư muội, đóng nắp quan tài.

Tiếng Đỗ Đạt vang lên cũng là lúc ba nữ tuôn trào lực lượng linh hồn, cửa đá nhanh chóng đóng lại, những tiếng “ầm…, ầm…” vang lên. Còn những người chứng kiến điều mà vị đại sư huynh của mình làm vẫn chưa hết bàng hoàng. Lúc đó tình hình ngàn cân treo sợi tóc, cự thủ sắp chạm tới mặt, không khí chuẩn bị kích nổ.

Vậy mà mặt đại sư huynh vẫn không hề có biểu cảm gì là sợ hãi, bỗng khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Lôi quang bùng nổ, kiếm cắm xuống đất, hai tay đưa ra bắt lấy cự thủ, thuận thế quật Huyết Thi Dược qua vai. Hình ảnh này đúng nghĩa như kiến quật voi, vậy mà con kiến này lại thật sự quật được voi rồi.

Đỗ Đạt không phải tự nhiên mà môn chủ lại nhận hắn làm đệ tử chân truyền đầu tiên, tên này là một đứa con của một cặp vợ chồng ngục dân trong Tiên Sư Môn, trong cuộc đại kiếp quỷ tộc chiếm đánh, tên này may mắn sống sót. Sau đó gặp được môn chủ, thấy hắn có thiên phú kiếm đạo nên đã nhận hắn làm tiểu đồng đi theo, về sau Đỗ Đạt thức tỉnh Lôi Kiếm Thể nên mới chính thức nhận là đệ tử.

Nhưng tên này không những có Lôi Kiếm Thể mà còn có thiên phú về quyền pháp, hắn luyện quyền lĩnh ngộ còn nhanh hơn cả học kiếm. Nhưng vì môn chủ không tu luyện quyền pháp nên không thể chỉ dạy được gì nhiều cho hắn. Một ngày môn chủ đưa cho hắn một bộ quyền phổ, hắn rất nhanh đã nhập môn. Bộ quyền phổ này có tên Âm Dương Quyền, nó dựa trên học thuyết âm dương tạo ra.

Nên cuốn quyền phổ này hắn chỉ đánh ra hình và ý mà không thể hoàn toàn phát huy được hết uy lực của Âm Dương Quyền. Nhưng như đã nói thiên phú quyền pháp của Đỗ Đạt là rất cao, tuy hắn không mang thuộc tính âm dương nhưng hắn lại vận dụng cách phát lực của âm dương để sử dụng cho lôi thuộc tính. Khi môn chủ nhìn thấy Đỗ Đạt dùng U lôi lực để phát động Âm Dương Quyền ông đã kinh ngạc đến há hốc mồm, ông hoài nghi nhân sinh, bởi lĩnh ngộ quyền pháp của tên đệ tử này về quyền thuật.

Theo sự biến đổi của Âm Dương Quyền trong tay của Đỗ Đạt, hắn đã tự đổi tên cho bộ quyền pháp mới của mình là Âm Dương Lôi Quyền. Chiêu vừa rồi là một trong những chiêu của Âm Dương Lôi Quyền, nó tên là Âm Lôi Thức. Âm ở đây không phải là thuộc tính âm mà là chỉ sự uyển chuyển của chiêu thức, chiêu này dùng để hóa giải các chiêu có tính cương mãnh.

Đỗ Đạt xoay người rời đi về chỗ đám người Tiên Sư Môn đang đi đến nửa đường, bỗng cảm thấy đầu óc quay vòng muốn ngã xuống. Ngạo Môn thấy vậy lao ra đỡ lấy vai đại sư huynh, đám người còn lại cũng nhào đến. Đỗ Đạt được đỡ ngồi xuống, hắn nhìn về phía Nhược Hoa mở miệng:

-Còn lại giao cho mọi người đấy!

Nghe vậy Nhược Hoa nhìn về phía hắn gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nàng lại nhìn về phía hai nữ còn lại, hai người cũng gật đầu đồng ý.