Sau khi bắt được một tên đệ tử Ma Hồn Cốc, năm người tiến đến, nhìn chằm chằm vào tên này, nhìn thấy đám Phong Trần hùng hổ như vậy, cộng thêm những thủ đoạn đã nhìn thấy, linh hồn run rẩy, gương mặt sợ hãi. Tưởng tượng nếu hắn không phải hồn thể thì hắn chắc ướt hết quần rồi, Ngạo Môn là người lên tiếng trước:
-Nói đi, ngươi là ai, ở thế lực nào?
Bị thái độ hùng hổ của Ngạo Môn hù dọa, thêm hỏi dồn một lúc, tên này sợ quá ngất luôn.
-Ngạo Môn huynh hùng hổ quá rồi.
Phong Trần nhìn thấy tình cảnh này, tiếp tục lên tiếng:
-Mọi người để ta.
Hắn thắt chặt Tỏa Hồn, khiến tên đệ tử kia cảm thấy đau đớn mà tỉnh lại, Ngạo Môn đã quay người đi, Phong Trần tiến lên dùng giọng không vui không giận hỏi:
-Ta hỏi ngươi trả lời, trả lời xong ta thả ngươi đi, đồng ý thì gật, không đồng ý thì lắc.
Tên đệ tử dù chưa kịp hiểu chuyện gì, nhưng chỉ cần nghe được thả đi, hắn đã gật đầu lia lịa. Phong Trần thấy tên này sợ như vậy cũng bắt đầu hỏi:
-Các ngươi là thế lực nào?
Tên này run rẩy đáp:
-Là…, là Ma Hồn Cốc.
-Đến đây làm gì?
Tên đệ tử run rẩy trả lời:
-Ta không biết…
-Vậy các ngươi có số lượng bao nhiêu, người dẫn đầu là ai, có tu vi gì?
Phong Trần bắt đầu tăng tốc, hỏi dồn dập, tên kia cũng hoảng sợ trả lời theo bản năng:
-Có ba mươi đệ tử, hai vị dẫn đầu là Hồn Nhất và Hồn Nhị sư huynh, bọn họ đều có tu vi U sư sơ kỳ.
-A…, a...., a...., ngươi đừng giết ta, ta đã trả lời hết những gì ta biết rồi.
-Câu hỏi cuối cùng, bọn hắn đang ở đâu?
Nghe thấy đây là câu hỏi cuối cùng, tên này mừng ra mặt, hắn nói:
-Họ đang ở dưới Huyết Đan Lâu.
-Giờ ngươi có thể thả ta đi được chưa!?
Phong Trần gật gật đầu, giải phong Tỏa Hồn Thuật, được thả ra, tên này nhanh chóng chạy về ngoài lối ra, hắn tưởng chừng như đã chạy thoát, thì bỗng một luồng kiếm khí từ đâu lao đến, chém đôi linh hồn, chỉ thấy hắn kêu lên một tiếng, quay lại nhìn Phong Trần một cái.
-Ngươi.....!
Linh hồn dần tan biến, ánh mắt oán hận nhìn về phía Phong Trần, Phong Trần quay người lại rồi nói:
-Ta nói thả cho ngươi đi mà, đừng nhìn ta với ánh mắt đó chứ.
Ngạo Môn đang đứng thu lại cự kiếm, Băng Tâm bên cạnh lên tiếng:
-Bọn chúng có tận ba mươi tên, trong đó có hai tên có tu vi U sư sơ kỳ.
-Điều quan trọng chúng ta không biết chúng đến đây với mục đích gì?
-Với trận pháp mai phục này có vẻ mục đích đến đây là không đơn giản, giờ chúng ta phải làm sao đây?
Nghe vậy mọi người đều rơi vào trầm tư, một lúc Ngạo Môn lên tiếng:
-Hừ tuy bọn chúng đông người nhưng chúng ta có lợi thế về tu vi, có ba U sư trung kỳ ở đây, theo ta cứ trực tiếp xông xuống mà càn quét.
Ngạo Môn vừa ngắt lời, Odachi đã lên tiếng phản bác:
-Chả lẽ ngươi đã quên trận đầu của hai chúng ta rồi sao?
-Ăn thiệt một lần chưa đủ sao?
Nghĩ đến trận đầu, Ngạo Môn vô thức nắm chặt tay, thấy vậy Thanh Thảo lên tiếng:
-Trần Y huynh thấy thế nào, có cách gì không?
Nghe Thanh Thảo nhắc đến mình, Phong Trần đang suy nghĩ thì tỉnh lại, hắn xoa cằm rồi nói:
-Ý kiến của Ngạo Môn không tệ, nhưng cẩn thận như Odachi là cần thiết.
-Ta có một ý tưởng, không biết mọi người có muốn nghe.
Mọi người đều chú ý về phía Phong Trần, hắn nói:
-Hiện tại với kết cấu của Huyết Đan Lâu này, rất khó có thể ẩn thân,
-Vậy nên ta cần một người đi dò đường, thông qua liên lạc cốt chúng ta có thể trao đổi tình hình của đối phương.
Mọi người đều đồng ý với ý kiến này, nhưng điều quan trọng bây giờ ai sẽ là người đi dò đường, công việc này vô cùng nguy hiểm, nếu bị phát hiện người thăm dò sẽ phải câu giờ đủ lâu để mọi người tới ứng cứu. Phong Trần định đứng ra để nhận trọng trách này, nhưng chỉ thấy Odachi lên tiếng:
-Hay là để ta đi, ta có một môn ẩn kỹ gọi là Tàng Phong.
-Môn ẩn kỹ này giúp người thi triển nó ẩn thân, bước đi như một cơn gió.
Mọi người đang chưa tìm ra cách nào chọn vẹn, kỹ năng này của Odachi hoàn hảo sinh ra để dành cho những việc như thế này. Đã chọn được vị trí do thám, mọi vị trí còn lại đều tự do phát huy sở trường, trước khi di chuyển xuống, mọi người phải hồi phục lại U lực, Thanh Thảo cũng đưa cho mọi người Phục Thương Đan, bởi trong lúc luyện Cường Kinh Dịch nàng có tranh thủ luyện được một ít.
Hồi phục xong, mọi người vào vị trí, Tàng Phong thi triển, Odachi bắt đầu men theo cầu thang đi xuống, đi xuống từng tầng, cảnh tượng đổ nát lại hiện ra, xem xét qua tình trạng này, có lẽ đã có thế lực quét qua rồi, tầng hai, tầng ba, tầng bảy Odachi vẫn thấy sự xuất hiện của Ma Hồn Cốc, đám người Phong Trần để giữ khoảng cách cho sự an toàn, bọn họ di chuyển theo với khoảng cách là ba tầng, lại tiếp tục nghe thấy tiếng Odachi:
-Tầng tám đã an toàn, không có dấu hiệu của kẻ địch.
Mọi người thận trọng di chuyển xuống tầng năm, cứ năm phút Odachi lại báo cáo một lần, nếu quá năm phút thì hắn đã gặp nguy hiểm, nếu vậy mọi người cần chi viện ngay lập tức.
Từ tầng tám xuống tầng chín, Odachi lại nghe thấy có tiếng quát.
-Nhanh lên, đám người các ngươi đúng là phế vật, nếu không phải vẫn còn tác dụng thì ta đã cắn nuốt linh hồn của các ngươi lâu rồi.
Nghe được những lời này, Odachi thả chậm bước chân, từ từ đi xuống, đập vào mắt hắn lúc này là một cảnh tượng không thể tin nổi.
Tầng chín là một căn phòng, đây là tầng cuối cùng của Huyết Đan Lâu, căn phòng này không chia nhỏ ra thành những căn phòng nhỏ để luyện đan, nó là một căn phòng lớn, trong đây không có một thứ gì, hoàn toàn trống rỗng.
Nhưng nói nó trống rỗng cũng không phải, ở giữa căn phòng, dưới chiếc trụ đá cầu thang là những hoa văn được những viên đá sắp xếp thành một trận đồ, trận đồ này khá lớn, nó bao phủ cả căn phòng.
Chính giữa trận đồ này có một tấm bia đá, nó có hình chữ nhật, tạo hình như một cánh cửa đá. Nhìn kỹ hơn ở ngoài trận đồ có những ô tròn, Odachi thấy có những linh hồn đang áp giải một nhóm người đi về chỗ đó, thứ khiến hắn kinh hãi là hắn nhận ra tất cả những người bị đưa tới ô tròn đó đều là đệ tử của Tiên Sư Môn. Điều này khiến cho Odachi quên mất thời gian cần báo cáo tình hình.
Ở bên trên đã quá thời gian báo cáo tình hình, vậy mà vẫn chưa thấy Odachi báo cáo, mọi người trong lòng dự cảm không lành càng thêm tăng mạnh. Trong lúc đám người Phong Trần đang đưa ra quyết định là có xuống hay không, tiếng từ liên lạc cốt phát ra.
-Tình hình không ổn rồi, ở đây có đệ tử của đồng môn đang bị bắt.
Nghe có đệ tử Tiên Sư Môn bị bắt, cả đám sửng sốt, chỉ nghe Odachi nói tiếp:
-Ở đây có tổng cộng hai mươi mốt người, ta thấy có nhiều người rất quen mặt, hình như bọn chúng định dùng họ làm vật hiến tế thì phải?
Phong Trần lên tiếng hỏi:
-Ở đó có ai mà huynh nhận biết được?
-Ta thấy có Huyết Chiến Đội, một vài đệ tử của Linh Phong và các phong khác.
Odachi nói ra cái tên mà Phong Trần không muốn nghe đến lúc này nhất, hô hấp của hắn tăng cao, miệng trở nên khô khốc, tuy Huyết Chiến Đội với hắn mới chỉ chiến đấu với nhau có một lần, nhưng dù sao đó cũng là sinh tử chi giao, hắn không lo lắng sao được. Hắn hít một hơi thật sâu, xong lên tiếng:
-Giờ chúng ta cần huynh tả lại toàn bộ tình hình dưới đó, càng nhanh càng tốt.
Odachi cũng không chậm trễ, tường thuật một cách nhanh chóng, mọi người chăm chú lắng nghe, tuy không có mặt tại hiện trường nhưng bọn họ cũng cơ bản nắm rõ tình hình hiện tại.
Bọn chúng có ba mươi tên, trong đó có bốn tên là mạnh hơn hầu hết, trong đó có hai tên mà đã chạm mặt là Ma Huyết và Ma Hắc. Nghe đến hai tên này cả Phong Trần và Ngạo Môn đều đứng hình một lúc, không ngờ mới chia tay không bao lâu, mà giờ đã tương phùng rồi, nghĩ đến hai con hàng này Ngạo Môn cũng phải ngán ngẩm.
Ngoài hai tên này cũng có hai tên khác ở thể linh hồn, một tên thư sinh đạo mạo, một tên âm tà chết chóc, cả hai đều có tu vi là U sư sơ kỳ. Bọn chúng đang xếp người vào vị trí để lập trận, với tiến độ này, chỉ năm phút nữa trận pháp sẽ được khởi động.
Nghe xong Phong Trần hướng về phía mọi người hỏi:
-Mọi người thế nào, có kế hoạch gì không?
Không ai lên tiếng, điều này càng làm cho Phong Trần thêm sốt ruột, chỉ nghe Ngạo Môn lên tiếng:
-Nghĩ không ra, không nghĩ nữa, đi thôi.
Thanh Thảo cũng lên tiếng:
-Năm phút, từ đây xuống đó với tốc độ nhanh nhất cũng phải mất ba phút, chúng ta đi thôi.
Mọi người đều đứng lên hành động, đều nhanh di chuyển về phía dưới. Một tiếng “đốp…” vang lên, ba người quay lại nhìn Phong Trần, chưa kịp hiểu chuyện gì, hắn đã lao như một mũi tên về phía tầng chín, sau đó mọi người cũng đi theo sau.
Tầng chín, với sự thúc giục không ngừng của Hồn Nhị, trận pháp đã được sắp xếp xong, ba người Hồn Nhị, Huyết Ma và Huyết Hắc bước ra khỏi phạm vi của trận pháp, còn Hồn Nhất bước vào chính giữa trận pháp, đứng mặt đối diện với tấm bia đá có hoa văn hình cánh cửa.
Những người bị mang ra chuẩn bị cho hiến tế tất cả đều lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng và không cam tâm, bọn họ vào đây với mục đích là tìm bảo vật, bước lên đỉnh cao của giới tu luyện, vậy mà giờ đây chưa kịp bước lên đỉnh cao đã phải ngã xuống, không chút giá trị, lòng đầy tiếc nuối, họ thật sự không cam tâm.
Trong những ánh mắt tuyệt vọng này lại có những ánh mắt khác, một thân ảnh thân mặc lam y, ngũ quan hơi lạnh, nhưng ánh mắt của thân ảnh này hơi buồn và tiếc nuối. Bên cạnh một giọng nói khẽ cất lên:
-Lam Thủy, tỷ nhớ huynh ấy sao?
Nghe cô bé bên cạnh hỏi, nàng gật đầu, nàng nói:
-Ừm…, ta còn chưa biết mặt huynh ấy nữa.
-Tỷ yên tâm ta tin huynh ấy sẽ đến cứu chúng ta.
Cô gái ngồi bên cạnh nghe hai người nói chuyện, bèn lên tiếng:
-Hai người đang nói về tình nhân của hai người sao?
Hai người nhìn sang cô gái kia, Lam Thủy không nói gì, cô gái mặc lục y nói:
-Không phải, đó chỉ là người thương của Lam tỷ thôi.
Cô gái mặc lục y là Phục Linh, nghe nàng nói vậy Lam Thủy hơi đỏ mặt, chỉ nghe cô gái kia nói tiếp:
-Ồ vậy sao, nhìn cô nương đây cũng có nhan sắc, không biết tiểu tình lang kia thế nào?
Phục Linh lại trả lời:
-Trần Y huynh ấy rất mạnh nha, tuy tu vi hơi thấp một chút, nhưng huynh ấy còn mạnh hơn cả Hỏa Nham ca nha.
-Hửm…, hai người là người của Huyết Chiến Đội sao?
Cô gái kia ngạc nhiên hỏi, hai người Lam Thủy cũng bất ngờ hỏi lại:
-Cô nương biết chúng ta sao?
-Sao lại không biết chứ, một trong chiến đội có đến hai người trên Linh Phong Bảng, tuy ta cũng không quan tâm lắm nhưng cũng chưa đến nỗi cái gì cũng không biết.
Nghe được câu trả lời, hai người Phục Linh không ngờ đội mình lại có tiếng trong môn như vậy. Lam Thủy lên tiếng hỏi:
-Vậy không biết cô nương ở phong nào?
-À, ta tên Vương Linh, đệ tử Họa Phong.
Vương Linh vừa nói tên ra, hai người Lam Thủy vội thi lễ:
-Thì ra là Vương sư tỷ.
-Vậy hai người đến từ phong nào?
Nàng lên tiếng hỏi lại:
-Sư muội Lam Thủy, đệ tử Linh Phong.
-Sư muội Phục Linh, đệ tử Linh Phong.
Thấy vậy Vương Linh đáp lễ nói:
-Vậy ra là người Linh Phong.
-A…, ta vừa nghe hai người nói đến Trần Y đúng không?
Nói đến Trần Y, Lam Thủy lại lộ ra ánh mắt tiếc nuối hơi buồn, nàng lên tiếng:
-Vâng sư tỷ, lúc này ta rất muốn gặp huynh ấy, muốn xem khuôn mặt của huynh ấy như thế nào.
-Nhưng lại không muốn huynh ấy xuất hiện tại đây.
Vương Linh nghe vậy cũng tò mò hỏi tiếp:
-Trần Y mà hai người nói là Trần Y của Y Phong sao?
Chỉ thấy hai nàng gật đầu, Vương Linh đang định nói tiếp, bỗng có tiếng quát vang lên:
-Sắp chết rồi mà vẫn còn nói chuyện được sao hả!
Sau khi nghe một tên đệ tử nói vậy các nàng mặt trầm xuống, chỉ thấy phía trong trung tâm trận pháp Hồn Nhất cất đi cây quạt, thay vào đó là một chùm lục lạc, tay còn lại cầm một cây hồn kỳ, hồn kỳ có màu vải cũ, trên đó được vẽ văn ấn bằng máu.
Cắm hồn kỳ ra trước mặt, tay phải kết thủ ấn, tay trái cầm lục lạc rung lên, miệng niệm chú ngữ kỳ lạ, tiếng “leng keng, leng keng” vang lên liên hồi, hắn tiếp tục nhảy múa.
Odachi nói vào liên lạc cốt:
-Bọn chúng bắt đầu rồi, phải động thủ trước đây, nhanh lên.
Lời vừa dứt Odachi đã lao đến nhằm phá đi trận pháp, tuy không biết là gì nhưng nhất định phá không sai. Đại Phong Đao rời vỏ, hướng về trận đồ chém tới, một tiếng “keng....” vang lên, Odachi bị đánh bật lại, hắn ổn định lại thân hình rồi nhìn về phía trước.
Một tên cầm liêm đao chặn lại, sau đó có tiếng nói vang lên:
-Ô hô hô…, ai đây ta, không phải con chuột đã thoát khỏi tay ta đây sao!
Hai thân ảnh nữ xuất hiện phía sau tên cầm liêm đao, Huyết Ma và Huyết Hắc khoanh tay đứng đó, Hồn Nhất cũng nói:
-Muốn phá trận, hỏi ý ta chưa!
Hơn hai mươi đệ tử Ma Hồn Cốc vây Odachi vào bên trong, Odachi không nói gì, nhưng trên trán hắn bây giờ mồ hôi đang đổ ra dữ dội, nhịp tim hắn bắt đầu tăng lên. Hắn nhìn chằm chằm vào ba tên trước mặt, sau đó lại nhìn về phía các đệ tử Tiên Sư Môn đằng sau.
Các đệ tử nhìn thấy có người đến cứu, lúc đầu họ hy vọng tràn trề, sau đó thấy chỉ có một người hy vọng lại dập tắt. Giá như người tới là Đỗ Đạt đại sư huynh có lẽ họ còn có chút hy vọng, nhưng nhìn thấy người đến là Odachi thì...., bọn họ biết Odachi cũng rất mạnh, nhưng qua quá trình chiến đấu với đám Ma Hồn Cốc này, so sánh với nhau nói nhẹ thì giống núi với sông, nói nặng thì như trời với biển vậy.
Bọn chúng có thủ đoạn về hồn tu quá quỷ dị, những đòn sát thương vật lý thì không thể làm gì, còn những đòn công kích bằng U lực thì không đủ để làm tổn thương đến chúng. Ngược lại, công kích linh hồn của bọn chúng thì đối với đệ tử Tiên Sư Môn là sát thương chuẩn, không thể kháng cự, vậy nên rất nhanh họ đã bị khống chế và phong ấn U lực, còn lấy hết tất cả nhẫn trữ vật, bọn họ giờ đây đúng là cá nằm trên thớt, mặc người chém giết.