Dạ Lung

Chương 109: Danh Hồn Bi



Lối vào đã mở, những người có suất vào sau khi chịu một đợt áp lực kinh khủng từ đám lão giả Bách Mộc không những không vì vậy mà ảm đạm. Mà ánh mắt lại càng thêm khao khát, ngay cả Phong Trần cũng bị ảnh hưởng. Vốn dĩ hắn đã lên hải cảnh, trong chuyến tranh đoạt Bách Mộng U Hồn Lan không phải vấn đề lớn. Nhưng sau khi mấy người này lộ ra, sự tự tin này đã bị lung lay. Dù ở đây chỉ có vị lão giả y xám lộ ra là hải cảnh linh hồn, đủ sức làm hắn bị thương, nhưng những người hoàn toàn không bị đám Bách Mộc làm cho biến sắc, theo suy đoán chắc chắn ít nhất họ cũng phải đạt hải cảnh linh hồn, thậm chí còn mạnh hơn như vậy.

Âm Nhất đứng quan sát, gương mặt sau mạng che mặt còn khó coi hơn. Vốn dĩ nàng thấy đội ngũ lần này có Âm Thất và Phong Trần hai tu sĩ thông hồn cảnh, chừng đó là quá đủ để đoạt được ít nhất một đóa Bách Mộng U Hồn Lan. nhưng sau khi hứng chịu uy áp từ đám Bách Mộc, ngay lập tức nàng biết nhiệm vụ lần này khó mà hoàn thành. Đừng nói là việc lấy hoa, ngay cả tính mạng của tất cả đội viên có ra khỏi Bách Mộng Vông Lâm được hay không cũng là cả một vấn đề.

Lúc này Âm Thất cũng đồng thời có cùng suy nghĩ với thủ lĩnh của mình, nàng ánh mắt kiên định quay sang nói với Phong Trần:

-Huyết công tử, vào trong cố gắng nâng cao tu vi linh hồn nhất có thể.

Nhìn sang thấy ánh mắt đầy ý chí của nàng, cộng thêm câu nói này, Phong Trần nhìn vào mắt nàng một chút, nhưng hắn lại không nói gì, một lát sau hắn chỉ khẽ gật đầu rồi bước tiến về lối vào bí cảnh. Nhìn theo bóng lưng của Phong Trần, việc nhận được phản hồi hờ hững của tên này, khiến ánh mắt của nàng lại càng thêm phần tự cường.

Cả hai bước về phía lối vào, dường như họ cũng đã cảm nhận được sự rung động của linh hồn rõ ràng hơn. Phong Trần hít một hơi, bước vào bên trong, khung cảnh biến đổi một cách chóng mặt. Bên ngoài là một lối vào của một sơn cốc, tuy không xanh tốt như ở thế giới cũ của hắn nhưng chỉ cần nhìn là đã thấy được sự đa dạng của thực vật. Còn bên trong này lại khác một trời một vực, một không gian hoàn toàn u tối, xung quanh cũng là hắc thạch bao phủ, sự u tối này lại còn được tăng cường bởi một lớp sương mù mờ ảo lơ lửng trên đầu.

Tất cả mọi người đều là sững sờ khi thấy được khung cảnh bên trong, Phong Trần đứng quan sát một hồi, bên tai lại vang lên giọng nói của Âm Thất:

-Sao vậy Huyết công tử?

Được tiếng gọi đánh thức, tên này quay sang bên cạnh, đã thấy nữ tử áo đen nhìn hắn với ánh mắt hơi khác lạ. Phong Trần có chút ngượng ngùng, rời mắt, lên tiếng:

-À.. Không…, không có gì đâu.

Nghe vậy nàng cũng nhìn về phía trước lên tiếng:

-Đi thôi, chúng ta đến phía trước xem sao?

Nói xong, nàng cũng dảo bước tiến về phía trước. Nhìn về phía trước, Phong Trần thấy tất cả những người vào di tích đang đứng tụ lại, hắn cũng tiến về phía đám đông mà đi. Vừa tiến gần, những tiếng nói đã vang lên:

-Đây, đây thật sự là Bách Mộng Cốc sao?

-Nơi này thật sự không giống với trong tưởng tượng của ta.

-Sao nói có Đinh Lãng Thảo, Bách Hồn Dích các loại cơ mà. Chúng đâu hết rồi?

Một loạt những câu nghi hoặc được đưa ra, một tiếng nói lại vang lên cắt đứt những câu hỏi:

-Hừ, một lũ thiểu năng, không phải các ngươi nghĩ là vào đây là có thiên tài địa bảo cho các ngươi húp không đấy chứ?

Người vừa lên tiếng là Trành Hổ, vừa nói xong hắn lại cười một tràng đầy mỉa mai. Trong này đúng là có những kẻ như Trành Hổ nói, bọn họ được gia tộc chọn ra để đi vào đây. Các trưởng bối trong nhà lựa chọn những hậu bối ưu tú để vào đây, với lý do thu thập Đinh Lãng Thảo cống hiến cho gia tộc, còn có cơ hội tu luyện linh hồn. Khi ghi danh mỗi người đi phủ thành chủ sẽ lấy Chấn Hồn Đan để làm thù lao.

Những gia tộc đăng ký cho hậu bối đi đều biết lần ra đi này là cửu tử nhất sinh, nhưng họ vẫn quyết định cử người đi. Không chỉ vì Chấn Hồn Đan mà còn là một cơ hội làm việc cho phủ thành chủ, đã từng có một người đi vào bí cảnh, may mắn sống sót ra ngoài. Ngay lập tức được phủ thành chủ thu làm thuộc hạ, từ đó cả gia tộc của hắn cũng được phủ thành chủ nâng đỡ, hiện tại cũng thành một tiểu thổ bá trong Bách Mộng Thành.

Nhưng cũng có những người biết là nguy hiểm nhưng vẫn dám đánh cược, điển hình như bốn thế lực lớn gần Bách Mộng Thành, cùng các mục đích khác nhau. Lời Trành Hổ vừa dứt, Mộc Khôi Đào cũng lên tiếng:

-Ngươi đắc ý cái quái gì, mình con hổ ngốc nhà ngươi biết nghĩ sao?

Tên này hướng về Trành Hổ mà lên tiếng, nghe vậy Trành Hổ giương ánh mắt giận dữ nhìn về Mộc Khôi Đào. Như không để ý đến ánh mắt thù hằn đó, hắn lại hướng về bên khác cười lên tiếng:

-Mị Muội, muội thấy ta nói có đúng không?

Nhìn theo hướng Mộc Khôi Đào nhìn lại, chỉ thấy đó là một nữ tử, thân khoác huyết y ô sắc, mái tóc như thác đổ. Vóc dáng uyển chuyển như rắn nước, sau lớp y phục hững hờ là làn da trắng tựa mỡ đông. Đặc biệt trên khuôn mặt xinh đẹp là đôi mắt đào hoa ngập nước, đôi môi căng mọng mê người. Nàng đứng nổi bật giữa đám nam nhân, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, như cừu non lạc giữa bầy sói hoang. Tất cả nhìn lấy nữ tử huyết y này, chỉ nghe nàng lên tiếng:

-Hi hi hi, thiếp thấy Trành công tử cùng Mộc công tử nói đều không sai.

-Mục đích chúng ta đến đây là tìm dược liệu và tu luyện tăng cường thực lực, chúng ta không nên làm mất hòa khí.

Nghe nữ tử này nói, Mộc Khôi Đào ngay lập tức đáp lại:

-Mị Muội nói rất đúng, vậy thì ta không thèm chấp con hổ ngốc kia nữa.

Lại nghe thấy tiếng của những người khác vang lên:

-Đúng là không hổ danh là thánh nữ của Mộng Ma Tông, Mộng Trầm Mị.

-Đúng vậy a, nàng vừa đẹp người lại vừa đẹp nết.

Phong Trần cũng hướng mắt nhìn tới chỗ Mộng Trầm Mị, Luân Hồi Nhãn thi triển hắc luân bắt đầu dò xét, trong mắt hiện ra một linh hồn có màu huyết hồng, nhìn kỹ hơn bên trên linh hồn này lại có một vài tia hồng phấn. Lông mày tên này nhíu lại, muốn nhìn kỹ hơn một chút, bất ngờ nữ tử huyết y như cảm nhận được điều gì đó bất thường, nàng nhanh chóng đưa mắt nhìn lại. Lại một lần nữa Phong Trần bị phát giác, rất nhanh Luân Hồi Nhãn được thu hồi, quay sang nói chuyện với Âm Thất.

Nhìn về phía này, cảm giác bị nhìn chằm chằm đột nhiên biến mất, chỉ thấy một thân ảnh đeo mặt nạ đang nói chuyện với nữ tử che mặt hắc y bên cạnh. Nàng hơi nhíu mày, nhìn hai người đó một chút, đến khi thân ảnh đeo mặt nạ hướng về nàng nhìn lại, lúc này nàng mới rời đi ánh mắt. Phong Trần thấy vậy trong lòng mới thả lỏng một chút, lần này hắn không nhìn được mà quay sang hỏi Âm Thất:

-Âm Thất cô nương, tại sao mỗi lần sử dụng linh hồn để dò xét, ta đều dễ bị người khác phát giác vậy.

Âm Thất nghe Phong Trần hỏi câu này, nàng sững sờ mất một lúc. Lúc đầu nàng thấy tên này dùng hồn lực dò xét một cách lộ liễu như vậy, nàng cứ nghĩ hắn cố ý làm vậy. Cả vừa rồi cũng vậy, nàng còn đang tính hỏi Phong Trần mục đích hắn làm lộ liễu như vậy làm gì. Nhưng hắn lại làm cho nàng thực sự bất ngờ, hóa ra hắn không biết cách che giấu hồn lực khi dò xét.

Sau khi sững sờ Âm Thất dùng ánh mắt và giọng điệu nghi ngờ hỏi Phong Trần:

-Không lẽ ngươi không biết che giấu hồn lực khi dò xét sao?

Nhìn ánh mắt và câu hỏi của Âm Thất, Phong Trần không muốn vì giấu dốt mà phải chịu quả đắng. Hắn gật đầu xác nhận, điều này khiến Âm Thất thật sự hoang mang, trong đầu nàng phải tự hỏi: “Làm sao tên này có thể tu luyện được linh hồn đến thông hồn cảnh?” Sự hoang mang này mới chỉ là khi nàng biết hắn mới tới thông hồn cảnh mà thôi. Nếu nàng biết hắn đã đạt hải hồn cảnh, không biết nàng còn phản ứng đến cỡ nào. Hoang mang thì hoang mang, nhưng nàng vẫn giúp hắn biết cách che giấu hồn lực khi dò xét người khác. Nhưng cách này cũng chỉ có tác dụng với tu sĩ có hồn lực ngang bằng hoặc yếu hơn mà thôi, còn với tu sĩ có linh hồn mạnh hơn thì hoàn toàn không thể.

Trong lúc hai người nói chuyện, tất cả đã ổn định lại, một giọng nói của một nam tử vang lên:

-Được rồi, tất cả đừng ồn ào nữa, hiện tại chúng ta nhanh chóng bắt đầu tìm kiếm thôi.

-Tất cả nhìn phía trước đi.

Chỉ thấy đây là một tên nam tử, tên này có thân hình rất đồ sộ, bụng to, tứ chi ngắn ngủn, trên thân khoác lấy áo bào rách rưới, bên trên là cái đầu trọc lóc. Hai đôi mắt thâm quầng như thiếu ngủ lâu ngày, làn da mủn mủn như bị ngâm nước lâu ngày, quanh thân còn bốc lên mùi khó chịu, tên này là thiếu chủ của Phệ Ma Cốc - Phệ Ma Da. Hắn ục ịch tiến lên phía trước, đằng trước là một vách đá với hai chiếc bia đá. Tất cả bước theo tên này, tới gần ở đây không chỉ là hai bia đá, phía trước vách đá hoàn toàn là không có đường đi, thay vào đó là một vực thẳm.

Chưa kịp hoàn hồn với cảnh tượng trước mắt, một tiếng hét run rẩy từ đằng sau vang lên:

-Lôi…, lối…, lối vào biến mất rồi!!!

Tiếng hét làm cho tất cả quay người lại, không biết từ bao giờ mà lối vào ban đầu đã không thấy đâu nữa. Rất nhiều người khi thấy điều này gương mặt biến sắc, hoảng hốt vội chạy lại hòng tìm lại lối vào. Với vẻ mặt hoang mang cùng những tiếng kêu hoảng loạn, những bàn tay đập lên tường hắc thạch.

-A a a, lối ra, lối ra....

-Hu hu hu, lối ra ở đâu?

Cũng những tiếng kêu gào, cũng có những người đã lấy ra pháp khí, u lục bùng nổ, vũ kỹ thiển đánh lên tường đá. nhưng tất cả đều vô dụng, đều như ném đá vào biển sâu. Ngược lại với đám đông, có một nhóm người hoàn toàn không để tâm đến điều này, họ chăm chú nhìn lên hai tấm bia đá, một trong hai tấm, tấm bên trái có lưu lại ký tự, nhìn kỹ lại thì được khắc bằng Ma tự.

Phong Trần cùng Âm Thất cũng không hùa theo đám đông làm trò cười, cả hai cùng số ít cũng tiến đến gần bia đá, nghe tên béo Phệ Ma Da đọc:

-Bách Hồn Kiều.

“Muốn qua hồn kiều, dùng hồn khắc tên. Lưu tên Hữu Bi, Hồn kiều tự hiện”

Tất cả nghe xong đều nhìn sang tấm bia bên phải, chỉ thấy đây là một tấm thạch bia màu trắng, bên trên bia hoàn toàn không có một kí tự nào. Trành Hổ đứng ra nói:

- Hừ…, chỉ là dùng hồn lực để ghi tên thôi mà, để ta đi trước chiếm lấy tiên cơ.

Nói xong không để mọi người phản ứng, tên này tiến đến thạch bia, hít sâu một hơi. Sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, hồn lực vận chuyển, linh hồn như thác từ thân thể cao lớn tuôn ra. Tu vi Thông Hồn cảnh trung kì bộc phát, đẩy lui tất cả mọi người lùi lại năm mét quanh người, linh hồn của hắn khiến cho những người có cảnh giới thấp hơn rên nhẹ một tiếng "Hự…" dường như thân thể của họ cũng hơi chùng xuống. Phong Trần sau lớp mặt nạ vẫn như thường, chút uy áp này trước Hải Hồn cảnh của hắn, không tính là cái gì. Hắn vẫn chăm chú nhìn về phía trước, hồn lực từ đầu ngón tay ngưng tụ thành ngòi bút, Trành Hổ bắt đầu khắc tên mình lên bia đá.

Bên trên từng nét ma tự đang dần được tạo thành, cuối cùng Trành Hổ ngừng tay, tên đã khắc xong. Bỗng tên đó biến mất, sau đó lại hiện ra rất nhiều ma tự, điều này làm cho tất cả vô cùng bất ngờ. Trành Hổ cũng là biểu cảm như vậy, trước mắt hắn hiện ra một danh sách, bên trên ghi:

"Danh Hồn Bi

1 Hồn Hư

2 Ma Hồn Tử

3 Phong Ma

....

20 Trành Hổ

...."

Nhìn lấy danh sách hiện ra, ánh mắt Trành Hổ đầu tiên co rụt lại, sau đó những tiếng kinh hô cũng vang lên:

- Kia, kia không phải là tên của Hồn Hư tiền bối sao?

- Hả, ngươi nói cái gì, chả lẽ là vị Địa Hồn cảnh đó sao?

- Không, không chỉ có vị đó, lại còn có Hồn Ma tiền bối, Phong Ma tiền bối, và những người đã vào trước đây nữa.

Những tiếng kinh hô chưa kịp dứt, từ vách đá một cây cầu mờ mờ ảo ảo đang từ từ hiện ra. Trành Hổ đang đứng ngẩn người ra, hắn cũng rất nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhìn ra phía cây cầu, hắn hiểu cần làm gì tiếp theo. Bước về phía cây cầu, hơi chút do dự, sau đó hắn vẫn quyết định đặt chân lên. Cảm nhận được không có vấn đề, Trành Hổ bước từng bước lên chiếc cầu, lúc đầu còn chút e dè, chưa dám tiến nhanh, sau đó đã chắc chắn, bước chân đã trở nên nhanh dần.

Nhìn Trành Hổ bước trên cầu, Phong Trần âm thầm dùng hồn lực dò xét cây cầu, sau lớp mặt nạ vẻ mặt Phong Trần không giấu được vẻ kinh ngạc. Vậy mà cây cầu này lại tạo ra từ hồn lực, hồn lực này lại vô cùng giống với hồn lực trên thân Trành Hổ. Nhìn sang Âm Thất, hắn cũng thấy nàng nhìn lấy mình, đoán chắc nàng cũng dò xét và có nhận định giống hắn. Nhìn biểu hiện của tất cả, xem ra mọi người cũng nhận ra nguyên lý. Vẫn chìm trong sự kinh ngạc, cây cầu mà Trành Hổ đang đi, mỗi đoạn đi qua cây cầu lại tự động biến mất, như cảm giác được điều gì không lành.

Đang đi tên này ngoái đầu nhìn lại, những đoạn mà hắn đã đi, cây cầu như bị ai đó từng đoạn từng đoạn dùng tẩy tẩy đi. Vẻ mặt đang vui vẻ vì cửa ải này qua quá dễ dàng nhanh chóng biến sắc, sắc mặt tái lại nhìn lấy cây cầu dần biến mất. Rất nhanh đã đến rất gần, tuy vậy tên này hành động cũng không hề chậm, quay đầu bước chân tiến lên càng thêm nhanh chóng, nhưng tốc độ xóa sổ cây cầu cũng không vì thế mà giảm đi. Trành Hổ rất nhanh đã chạy đến giữa cây cầu, tiếp tục bất ngờ lại ập tới, từ dưới vực sâu vạn trượng, bỗng có tiếng gió rít gào vọng lên.

Từ bên dưới một luồng gió đen điên cuồng mà thổi lên, tưởng chừng như nó sẽ thổi bay Trành Hổ đi. Nhưng không, cơ thể tên này như bị định trụ tại chỗ, thấy vậy mọi người đứng nhìn cũng không hiểu chuyện gì. Phong Trần tròng mắt lại xoay chuyển, hắc luân hiện ra, hắn nhìn thấy từng tia từng tua hắc phong đang cứa từng nhát từng nhát vào linh hồn của một con hổ. Linh hồn ấy đang gào thét vì đau đớn, bên ngoài cơ thể gương mặt của Trành Hổ trở nên vặn vẹo, cơ thể cứ đứng yên tại chỗ, cây cầu thì đang biến mất tới chân.

Bất ngờ trên tay Trành Hổ hiện ra một cái răng nanh của hổ, tên này cắn chặt răng, bóp nát răng nanh, một vầng hoàng quang bao phủ lấy thân hình tên này, vừa lúc hồn kiều dưới chân bị xóa, nhanh như tên bắn Trành Hổ rời khỏi vị trí, khôi phục hành động lao thẳng về phía trước. Không bị hắc phong cản trở, hắn nhanh chóng hoàn thành việc qua cầu.

Đặt chân đến đích, thân ảnh to lớn ngồi phịch xuống đất, hơi thở hỗn loạn, mồ hôi đầy đầu, hai chân cơ bắp như bị rút cạn sức lực mà run rẩy. Nhìn lấy hồn kiều biến mất trước mặt, Trành Hổ thở ra một hơi nhẹ nhõm.