Cảm nhận được hai luồng U lực cường đại dao động, ba người Thanh Thảo rời khỏi trạng thái tu luyện, nhìn lên trên không, thấy Trần Y và Odachi đang được quang mang bao phủ, từ thân thể của hai người này, bọn họ cảm thấy U lực bộc phát ra lớn hơn trước đây khá nhiều.
Odachi trước đây U phong lực như một cơn cuồng phong vậy, nhưng hiện tại U lực giống như một cơn bão, không để ý một chút thì sẽ cuốn bay đi.
Còn về Trần Y, tuy họ chưa tiếp xúc với hắn quá nhiều nhưng cảm giác U ám lực này rất kì lạ, nó đến rất nhanh nhưng rời đi cũng rất nhanh, U ám lực này rút đi mà gần như không để lại dấu vết, nó rất lớn mà cũng rất nhẹ nhàng, giống như một cánh bướm vậy.
Cả hai người hạ xuống, đám người Ngạo Môn cũng tiến lại, hắn lên tiếng:
-Woa...., Odachi ngươi đột phá lên U Sư rồi!
Nghe vậy Odachi cũng cười rồi đáp:
-Ùm...., ta đã đột phá rồi, may nhờ có các ngươi.
Phong Trần và Thanh Thảo cũng từ xa tiến lại, nhìn thấy hai người Odachi vội cúi người.
-Cảm ơn hai người.
Thanh Thảo tiến đến đỡ Odachi dậy, nàng lên tiếng:
-Không cần phải làm thế đâu sư huynh.
-Chúng ta cùng là đồng môn với nhau, với lại sư huynh có thể chiến đấu thì chúng ta cũng bớt nguy hiểm hơn mà.
Phong Trần đứng bên cạnh cũng gật đầu phụ họa, hắn lên tiếng:
-Phải đó, còn không nói đến huynh đã giúp ta kéo dài thời gian tại Huyết Thư lâu.
Nghe hai người nói vậy Odachi trong lòng thấy rất cảm động, trong thế giới khắc nghiệt này vậy mà họ vẫn cưu mang hắn, trong khi có thể lựa chọn mặc kệ sự sống chết để bớt gánh nặng, Odachi thật sự biết ơn.
Bởi quá khứ của Odachi thức tỉnh kí ức là sinh ra trong một gia đình quý tộc, hắn có cha là một vị quốc vương trên một quốc đảo, trước hắn có hai ca ca và một tỷ tỷ, đại ca hắn vì ngôi vị quốc vương mà ra tay với cả ba người em của mình, nhị ca cũng vì tranh vương vị mà cấu kết với một nước khác, đánh nhau với đại ca, gây ra cuộc chiến rất khốc liệt, tỷ tỷ hắn tuy không phải là tỷ đệ ruột nhưng luôn bảo vệ và che chở cho hắn, cũng vì lý do này mà nàng bị đại ca giết. Còn về hắn, mẹ hắn vì khó sinh nên mất, dù hắn không hề tham lam vương quyền, hắn để giữ mình đã tự tạo cho mình một vỏ bọc là một vương tử bất cần, ngày ngày uống rượu ca hát, đêm đến một mình luyện đao trong rừng, có võ công cao cường nhưng dưới sự vây bắt của đại ca, hắn vẫn bị giết chết.
Với kí ức này Odachi hoàn toàn hành động theo lí trí, hành động liều mạng với Huyết Hắc cũng là như vậy, nhưng qua việc này hắn lại có một suy nghĩ khác, những sư huynh muội đồng môn này đã cho hắn thấy được tình thân của một gia đình, từ hốc mắt của Odachi một giọt nước đã rơi.
Thấy vậy Ngạo Môn bên cạnh cười ha ha nói:
-Ôi ôi ôi...., chọc mù mắt ta đi, ta đang thấy gì thế này.
-Đường đường là Cuồng Đao của Linh Phong Bảng vậy mà giờ đây lại đổ lệ sao!
-Ôi ôi ôi…, phải rửa mắt thôi.
Thấy vậy Odachi vội lau đi giọt lệ, hắn nói:
-Đây chỉ là bụi bay vào thôi.
Cả đám đều cười lên, Phong Trần quay sang hai người Băng Tâm nói:
-Băng Tâm cũng tiến bộ khá nhiều nha, Ngạo Môn cũng vậy.
Nghe Phong Trần nói Băng Tâm cũng đáp lại:
-Ùm…, ta sau khi đấu ở tuyển chọn, được sư phụ cho phục dụng đan dược, nay chiến đấu, dược lực còn cộng thêm U lực dồi dào nên cũng có chút đột phá nhỏ lên U Sư trung kì.
-Vậy là tốt rồi!
Ngạo Môn cũng lên tiếng:
-Ùm…, vốn dĩ đã sắp đạt U Sư trung kì, thiếu chút tích lũy nên chưa được, vào đây qua hai trận, nay đã đủ nên cũng đột phá.
-Đúng là ở đây U khí dồi dào, nhưng ta tích lũy chưa đủ nên vẫn không có đột phá gì.
-Ngược lại Trần Y, vừa nãy dị tượng đó là sao?
-Sao ta cảm nhận thấy tu vi của huynh không có gì thay đổi vậy.
Phong Trần thấy Thanh Thảo quay sang hỏi mình, hắn cười rồi trả lời:
-Nhờ có sư muội, ta cũng có chút đột phá về thể tu, ngược lại đã làm phiền mọi người rồi.
Nghe được câu trả lời của Phong Trần, mọi người đều xua tay tỏ ý không phiền, thấy vậy Ngạo Môn cũng chuyển chủ đề.
-Mọi người đều có tiến bộ, nhưng nơi này đã không còn gì nữa, chúng ta nên đi ra để tìm những đồng môn còn ở ngoài.
-Nếu không ta lo họ sẽ bị đám thế lực khác tiêu làm thịt mất.
Mọi người nghe vậy thì đều đồng ý, bỗng Băng Tâm lên tiếng:
-Vậy còn Sinh Mạch Thụ tính sao đây?
Tất cả đều nhìn về phía đại thụ, lại nhìn nhau, Ngạo Môn đưa ra ý kiến:
-Để ta cho nó một phát.
Nói xong định vác đại kiếm bổ về phía Sinh Mạch Thụ, thấy vậy Phong Trần ngăn lại, hắn nói:
-Hay là để ta thu nó lại.
-Thu lại, thu lại kiểu gì?
Mọi người đồng thanh lên tiếng hỏi, bọn họ không biết Phong Trần muốn làm gì, Thanh Thảo bên cạnh lên tiếng:
-Sinh Mạch Thụ này vô cùng tà đạo, tuy là thứ tốt nhưng muốn nuôi nó thì phải dùng rất nhiều máu, đến lúc đó sư huynh phải làm sao.
Tất cả cũng đưa ra vẻ mặt thắc mắc như vậy, Phong Trần bối rối không biết trả lời ra sao, hắn gãi đầu rồi nói:
-Mọi người yên tâm, ta có cách nuôi nó mà không cần phải giết người.
Thực ra Phong Trần cũng không biết làm sao ngoài nuôi bằng máu thì còn cách nào nuôi dưỡng Sinh Mạch Thảo. Vừa khi Ngạo Môn định giải quyết cái cây này thì bỗng Tiểu Minh nói:
-Tên ngốc này, đây là đồ tốt, ngươi mau ngăn hắn lại, ta biết cách nuôi dưỡng nó.
-Nhưng ta không có không gian nào chứa vật sống như thế này.
-Hừ, tên ngốc nhà ngươi, dùng vỏ của hắc kiếm đi.
Nghe theo lời của Tiểu Minh, Phong Trần ngăn Ngạo Môn lại, hắn lấy hắc kiếm ra, rút ra vỏ kiếm, thu Sinh Mạch Thụ vào trong vỏ kiếm. Nhìn thấy cảnh này, mọi người kinh ngạc vô cùng, họ không ngờ Trần Y lại có pháp khí lợi hại như vậy, còn có thể thu vật sống như Sinh Mạch Thụ, thu xong cây, mọi người đi ra khỏi Huyết Viên.
Trong lúc đi ra ngoài Phong Trần quay vào hỏi Tiểu Minh:
-Cái đồ đáng chết nhà ngươi, tại sao lúc gặp nguy hiểm ngươi lại không giúp ta.
Tiểu Minh ngồi vắt vẻo trên mảnh gốm nói:
-Hừ, mới gặp chút khó khăn đã đòi ta giúp, nếu một chút này đã không chịu được, vậy thì đừng nghĩ đến việc làm cường giả chân chính.
Nghe nó nói cũng đúng, Phong Trần cũng gật gật, nhưng vẫn hỏi hắn một câu:
-Vậy nếu kẻ địch mạnh quá đến nỗi không chạy được thì sao, ngươi có cứu ta không.
-Nếu thế thì ngươi cứ chết đi, ta sẽ đi tìm nơi ở mới thôi.
Phong Trần nhận được câu trả lời, hắn đứng hình mất vài giây, sau đó lại nghe Tiểu Minh nói:
-Ngươi tốt nhất là bỏ cái tư duy đó đi, hãy tự đi trên đôi chân của mình khi còn có thể.
-Dựa cây cây đổ, dựa tường tường cong, dựa người người ngã.
Những lời này đã làm Phong Trần tỉnh ngộ, Tiểu Minh nói đúng chỉ có dựa vào chính mình mới không sợ gì, cần tăng cao thực lực hơn nữa để không phải dựa vào ai, chỉ nghe Tiểu Minh tiếp tục.
-Sau này nếu ngươi không thật sự gặp nguy hiểm, ta cũng sẽ như bây giờ, không ra tay.
-Nhưng ta sẽ cung cấp cho ngươi kiến thức, đương nhiên ngươi phải cho ta hấp thu nguyên thức, ngươi đồng ý chứ.
Suy nghĩ một lúc, Phong Trần lên tiếng:
-Được ta đồng ý với ngươi, nhưng ta muốn thêm một điều kiện nữa.
-Ngươi nói ta xem.
Tiểu Minh nhìn về phía Phong Trần, nó hỏi, Phong Trần lại trả lời:
-Ta muốn ba lần chủ động ra tay của ngươi, lúc nào ta bảo thì ngươi sẽ ra tay.
Thấy điều kiện này cũng không có gì quá đáng Tiểu Minh đồng ý, nó cũng nói lại:
-Nếu gặp một đại năng mà ta không đánh nổi thì ngươi cứ xác định đi nhé, lúc đó ta sẽ chuồn trước.
-Được lúc đó ngươi cứ đi trước.
Cả hai đã đạt được thỏa thuận, ra khỏi Huyết Viên, Thanh Thảo lên tiếng:
-Vậy giờ chúng ta đến nơi nào tiếp theo đây?
Ngạo Môn lấy ra bản đồ, hắn khoanh tròn hai nơi đã đến là Huyết Thư lâu và Huyết Viên lại, đây là nơi đã đến hiện tại có hai nơi cách chỗ này là gần nhất là Huyết Khí Lâu và Huyết Đan Lâu, trên bản đồ một ở bên trái, một ở bên phải.
Huyết Đan Lâu cách đây gần hơn, nếu muốn tới Huyết Đan Lâu cần phải đi qua nơi ở của các đệ tử, còn bên Huyết Khí Lâu thì cần đi qua một ngọn núi, núi này có tên Huyễn Huyết Sơn, vô cùng nguy hiểm.
Rất nhanh theo biểu quyết tất cả đều đồng ý đến Huyết Đan Lâu trước, đã quyết định xong mọi người cùng nhau tiến về.
Trên đường đi, mọi người cũng lôi ra liên lạc cốt tìm kiếm các đồng môn, băng qua khu ở của các đệ tử liên lạc cốt không có phản ứng gì, điều này khiến đám người Phong Trần vô cùng lo lắng, không biết các đệ tử khác đã xảy ra chuyện gì. Hắn rất lo lắng cho Huyết Chiến Đội, họ gặp những đệ tử bình thường của các thế lực kia thì hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng đụng độ những đệ tử tinh anh như Huyết Ma với Huyết Hắc thì đám Huyết Chiến Đội còn không đủ nhét kẽ răng.
Đi một ngày, một đêm thứ hiện ra trước mắt lại là một căn nhà cổ, có mái cong, gạch rồng, bên trên có ghi ba chữ Huyết Đan Lâu được viết bằng quỷ tự, đến đây dù không có kiến trúc đồ sộ như Huyết Thư Lâu, nhưng lại ngửi được mùi hương rất nồng đậm của đan dược.
Dù trước cửa lâu không còn được nguyên vẹn, tường vách bị sụp đổ từng mảng nhưng hương đan khi luyện thuốc vẫn còn, chứng tỏ trình độ luyện thuốc không phải hạng xoàng. Nhìn xung quanh không có gì, bọn họ lấy ra vũ khí rồi đi vào bên trong, đưa mắt nhìn, vừa bước vào không gian đã biến đổi, không gian mở rộng, xung quanh là các tủ và bàn giao dịch, không có cái nào còn lành lặn, tất cả đều bị phá hủy, đặc biệt nhìn về vị trí trung tâm, có một giếng trời, tiến lại gần thì thấy giữa giếng có một cây cột lớn, bao quanh cột là một cầu thang trôn ốc hướng xuống dưới, mỗi tầng lại có một cầu kiều kết nối với cầu thang.
Thì ra Huyết Đan Lâu là thiết kế kiểu lâu âm, được mở rộng và đào sâu xuống dưới. Nhìn quanh Ngạo Môn lên tiếng:
-Ùm…, với tình trạng này chắc vẫn chưa có ai đến đây.
-Có vẻ là như vậy.
Odachi cũng gật đầu phụ họa, nhưng đối với ba người còn lại thì khác, họ cảm giác chỗ này có gì đó rất lạ, cảm giác linh hồn của chính mình đang khóa chặt, cả ba đồng loạt phóng thích hồn lực, nhưng điều này lại làm cho họ sống lưng lạnh toát.
Bên ngoài Huyết Đan Lâu, dù linh hồn lực cũng bị khống chế, nhưng không hề bị khóa trong cơ thể thế này, điều này gây cho cả ba người có một suy nghĩ, càng nghĩ đến khả năng đó ba người tâm tình càng như chìm vào đáy cốc, Thanh Thảo lên tiếng:
-Mọi người cẩn thận, chúng ta hình như bị rơi vào bẫy rồi.
Ngay lập tức Phong Trần tỏa ra nguyên thức, nguyên thức vừa ra kiến trúc tầng một của Huyết Đan Lâu đã được rà soát, lại không có dấu hiệu gì bất thường, điều này càng làm tăng cảm giác nguy hiểm lên. Hắn quay vào hỏi Tiểu Minh:
Phong Trần nghe nó phàn nàn, hắn cũng bất đắc dĩ, kiến thức của hắn quá hạn hẹp nên không thể không tìm nó. Nó nói tiếp:
-Ngươi đúng là có đồ tốt mà không biết dùng!
Hắn nghi hoặc nhìn Tiểu Minh, tiếp tục.
-Ngươi thử dùng hồn lực đưa lên mắt xem.
Dù không biết Tiểu Minh muốn hắn làm gì nhưng vẫn làm theo hướng dẫn của nó, hắn dồn hồn lực lên mắt, mắt hắn bình thường lòng đen vẩn đục như người bị mù, những hồn lực vừa được rót vào, lòng đen vẩn đục dần chuyển sang màu xám, cảnh tượng trước mắt hắn liền biến hóa, một chiếc lồng chim màu xám bao quanh toàn bộ Huyết Đan Lâu hiện ra, chỉ nghe Tiểu Minh nói tiếp:
-Cái này gọi là Cầm Hồn Nội Thể Trận, hải giai trung cấp trận pháp, trận này dùng để khóa chặt linh hồn vào trong cơ thể để người trong trận không thể thi triển hồn kĩ.
-Từ đó dễ dàng tấn công linh hồn người trong trận mà không lo bị phản kích.
Nghe Tiểu Minh nói Phong Trần hít một ngụm khí lạnh, như vậy có khác gì cá nằm trên thớt chứ. Nhưng hắn vẫn có một thắc mắc hắn hỏi:
-Nhưng sao ta dùng nguyên thức để rà xét lại không thấy có gì.
Tiểu Minh nở một nụ cười khẩy, nó trả lời:
-Hừ...., nguyên thức của ngươi bây giờ còn quá yếu, với lại nguyên thức không phải dùng như vậy.
-Chờ ngươi đạt yêu cầu, ta sẽ tiết lộ cho ngươi nguyên thức chơi như thế nào.
Khi nói câu này ánh mắt Tiểu Minh trở nên lấp lém, Phong Trần khó có thể nhận ra. Nó tiếp tục.
-Bây giờ ta sẽ chỉ cho ngươi cách phá trận, ngươi có nhìn thấy năm cây cờ ở năm góc của Huyết Đan Lâu kia không.
Phong Trần đưa mắt nhìn ra năm góc của Huyết Đan Lâu, thấy ở mỗi góc là một cây hồn kỳ, hồn kì có màu trong suốt, trên hồn kỳ có các văn tự rất kì lạ, những văn tự này đều đang phát quang.
-Ngươi muốn phá trận có ba cách, cách một cường công phá trận, dùng công kích nghiền nát trận.
Nghe cách này Phong Trần mặt đen lại, cái trận pháp này ít nhất phải có tu vi U Tông mới có khả năng phá trận.
-Cách thứ hai, phá bỏ hồn kỳ, trận pháp tự nhiên bị hủy, nhưng cái khó là phải đồng thời phá bỏ năm cái, nếu không những cái còn lại sẽ dùng lực lượng để khôi phục hồn kỳ bị phá.
-Cách cuối cùng, cách này ta khuyến nghị dùng, nó được ta gọi là cướp kỳ, muốn phá trận cần ngắt được lực lượng cung cấp cho trận.
-Tuy các ngươi ở trong trận, không thể nhìn được nguồn cung cấp ở bên ngoài nhưng muốn ngắt nguồn gián đoạn thì cũng có thể làm được.
Thanh Thảo nhìn khuôn mặt Phong Trần lúc xanh, lúc đen, nàng lên tiếng hỏi: