Dạ Lung

Chương 107: Bách Mộng Cốc



Cầm theo thông tin của Mộng Hương về phòng, Âm Nhất gọi Phong Trần sang để bàn tính chuyện đi lấy hoa Bách Mộng U Hồn Lan. Sau khi nhận chủ Biên Huyết kiếm, Phong Trần sang phòng của Âm Nhất để bàn bạc. Vừa vào đã thấy sáu nữ tử mặc hắc y đang ngồi chờ, hắn tiến vào chỗ ngồi, Âm Nhất phất tay, kết giới tự động bao phủ căn phòng, nàng lên tiếng:

-Được rồi, không dài dòng nữa, ta gọi các ngươi đến đây là chuẩn bị cho việc đoạt hoa.

-Trước khi vào Bách Mộng Vông Lâm, trong Bách Mộng Thành có một bí cảnh, bên trong có một loại dược liệu gọi là Đinh Lãng Thảo.

-Đinh Lãng Thảo dùng để luyện chế Chấn Hồn Đan, đây là loại đan dược cần để giữ tỉnh táo khi vào Bách Mộng Vông Lâm.

-Thuốc này được phủ thành chủ kinh doanh độc quyền, ngay cả Bảo Thương Hội tại đây số lượng cũng có hạn.

-Luyến nữ thông qua mối quan hệ đã lấy được hai danh ngạch vào bí cảnh. Nếu muốn lấy được hoa Bách Mộng U Hồn Lan thì cần có Chấn Hồn Đan, mục đích lần này sẽ là thu thập càng nhiều Đinh Lãng Thảo càng tốt.

Nghe Âm Nhất nói xong, cả phòng đều rơi vào tĩnh lặng, tuy nàng ta không nhắc đến nguy hiểm, nhưng ai trong đây cũng hiểu thứ gọi là “tương sinh tương khắc”, ở nơi có dược liệu chắc chắn sẽ có nguy hiểm đi kèm.

Dường như đã hiểu được sự e ngại của mọi người, Âm Nhất lại một lần nữa lên tiếng:

-Âm Thất muội đi đi.

Nghe nhắc đến mình, nữ tử hắc y ngồi bên cạnh Phong Trần hướng ánh mắt về vị trí của Âm Nhất, thấy vậy nàng tiếp tục:

-Thực ra đây là một cơ hội dành cho muội, ta nghe nói bí cảnh này dùng để tu luyện linh hồn rất tốt.

-Nhiều thiên tài hồn tu đi vào, đi ra đều có tiến bộ vượt bậc, nếu tận dụng tốt lần này, cánh cửa thông hồn hậu kỳ của muội sẽ được đột phá.

Lời Âm Nhất nói rõ ràng đã làm Âm Thất động tâm, bên cạnh Phong Trần thấy nắm tay trên bàn của nàng đã vô thức nắm chặt, ánh mắt của nàng cũng trở nên dao động, nhịp thở tuy thay đổi rất nhẹ nhưng rõ ràng là nhanh hơn vài nhịp. Sau một khoảng thời gian suy nghĩ, bất ngờ Âm Thất đứng dậy, nàng nói:

-Được, lần này ta sẽ đi.

Phong Trần nhìn vào ánh mắt của nàng, vẻ dao động đã biến mất, thay vào đó là khát khao, nhịp thở cũng không còn hỗn loạn, lại trở về bình thường. Thấy vậy, Âm Nhất bình tĩnh đáp:

-Tốt, vậy là đã có một người đi, còn một vị trí nữa, ai có muốn đi không?

Cả phòng lại lần nữa rơi vào tĩnh lặng, đang lúc Âm Nhất định lên tiếng, Phong Trần đứng dậy hướng về phía nàng nói:

-Ta muốn đi!

Nghe được Phong Trần muốn đi, sáu người Âm Thị đưa mắt nhìn nhau, Âm Nhất ngập ngừng lên tiếng:

-Huyết Công tử, ngươi có biết mình đang nói gì không?

Nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía mình, lại thêm câu hỏi của Âm Nhất, Phong Trần đã biết vì sao họ phản ứng như vậy. Hắn không nói gì, hồn lực vận chuyển, linh hồn như thác lũ mà tỏa ra. Hồn lực từ người Phong Trần tỏa ra khiến năm người ngoại trừ Âm Thất đều cảm thấy linh hồn run rẩy, như một khúc gỗ bị dòng nước lũ tùy ý mà cuốn đi. Sắc mặt sáu người che mặt biến đổi, từ vẻ mặt hoài nghi chuyển sang khiếp sợ.

Âm Thất khiếp sợ mà kêu lên:

-Thông... Thông hồn cảnh!

Cả sáu người lại một lần nữa hướng mắt nhìn về phía Phong Trần, lần này bọn họ rốt cuộc đã biết vì sao Luyến nữ lại để một tên chỉ có U sư sơ kỳ đi cùng nhiệm vụ lần này. Người kinh ngạc lớn hơn cả lại là Âm Thất, bởi nàng cảm nhận được người này đã đạt đến thông hồn cảnh hậu kỳ, thậm chí là viên mãn. Mà thứ làm nàng khiếp sợ hơn cả lại là độ tinh khiết của hồn lực, sức mạnh của hồn lực được đong đếm bằng sự dồi dào và tinh khiết của hồn lực. Độ lớn của hồn lực là biểu hiện của cảnh giới, còn sự tinh khiết có thể quyết định được lực chiến. Lấy ví dụ hai người cùng là thông hồn cảnh trung kỳ nhưng một người có linh hồn tinh khiết hơn hoàn toàn có thể áp đảo người còn lại.

Vậy mà người trước mắt của nàng vừa có tu vi linh hồn hơn mình, lại còn có linh hồn tinh khiết hơn, nói một cách khác người này hoàn toàn có thể nghiền ép tất cả người trong phòng này bằng lực lượng linh hồn mà những người còn lại không hề có sức phản kháng. Điều này khiến Âm Thất càng nghĩ càng rùng mình, nghĩ lại thái độ của mình đối với hắn khi biết hắn là U sư sơ kỳ nàng lại cảm thấy thật nực cười.

Phong Trần thu lại hồn lực uy áp, sắc mặt tất cả dần lấy lại bình thường, tên này mở miệng:

-Không biết tu vi hồn tu của ta thế này đã đủ để dùng trong nhiệm vụ này chưa!

Nghe được lời nói của Phong Trần, ánh mắt của toàn bộ Âm Thị đều có chút xấu hổ mà không dám nhìn hắn nữa. Cuối cùng Âm Nhất lên tiếng:

-Ừm..., vậy chúng ta đã đủ người, Huyết Công tử cùng Âm Thất sẽ vào bí cảnh.

-Vậy giờ ta sẽ nói tình hình cụ thể của bí cảnh cho hai người nắm bắt.

Sau đó ba mươi phút, Phong Trần đã nắm rõ tình hình bên trong bí cảnh. Theo thông tin của Âm Nhất thu thập được, bí cảnh này có tên Bách Mộng Cốc, bên trong có tồn tại một thứ gọi là Bách Hồn Tuyền. Dòng suối này được coi là nguồn sống của cả cốc, nó là tài nguyên giúp tu sĩ tu luyện hồn lực, cũng giúp Đinh Lãng Thảo sinh trưởng. Chỉ cần luyện hóa một bình nhỏ Bách Hồn Thủy đã bằng người ta tu luyện ròng rã mấy tháng. Trong Bách Hồn Tuyền lại còn có một loại cá gọi là Bách Hồn Ngư, ăn một con cá bằng luyện hóa ba bình Bách Hồn Thủy. Nhưng loài cá này rất hiếm khi gặp nên nếu ai may mắn thì đạt được một con.

Điều kỳ lạ là mọi thứ từ Bách Hồn Ngư hay Bách Hồn Thủy đều không thể mang ra khỏi Bách Mộng Cốc, nếu mang ra kể cả có bảo quản tốt cỡ nào cũng bị hóa thành hư vô. Thứ duy nhất những người có thể mang ra là Đinh Lãng Thảo. Mà Bách Mộng Cốc còn có một quy tắc, mỗi người chỉ được vào một lần, từ đó trở đi người đó không thể vào được nữa, cứ vào là bị cốc trục xuất ra, không hề có ngoại lệ. Đã có một vị Địa Hồn cảnh cao thủ sau khi nếm được trái ngọt của Bách Mộng Cốc, muốn cường thế xông vào lần hai, không những không được mà còn bị trọng thương linh hồn rời đi.

Phong Trần cùng Âm Thất nghe xong cả hai đều hít vào một ngụm khí lạnh, bên trong không chỉ có tài nguyên hồn tu đỉnh cao mà họ còn khiếp sợ hơn cả là thủ đoạn của người tạo ra Bách Mộng Cốc. Ngay cả bậc cường giả như Địa Hồn cảnh còn bị làm cho trọng thương rời đi, theo Phong Trần suy đoán, người này có khả năng là một vị hồn tu đạt Địa Hồn cảnh viên mãn, thậm chí còn ở cảnh giới cao hơn.

Nghe xong, tên này thấy vẫn còn có gì đó hơi lấn cấn, mặt Phong Trần hơi trầm ngâm suy nghĩ, bất ngờ Âm Thất lại lên tiếng:

-Âm Nhất tỷ, từ nãy đến giờ sao chúng ta chỉ nghe thấy những điều tốt về Bách Mộng Cốc, không lẽ trong đó lại không có một chút nguy hiểm nào sao?

Lời thắc mắc của Âm Thất như làm sáng tỏ những điều mà Phong Trần thấy lấn cấn, hắn cũng hướng về phía Âm Nhất chờ đợi câu trả lời. Âm Nhất như đã lường trước được vấn đề của cả hai, nàng vẫn bình tĩnh đáp:

-Đương nhiên là có, mỗi lần Bách Mộng Cốc mở ra, sẽ có một trăm danh ngạch tiến vào, điều này tương ứng với một trăm người vào cốc.

-Nhưng số lượng người vào cốc mà rời khỏi chỉ có một trên mười, tức là một trăm người vào thì chỉ có mười người ra khỏi cốc.

-Nhưng những người ra khỏi cốc như bị dính một lời nguyền, họ chỉ nhớ những lợi ích từ Bách Hồn Tuyền, Bách Hồn Ngư hay Đinh Lãng Thảo. Còn những thứ khác như thể chúng bị xóa mất khỏi ký ức.

Cả hai nghe được tin tức này, hai đôi lông mày cùng nhau nhíu lại. Cả hai như có dự cảm không hay sắp xảy ra, cả hai lại rơi vào trạng thái trầm tư. Chờ một thời gian thấy hai người không lên tiếng, Âm Nhất lên tiếng đánh thức hai người:

-Hay là chúng ta không vào bí cảnh nữa, tốn chút ma đồng mua Đinh Lãng Thảo, hoàn thành nhiệm vụ của Luyến nữ mới là quan trọng.

Nghe vậy cả hai đồng thanh đáp:

-Không được!!!

Điều này khiến những người còn lại bất ngờ, không ngờ cả hai lại có phản ứng mạnh như vậy. Bởi vì trong lòng của Phong Trần và Âm Thất hiểu rất rõ sự khó khăn khi tu luyện linh hồn là như thế nào. Nghe Âm Nhất nói Bách Hồn Thủy có thể giúp hồn tu gia tăng hồn lực bằng tu luyện mấy tháng, cả hai đã biết độ trân quý của Bách Hồn Tuyền đến cỡ nào. Hồn lực không giống với U lực, hồn lực cần cảm ngộ và thăng hoa về linh hồn, thời gian bế quan không hề có ý nghĩa. Nếu cơ duyên đủ lớn, một ngày có thể tăng vài tiểu cảnh giới là điều bình thường, còn không thì ngươi có bế quan vạn năm cũng chẳng thể tăng một tiểu cảnh giới.

Còn cái thứ mà Âm Nhất bảo bằng tu luyện mấy tháng, là mấy tu sĩ hồn tu ví dụ cho mấy người không tu luyện dễ hình dung mà thôi. Nhìn thấy hai người quyết tâm đi như vậy, Âm Nhất cũng không ngăn cản nữa, nàng lên tiếng:

-Được, hai người đã quyết định vậy về nghỉ ngơi đi, hai ngày nữa bí cảnh sẽ mở ra, đến lúc đó ta sẽ đưa hai người vào phủ thành chủ.

-Mọi người cũng về nghỉ ngơi đi.

Đã phân chia xong công việc, tất cả về phòng nghỉ ngơi, Phong Trần cũng về phòng của mình. Sau khi thấy tất cả đã về phòng, ba người Âm Nhất, Âm Tam, Âm Tứ ở cùng phòng vẫn còn ngồi lại, Âm Tam lên tiếng:

-Hai người thấy thế nào?

Âm Nhất ngồi im không lên tiếng, Âm Tứ đối diện mở miệng:

-Tên này ẩn tàng quá sâu.

-Cảnh giới linh hồn của hắn còn mạnh hơn tiểu Thất không ít.

Âm Tam nghe vậy lên tiếng:

-Đâu chỉ là không ít, e rằng còn mạnh hơn tiểu Thất hai tiểu cảnh giới.

-Với tu vi này, thân phận của người này há lại đơn giản.

Ngồi bên cạnh không nói gì, Âm Nhất lại nói:

-Sau này các muội đối với tên này khách khí một chút.

-Lần đầu ta gặp hắn ở phòng của Luyến nữ, nàng đối với hắn khá khách khí, không giống thái độ của nàng đối với thuộc hạ chúng ta.

Ánh mắt nàng hơi híp lại nhìn về phía cánh cửa, nàng lên tiếng:

-Chúng ta hãy hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, còn những thứ khác không phải việc mà chúng ta có thể quản được.