Dạ Lung

Chương 38: Trận Mở Màn



Phong Trần đưa mắt nhìn khắp Đấu Trường, nó được thiết kế thành hai tầng, tầng dưới dành cho các đệ tử ngoại môn đứng xem và chờ thi đấu, tất nhiên nó cũng có trận pháp để ngăn chặn đao ý của Linh Phong. Nhìn xuống hắn thấy có rất nhiều đệ tử ngoại môn, tuy mỗi năm tuyển chọn nội môn một lần, nhưng những người tự tin lên thi đấu thì rất ít, cho nên còn rất nhiều đệ tử ngoại môn chưa vào được.

Nhìn lên trên, nơi đây là nơi dành cho các đệ tử nội môn của các phong. Mỗi phong được phân ra cho một khu vực, tầng trên chia thành sáu khu vực, hiện tại chỉ thấy có ba khu vực là có người, đó là Linh Phong, Họa Phong và Y Phong, còn Chủ Phong, Hình Phong và Khí Phong là chưa có người đến. Sau khi nhìn ngó không thấy có việc gì, Phong Trần đi vào trạng thái thiền.

Một lát sau, Khí Phong đến, Hình Phong đến, cuối cùng là Chủ Phong. Khi Khí Phong đến, một số đệ tử nội môn lâu năm lên tiếng bàn tán.

-Này, các ngươi có thấy lạ không, năm nay sao hai phong Y Phong và Khí Phong lại có mặt?

-Ngươi đúng là tin tức không thông, ta nghe nói ngoài tuyển chọn nội môn ra, sẽ có một trận quyết đấu giữa đệ tử chân truyền và nội môn diễn ra.

-Thật sao, ta cứ nghĩ là tin đồn thôi, vậy ngươi có biết người quyết đấu là ai không?

-Ta có quen một vị sư huynh ở Họa Phong, có nói là vị chân truyền đệ tử của Y Phong tên Phong Trần và Hồ Đao sư huynh, đệ tử Họa Phong.

-Các ngươi đoán xem ai thắng?

-Ai mà biết được các đại nhân vật đánh nhau, chúng ta chỉ cần đi sau ăn sái là được.

Đúng như người này nói, dưới đấu trường, Linh Phong cũng có tổ chức đặt cược vào trận đấu của Phong Trần và Hồ Đào, cược theo tỷ lệ năm một, Phong Trần đặt một ăn năm, Hồ Đào một ăn hai.

Lúc này mọi phong đã đến đủ, nghe thấy tiếng giới thiệu, Phong Trần cũng mở mắt.

-Xin chào mọi người, chào mừng mọi người đến với Linh Phong.

-Tôi là Đại Khẩu, hôm nay tôi là người thuyết minh cho mọi người về các trận đấu.

-Chào mừng mọi người đến với Tuyển Chọn Nội Môn.

-Không để mọi người chờ lâu nữa, tôi sẽ tuyên bố thể thức thi đấu, dù năm nào cũng nói lại.

-Thể thức thi đấu một chọi một, thí sinh lên đấu trường sẽ thi đấu một với một, trụ thắng được một trận hoặc không còn người lên khiêu chiến nữa thì sẽ tính là qua.

-Sau khi không còn ai thách đấu, đệ tử đó có thể chọn tòa sơn phong mà người đó muốn vào.

-Năm nay có sự xuất hiện của hai phong là Y Phong và Khí Phong, ai muốn vào thì cũng có thể vào, nhưng cần được sự đồng ý của người làm chủ phong đó hôm nay.

-À, còn một nguyên tắc quan trọng, không được xảy ra chết người, nếu người nào vi phạm, phế tu vi, đuổi ra ngoài môn phái.

Sau khi Đại Khẩu tuyên bố thể thức thi đấu, mọi người đều hò hét dữ dội. Lúc này Phong Trần mới để ý vị trí chủ vị ở khu vực của các phong, ba vị phong chủ đến mà thôi: Linh Đao, Bạch Họa và Hình Luật. Còn các phong còn lại, các vị phong chủ không thấy đâu, mà chỉ thấy đệ tử chân truyền như Đỗ Đạt và vị sư huynh đến từ Khí Phong. Phong Trần hỏi Thanh Thảo thì biết người này tên Thiết Côn. Bên cạnh những người này hắn cũng nhận ra khá nhiều người quen như Chu Khanh, Ngô Tuấn, Nguyễn Anh, Nhị Ngưu.

-Tôi tuyên bố cuộc tuyển chọn bắt đầu.

Đỗ Đạt từ vị trí chủ trì của Chủ Phong đứng lên tuyên bố, toàn trường lại gào thét. Đại Khẩu nhận được tín hiệu, từ trên nói xuống lòng đấu trường.

-Xin mời, ai sẽ là người đầu tiên lên chiến đấu đây, xin mời xuống đấu trường.

Lời nói vừa dứt đã thấy có hai thân ảnh từ trên nhảy xuống. Hai người này vừa xuống, tiếng gào thét càng lớn. Chỉ thấy đây là hai ông chú trung niên, một người cao to, khuôn mặt bặm trợn, tay cầm gậy lang nha, áo hở ngực, hướng lên khán đài nói:

-Đệ tử ngoại môn Nhất Lang, tu vi U đồ viên mãn lên ứng chiến.

Người đứng đối diện thì có dáng vẻ mập và lùn, trên tay cầm chiếc rìu lớn, người này cũng giới thiệu:

-Đệ tử ngoại môn Đại Phủ, tu vi U đồ viên mãn lên ứng chiến.

Nhìn thấy hai người này lên báo danh tính, báo tu vi, Phong Trần quay sang hỏi Thanh Thảo:

-Sư muội thấy hai người này thế nào?

-Ý sư huynh là sao?

Thanh Thảo không nhìn Phong Trần hỏi lại, hắn vẫn chưa hiểu ý của Thanh Thảo nghĩa là như thế nào thì nàng đã nói tiếp:

-Sư huynh muốn hỏi chiến lực của họ thì ta chưa thể đánh giá nếu họ chưa đấu.

-Nếu huynh hỏi ta về thiên phú của họ thì ta đánh giá hai người này tư chất kém.

-Tại sao muội nói vậy?

Phong Trần nghe câu trả lời của Thanh Thảo mà hắn sốc, đối với hắn bây giờ U đồ viên mãn cũng đã rất khá rồi. Hắn tu luyện vượt sinh tử, tốn bao nhiêu tài nguyên vật lực mà chỉ được đến U đồ trung kỳ, vậy mà nàng mở miệng ra bảo U đồ viên mãn là kém.

Chỉ thấy nàng trả lời:

-Trong hai mươi năm mà không đạt U sư thì đều là kém cỏi.

-Hai người này thời gian tu luyện ít thì cũng hơn hai mươi năm, như vậy không phải là kém cỏi là gì?

“Ôi trời ơi, cô gái à, người ta tu luyện hơn hai mươi năm, không tài nguyên, không chỉ dạy, vậy là đã khủng khiếp lắm rồi”, trong đầu Phong Trần đang gào thét muốn nói với Thanh Thảo điều này. Nhưng hắn không hề biết, những kẻ không có tư chất, ngộ tính không cao, có cho cả núi tài nguyên hay sư phụ giỏi cỡ nào thì cũng chỉ là một đống bùn mà thôi.

Huống hồ gì Thanh Thảo tính đến nay mới năm năm, bước vào U sư sơ kỳ, cũng đã đạt Cảm Hồn cảnh, nàng đem hai người kia so với nàng thì đúng là họ kém cỏi thật.

Không để ý đến Thanh Thảo nữa, hắn chú ý xuống sân đấu…

Hắn chú ý xuống sân đấu, sau khi hai người báo tên và tu vi, Đại Khẩu tuyên bố bắt đầu. Nhất Lang lên tiếng:

-Nào người huynh đệ, ta cùng ngươi chơi đùa một chút.

-Được, vậy ta sẽ chơi với ngươi.

Sau khi nghe Nhất Lang khiêu khích, Đại Phủ đáp lại, cùng lúc vận lực ở chân lao về phía trước, hai tay nắm lấy cây rìu, lao đến trước mặt Nhất Lang vung rìu bổ thẳng xuống đầu hắn. Tốc độ của Đại Phủ đã khá nhanh, nhưng phản ứng của Nhất Lang cũng không chậm, hắn vung lang nha bổng lên chặn đòn.

Hai binh khí chạm nhau, “keng...” tiếng kim loại va chạm vang lên, hoa lửa tóe ra. Nhất Lang chịu lực phản chấn, bật ngược ra sau vài mét, trong khi đó Đại Phủ đã đứng ở nơi Nhất Lang vừa đứng.

Bị ăn một đòn mạnh như vậy, Nhất Lang mặt nghiêm túc lại, U lực vận chuyển, toàn thân bốc lên U phong lực, hắn trực tiếp lao vào. Nhìn thấy đối thủ đã dùng U lực, Đại Phủ cũng bùng nổ U thổ lực, toàn thân như được phủ thêm một lớp giáp.

Nhất Lang lao đến dùng lang nha bổng vụt liên tiếp vào người Đại Phủ, Đại Phủ dùng rìu chặn trước mặt, tiếng bổng và rìu va vào nhau liên tục, những tiếng chát chúa vang lên, hoa lửa bung ra không ngừng. Toàn trường vì sự kích thích ngay từ đầu này mà phấn khích, tiếng reo hò càng lúc càng lớn, cùng lúc đó tiếng thuyết minh của Đại Khẩu cũng vang lên liên hồi.

-Vâng, chúng ta đang chứng kiến một cuộc chiến vô cùng cân sức.

-Nhất Lang có tốc độ tấn công quá nhanh, anh ta liên tục tung đòn về phía Đại Phủ, rất quyết liệt.

-Đại Phủ cũng không phải là tay mơ, tuy đang bị Nhất Lang công kích và áp chế một cách gắt gao, nhưng phòng ngự của anh ấy rất chắc, có lẽ anh ta đang tìm cách phản công.

-A…, Nhất Lang bất ngờ ngừng công kích rồi…

Sau khi liên tục công kích bằng những đòn bình thường nhưng nhận thấy gần như không mang lại kết quả mong muốn, Nhất Lang quyết định ra đại chiêu, hắn nói lớn:

-Chúng ta cứ thế này thì lâu quá, hãy tiếp một chiêu của ta đi, kết thúc cho nhanh.

Nhất Lang nói xong, hai chân khụy xuống lấy đà, U phong lực rót vào lang nha bổng, bật người nhảy tới chỗ Đại Phủ, miệng thét lên:

-Liên Bổng Lang Nha Quật!

Bên đối diện, sau một loạt công kích của Nhất Lang, Đại Phủ cũng thấy phải kết thúc nhanh để tiết kiệm sức cho trận sau, hắn cũng quyết định tung đại chiêu. U thổ lực bùng nổ, U lực dồn xuống chân, hai chân nhảy lên dậm mạnh xuống đấu trường, đất đá bật lên, hắn cắm rìu xuống đất, hai tay bắt ấn, một cột trụ bằng đất đá dài mười mét được ngưng tụ, đầu nhọn hướng về Nhất Lang đang nhảy tới, Đại Phủ cũng gầm lên:

-Đại Địa Trụ, đi!

Nói xong, hai tay đẩy về phía trước. Lúc này toàn trường thấy cả hai đã dùng đại chiêu, mọi người càng thêm phấn khích, Đại Khẩu liên tục thuyết minh.

-A…, hai người này chơi lớn quá, mới trận mở đầu mà đã hết mình rồi.

-Liệu ai sẽ bị đánh bại đây…

Thấy cột trụ đang bay về phía mình, Nhất Lang tiếp tục rót U lực vào lang nha bổng. Cột trụ đã tới, chiêu chạm chiêu, Nhất Lang liên tiếp vung bổng đập vào cột trụ, Đại Phủ bên dưới liên tục dồn U thổ lực vào cột trụ. Có vẻ như cột trụ của Đại Phủ không chịu nổi, trên thân đã xuất hiện dấu hiệu rạn nứt, thấy thế Nhất Lang lại càng tăng lực.

-Phá rồi, lang nha bổng đang dần phá hủy cột trụ bằng đất đá kia.

-Tới rồi, lần này không biết Đại Phủ có chống được không?

Theo lời thuyết minh của Đại Khẩu, Nhất Lang đã phá được chiêu của Đại Phủ. Nhìn thấy chiêu của mình đang từng tấc, từng tấc bị lang nha bổng đập nát, trên mặt Đại Phủ đã rịn ra rất nhiều mồ hôi. U phong lực gào thét, mảnh vụn đất đá bay khắp đấu trường.

Nhất Lang đập đến mảnh cuối cùng của cột trụ, Đại Phủ mặt đầy mồ hôi, bỗng nhếch miệng cười, chân dậm xuống đất, đại rìu từ dưới đất nảy lên tay. U thổ lực thu về rót thẳng vào trong rìu, U lực bùng nổ, hai tay nắm lấy rìu, bắt đầu xoay người, Đại Phủ gầm lên:

-Kết thúc rồi, Loạn Phủ Lốc Thổ!

Một cơn lốc từ đất đá ngay lập tức được tạo ra, bụi đất mịt mù. Ở phía đối diện, Nhất Lang vừa phá vỡ mảnh cột trụ cuối cùng thì bất ngờ ăn ngay một đòn trí mạng. Dù chưa biết vì sao Đại Phủ ngay lập tức có thể tạo ra được đòn công kích dữ dội nhanh như thế này, nhưng theo bản năng hắn vẫn đưa lang nha bổng ra trước ngực.

Ngay lập tức Nhất Lang bị cuốn vào trong cơn lốc đất đá đó, tiếng kêu thảm thiết của Nhất Lang cộng thêm tiếng va chạm của vũ khí vang lên. Toàn bộ đệ tử ngoại môn nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy sợ hãi, mấy người mới vào được ba tháng hay một năm, với suy nghĩ lên thử một lần, qua đây đều cần suy nghĩ lại về điều này.

-Wow wow wow, chiêu thức này thật quá mạnh mẽ và bất ngờ, liệu có kỳ tích xảy ra hay không.

-Công kích vẫn chưa dừng lại.

-Dừng lại rồi, là ai sẽ nằm đây, là ai đây?

Sau khi Đại Khẩu nói xong, đó cũng là lúc cơn lốc do Đại Phủ tạo ra ngưng lại, bụi mù tản đi, lộ ra giữa đấu trường là hai thân ảnh, một đứng một nằm. Người đứng cầm cây rìu, người nằm thì binh khí đã bay khỏi tay năm mét.

Thấy tình cảnh này, toàn trường đang im lặng chờ kết quả bỗng rộ lên. Đại Khẩu đưa mắt nhìn về phía Linh Đao, thấy hắn gật đầu rồi mới lên tiếng:

-Vậy là chúng ta đã có kết quả.

-Người chiến thắng trận đấu này là Đại Phủ!

Toàn trường theo tiếng tuyên bố của Đại Khẩu lại càng hò hét to hơn, không khí được đẩy lên cao. Đại Khẩu tiếp tục với công việc:

-Sư đệ, ngươi đã thành công thông qua cuộc thi tuyển này, bây giờ ngươi có thể chọn phong mà ngươi mong muốn.

Nghe được mình thông qua, Đại Phủ run run, hắn quá đỗi vui mừng, quá đỗi xúc động. Bởi để có quyền được lựa chọn, hắn đã phải rất cố gắng, rất nỗ lực, thực hiện từng nhiệm vụ ngục cấp, đi săn U thú, chỉ để có tài nguyên tu luyện.

Suốt hai mươi năm, hắn đã cố hết sức để được một lần trong cuộc đời này tự mình đưa ra quyết định. Là một nam nhân trong giới tu luyện, suốt hai mươi năm hắn chưa từng rơi lệ, nhưng hôm nay hắn không muốn khóc mà nước mắt vẫn trào ra.

Nhìn thấy cảnh này, có rất nhiều tiếng cười của những đệ tử ngoại môn, cùng tiếng chế giễu của họ. Nhưng tuyệt nhiên không có một đệ tử nội môn nào cười chê hắn,

lau đi những giọt lệ, Đại Phủ chắp tay hướng về phía Hình Luật hô lớn:

-Đệ tử muốn trở thành đệ tử của Hình Phong!

Nghe được đệ tử này muốn gia nhập Hình Phong, Hình Luật nhìn xuống thân ảnh đang đứng phía dưới, một lát sau ông cười lớn nói:

-Ha ha ha, tốt! Ngươi muốn về Hình Phong, ta nhận ngươi!

-Đệ tử cảm ơn phong chủ!

Nhận được sự đồng ý của Hình Luật, Đại Phủ cảm thấy vô cùng vui mừng. Ngay lập tức có đệ tử Linh Phong chạy ra đưa Nhất Lang đi trị thương, cùng lúc đó một đệ tử Hình Phong nhảy xuống đưa Đại Phủ về chỗ Hình Phong.

Trận đầu đã xong, Đại Khẩu lại tiếp tục:

-Trận đấu đầu tiên đã rất kịch tính rồi, mọi người cùng tiếp tục với trận tiếp theo nào, xin mời xuống đấu trường.

Tiếp tục lại có hai người từ trên nhảy xuống, thủ tục cũng như trận đầu. Những trận đấu tiếp theo cũng rất hấp dẫn, tuy nhiên so với trận đầu thì hơi kém về khí thế một chút. Tiếp tục đến trận thứ mười, một nam tử sau khi Đại Khẩu vừa hô xong thì ngay lập tức nhảy xuống, hắn nói:

-Đệ tử muốn khiêu chiến Đỗ Đạt sư huynh.