Giọng nói đó liên tục vang lên, làm Phong Trần mơ mơ màng màng mà hé mở mắt, bên tai vẫn nghe thấy tiếng câu hỏi. Trong đầu Phong Trần lúc này hiện ra câu hỏi: “Ai đang nói vậy?” Khi mở mắt, một không gian màu xám tro hiện ra, hắn dùng tay dụi dụi hai mắt, một lần, hai lần.
Gương mặt hắn lộ ra vẻ hoang mang, hai mắt mở lớn, lại có tiếng nói vang lên. Phong Trần đứng phắt dậy, đưa mắt một vòng, không gian trống rỗng, thuần một màu, hắn cất tiếng hỏi:
-Là ai vậy, ai đang nói vậy?
Phong Trần lại nhìn xung quanh rồi tập trung nghe ngóng xem âm thanh phát ra ở hướng nào. Dù hắn đã hỏi nhưng không có ai trả lời câu hỏi đó, tiếng nói kia cũng biến mất, không gian trở nên rất yên tĩnh.
Điều này càng làm hắn thêm hoang mang, bất ngờ một sự biến đổi đã xảy ra đối với Phong Trần. Đôi mắt ngày thường có con ngươi màu xám tro đang dần biến đổi, nó trở nên đen trở lại như bình thường.
Phong Trần tự cảm nhận tình huống trong cơ thể mình, nhưng lại làm gương mặt hắn tái nhợt, hắn lại không cảm thấy được gì, không U lực, không kinh mạch, không đan giới, không có cả mảnh gốm. Thứ duy nhất hắn cảm nhận được là Nguyên Hồn và đôi mắt của mình.
Đúng vậy, cơ thể của Phong Trần không có bộ phận nào tồn tại trong không gian này, vậy mà đôi mắt này lại có thể tồn tại trong không gian này, hắn biết có điều kỳ lạ nhưng hắn vẫn không nghĩ ra là vì điều gì.
Bỗng không gian biến đổi, không còn thuần một màu xám tro nữa, dưới chân Phong Trần hiện tại như một tấm gương vô hạn, chúng đang phản chiếu một bầu trời trong xanh, có những áng mây bay bay. Chưa hết kinh ngạc bởi sự biến đổi này, từ sau lưng giọng nói lúc đầu lại vang lên:
-Ta cuối cùng cũng chờ được ngươi!
Phong Trần quay người lại, hắn thấy một cô gái đang bay về phía này. Nàng toàn thân thuần một màu xám tro, quần áo, da thịt tất cả đều cùng màu. Nhưng Phong Trần lại kinh ngạc hơn nữa bởi một điều khác. Hắn có thể nhìn được thể xác của người trước mặt, không phải một bộ xương di động như bình thường nhìn thấy.
Tuy chỉ là thuần màu xám tro nhưng phải nói nàng có thân hình rất quyến rũ. Chân dài miên man, thắt đáy lưng ong. Trên người nàng tiên khí như ẩn như hiện, ngũ quan tinh xảo như được thiên nhiên cố ý nhào nặn mà thành.
Trên thân khoác lụa y thanh thoát, nàng ngự không bay tới, y phục theo gió lướt trên làn da mịn màng, càng thêm phần thoát tục. Đây là lần đầu nhìn thấy người có da có thịt trong đời này của mình, khiến hắn cứ mãi ngắm nhìn không thôi.
Nàng hạ xuống trước mặt Phong Trần, thấy tên này ngẩn ngơ nhìn mình, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn rồi lên tiếng:
-Cuối cùng ngươi cũng tới.
Phong Trần nghe cô nàng mặc y xám lên tiếng, hắn giật mình tỉnh lại, hắn vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, Phong Trần nhìn lại và hỏi:
-Chúng ta quen biết nhau ư?
Hắn chỉ vào mặt chính mình và hỏi, nàng lắc đầu.
Hắn tiếp tục hỏi:
-Vậy nàng là ai? Ta đang ở đâu?
Nữ tử bỏ qua câu hỏi thứ nhất mà trả lời:
-Đây là không gian trong nó.
Nói xong, nàng chỉ vào đôi mắt lên tiếng:
-Tuy chúng ta không quen nhau, nhưng ta quen nó.
-Ý nàng nói là mắt của ta sao?
Cô nàng gật đầu xác nhận, điều này lại càng làm Phong Trần thêm hoang mang. Chỉ thấy nàng điểm tay vào giữa mi tâm hắn, trong mắt hắn lại tiếp tục biến đổi. Thứ hắn thấy bây giờ trời xanh, mây trắng là không đổi, nhưng nữ nhân trước mặt lại khác. Đôi mắt sáng như sao trời, hàng mi cong tựa nhụy hoa, lông mày thanh tú, mũi quỳnh cao thẳng, môi đỏ như cánh hoa hồng.
Thêm làn da như bạch ngọc, mái tóc như thác đổ, tất cả đúng là tuyệt tác của tạo hóa, những thứ này mỗi thứ đứng riêng lẻ đã là tuyệt sắc nhưng lại xuất hiện trên thân của một nữ nhân, quả thật khiến cho vạn vật ghen hờn.
Giọng nói của nàng nhẹ nhàng vang lên:
-Đây là bản nguyên chi nhãn của ta.
-Bản nguyên chi nhãn?
Phong Trần tỏ ra nghi hoặc, nữ tử kia tiếp tục:
-Ừm…, đúng vậy, nó gọi là Luân Hồi Chi Nhãn.
-Tuy hiện tại nó chỉ là một tia bản nguyên, nhưng đừng nghĩ nó vô dụng, nếu ngươi có thể bồi bổ nó trở lại đỉnh phong.
-Đến lúc khôi phục hoàn chỉnh, ngươi sẽ biết.
Phong Trần nghe đến đây hắn đã thấy vô cùng kích động. Hắn nghĩ: “Trước khi biết tên của con mắt này, công dụng mà Tiểu Minh chỉ cho ta đã rất bá đạo rồi, sau khi nghe xong tên ta lại càng cảm thấy con mắt này không hề tầm thường.” Hắn lại không nhịn được mà hỏi:
-Vậy khả năng của Luân Hồi Chi Nhãn là gì?
-Còn nữa, muốn đưa nó về thời kỳ đỉnh phong thì phải làm sao.
Nghe được câu hỏi của Phong Trần, nữ tử không vội trả lời vào câu hỏi, nàng nói:
-Nói về khả năng của Luân Hồi Chi Nhãn thì cần phải nói đến nguồn gốc của nó.
-Một là do trời sinh đã có, những người có được Luân Hồi Chi Nhãn công phu tu tập của họ rất sâu dày, từ đó có đủ điều kiện để tạo thành.
-Về mặt tu tập bao lâu thì chỉ có người sở hữu Luân Hồi Chi Nhãn mới biết.
-Còn trường hợp thứ hai là do nhận được truyền thừa.
-Đương nhiên nói là truyền thừa nhưng cũng phải đủ nhân duyên để nhận được và truyền thừa thì đa phần là dưới dạng của bản nguyên, còn về đôi mắt hoàn chỉnh trong ký ức của ta chưa hề xuất hiện truyền thừa hoàn chỉnh.
-Luân Hồi Chi Nhãn của ngươi là một dạng truyền thừa và đương nhiên nó là của ta.
-Về khả năng của nó, ngươi sẽ được một số khả năng của chủ nhân cũ, sau đó trong quá trình khôi phục, đôi mắt sẽ dần thích nghi với chủ nhân mới và sẽ biến dị thêm những khả năng khác để phù hợp.
-Biến dị này phụ thuộc khá nhiều vào tài nguyên sử dụng cho khôi phục và biến dị.
-Còn về khả năng của Luân Hồi Chi Nhãn này có Thấu Thị, Truy Vết Quá Khứ, Bước Nhảy Không Gian, Trốn Khỏi Thực Tại, Xóa Bỏ Quá Khứ.
Nghe được nguồn gốc và tên những khả năng đặc biệt của Luân Hồi Chi Nhãn, Phong Trần nghĩ: “Con mắt này nếu dùng đúng cách, một đường tung hoành không ai có thể tính kế được chính mình.” Bất chợt hắn lại nghĩ ra điều gì đó, Phong Trần lại mở miệng:
-Vậy của nàng là trời sinh hay nhận truyền thừa?
Nữ tử tự tin trả lời:
-Đương nhiên là trời sinh mà có, số kiếp của ta đã tu để có được nó là mười lăm tiểu kiếp mà thôi.
-Tính theo tuổi thọ con người thì là khoảng hai trăm năm mươi mốt triệu chín trăm bảy mươi nghìn năm.
Nghe được số năm mà nữ nhân này tu tập liên tục để có được một đôi Luân Hồi Chi Nhãn mà Phong Trần choáng váng. Hắn liếc liếc nàng một hồi, như có điều muốn hỏi, nàng thấy vậy đành lên tiếng:
-Có gì thắc mắc cứ hỏi.
Phong Trần ngập ngừng, cuối cùng cũng hướng về nàng hỏi:
-Ta nghe nàng kể Luân Hồi Chi Nhãn mạnh mẽ như vậy, sao bây giờ lại chỉ còn bản nguyên của nó?
Nghe xong nàng chỉ biết thở dài, nàng bình tĩnh trả lời:
-Quả thật là Luân Hồi Chi Nhãn rất mạnh mẽ, rất bá đạo, nhưng chính những điều đó lại là một tai họa.
-Đôi mắt do trời sinh là một ưu thế rất lớn, nó không cần thích nghi với cơ thể của chủ nhân mới, tài nguyên bồi bổ và tiến hóa cũng tiêu hao ít hơn.
-Đặc biệt đôi mắt trời sinh được móc ra thì sẽ là một truyền thừa hoàn chỉnh, khi đó người nhận truyền thừa cũng không phải tốn quá nhiều thời gian vào bồi bổ và thức tỉnh, tài nguyên có thể dồn cho biến dị khả năng của Luân Hồi Chi Nhãn.
-Năm đó ta đi lịch luyện, không cẩn thận bị một tên đại năng có thể chất Luân Hồi Thể cảm nhận được Luân Hồi Chi Nhãn, thế là bị hắn truy sát khắp nơi, còn ảnh hưởng đến cả người thân, hắn đến nhà đòi người nhưng không có, vậy là hắn đồ sát tất cả.
-Cuối cùng ta cũng không thoát khỏi nanh vuốt của tên này, vậy nên ta móc mắt rồi cho nó tự bạo, không ngờ một tia bản nguyên lại ở trên người ngươi.
-Nhưng ngươi yên tâm, Luân Hồi Chi Nhãn ẩn chứa lực lượng luân hồi, rất khó bị phát hiện.
-Chỉ cần không tiếp xúc với người tinh thông với lực lượng luân hồi thì cũng chẳng có vấn đề gì.
Nghe xong biến cố này Phong Trần sống lưng trở nên ớn lạnh, hắn nghĩ: “Xem ra có được đồ tốt nhưng chưa chắc đã tốt. Đây đúng là bài học lớn, mang ngọc vô tội hoài bích có tội.” Chỉ nghe nàng nói tiếp:
-Nếu ngươi đã nhận được truyền thừa Luân Hồi Chi Nhãn thì ta với ngươi đã có duyên với nhau.
-Giờ đây ta có một yêu cầu, dù ngươi có thực hiện hay không thì ta cũng giúp ngươi gia tăng sức mạnh linh hồn.
Suy nghĩ một chút, Phong Trần thấy làm vụ giao dịch này không lỗ, nên Phong Trần gật đầu tỏ ý nghe thử.
Thấy vậy nữ nhân mỉm cười rồi nói:
-Hiện tại đây chỉ là một tia tàn hồn của ta đang tồn tại trong bản nguyên Luân Hồi Chi Nhãn, vốn dĩ ta vẫn đang ở trạng thái ngủ say, nhưng vì ngươi dùng hồn lực kích hoạt nó, vô tình đánh thức ta.
-Nếu đã thức tỉnh thì tia tàn hồn này cũng không thể tồn tại được bao lâu nữa, nếu để ta tan biến một cách vô nghĩa như vậy, không bằng ta trợ giúp ngươi một tay.
-Ngươi nhận truyền thừa của ta, cũng coi như một nửa đệ tử, xem như là quà tặng cho đệ tử.
-Còn về vấn đề kia, ta không biết bên ngoài kia ta còn sống hay đã chết, nhưng ta hi vọng nếu ngươi có thực lực hãy giúp ta báo thù.
Phong Trần gật gật đầu đồng ý, hắn suy nghĩ: “Nếu đã nhận truyền thừa, dù là chủ động hay bị động thì cũng nên báo đáp lại. Huống gì bây giờ người ta còn đích thân nhờ vả.”
Nói xong nàng bắt đầu thực hiện luôn, nàng thả người bay lên giữa không gian, linh thể của nàng đang ngưng thực lại dần dần trở nên trong suốt. Đôi mắt sao sáng từ từ khép lại, lụa y theo gió mà bay, hồn thể trong suốt đang tan ra. Phong Trần thấy vậy hắn hét lớn về phía nữ tử:
-Vậy người làm đệ tử như ta, cũng phải biết tên sư phụ chứ!
Thân ảnh hóa thành những đốm sáng tỏa ra khắp không gian này, chúng tản ra, hồn thể đã tan biến, có một giọng nói vang lên bên tai:
-Ta gọi Niên Nguyệt!
Phong Trần đưa tay ra đỡ lấy những đốm sáng đó, đốm sáng rơi xuống hòa cùng hồn thể của hắn. Những đốm sáng này nhập vào hồn thể, Phong Trần cảm giác linh hồn mình trở nên thư thái, thoải mái hơn rất nhiều.
Hắn bắt đầu nhắm mắt lại, từ từ ngồi xuống, đi vào trạng thái thiền. Những đốm sáng như có thứ gì dẫn dắt liên tục kéo về phía Phong Trần và nhập vào hồn thể, cảnh tượng vô cùng mỹ lệ.
Bên ngoài, tiếng nổ vừa dứt, mọi người đều bị hất tung ra phía vách tường, máu me be bét. Đám người Ngạo Môn thổ huyết liên tục, trên y phục vết máu loang lổ, quần áo rách bươm, thê thảm vô cùng.
Về phía đệ tử của Ma Hồn Cốc, bọn chúng thê thảm không kém, hồn thể trở nên mập mờ hư ảo như sương khói, chỉ cần một làn gió nhẹ cũng khiến bọn chúng phải tan biến. Tên cầm Thâu Hồn Liêm thì khá hơn, tuy hồn thể cũng bị mờ đi trông thấy nhưng không đến nỗi bị gió thổi bay.
Nhưng tất cả đều không để ý đến thương thế của mình, từng khuôn mặt tái nhợt, đầu chảy máu vẫn hướng mắt về nơi khói bụi chưa tan kia, một hơi…, hai hơi…, ba hơi thở trôi qua, chừng đó thời gian mà cứ ngỡ như đã ba thu.
Tất cả chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm, “rít…, gào....” bỗng tiếng rít gào vang lên, khói bụi từ chỗ vụ nổ trở nên tán loạn.
-A, a, a cứu, cứu với!
-A, a, a đừng, đừng mà!
-A, a, a đại nhân, cứu, cứu ta.....
Những tiếng gào thét cầu cứu của các linh hồn, ngay cả người có thể xác như nhóm người Ngạo Môn cũng đang chịu cảnh linh hồn kéo ra ngoài.
Khói bụi tan đi, một con quái vật gần như nguyên vẹn hiện ra, ánh mắt tất cả co rụt lại, cơ thể không nhịn được mà run lên, Thanh Thảo run giọng lên tiếng:
-Không…, không thể nào!
-Tại sao những công kích này lại không làm gì được nó chứ?!
Ngạo Môn cũng lên tiếng:
-Trời, mày đúng là quái vật.
Còn Băng Tâm và Odachi sắc mặt trầm xuống, Băng Tâm nghĩ: “Phải làm sao đây? Làm thế nào mới có thể thoát ra được tình cảnh này đây?”
Ở một bên tên cầm đầu của Ma Hồn Cốc cười phá lên và nói:
-Ha ha ha, quậy đủ chưa, đến đây thôi!
Nghe được những lời này, đám người Tiên Sư Môn như rơi vào hầm băng, mắt nhìn chằm chằm vào tên cầm liêm đao kia. Bởi họ hiểu ẩn ý trong câu nói đó, nhưng rất nhanh mọi người đã cầm vũ khí lên và chiến đấu.
Nhìn con quái vật đang cắn nuốt những hồn thể còn lại của Ma Hồn Cốc, vậy mà tên kia vẫn đứng đó nhìn nó cắn nuốt đến khi hết, hắn mới mở lời tiếp: