Dạ Lung

Chương 100: Bảo Thương Hội



Theo chân Ái Nhi, Phong Trần tiến về Bảo Thương Hội, tên này đi một đoạn trên đường hắn lên tiếng hỏi nàng:

-Bảo Thương Hội là của Luyến Phủ sao?

Chỉ nghe Ái Nhi cười khẽ rồi trả lời:

-Thực ra ngươi hiểu như vậy cũng được.

-Nhưng chính xác là Luyến Phủ là quản lý của Bảo Thương Hội tại Lục Thành.

-Đây là thế lực thương hội xuyên quốc gia, khắp U Hỏa Tinh này nơi đâu có thành trì thì nơi đó có Bảo Thương Hội.

-Thương hội kinh doanh trên rất nhiều lĩnh vực như pháp khí, bảo vật, thuốc men…

Nghe xong Phong Trần cũng phải vã mồ hôi đầy đầu, không ngờ lại có một thương hội quy mô lớn như vậy, hắn lại thắc mắc:

-Thương hội có tiềm lực kinh tế lớn như vậy, các quốc gia cứ vậy mà để yên cho nó phát triển sao?

Câu hỏi của tên này đúng là chí mạng, nhưng Ái Nhi vẫn bình tĩnh trả lời:

-Đương nhiên là không rồi, thương hội có hai quy tắc cốt lõi; không tham gia vào tranh đấu giữa các thế lực, có lợi cùng hợp tác. Lợi nhuận sẽ chia ra một phần dành cho sự phát triển của cư dân bản địa.

-Với hai quy tắc này, Bảo Thương Hội gần như đứng ở thế bất bại.

“May mà theo Luyến nữ nhiều, nếu không mấy cái thứ này là điều một nữ hầu quan tâm sao!” nghe Ái Nhi nói, Phong Trần cũng phải công nhận lời của nàng.

Vừa đi vừa nói, thoáng chốc đã đến một tòa nhà, Ái Nhi lên tiếng:

-Đến nơi rồi, chào mừng đến với Bảo Thương Hội.

Đây là một tòa nhà rất lớn, không phải kiểu lầu các, nhưng từ bên ngoài nhìn thì thấy nó cũng rất lớn và cao, phải lên đến mấy nghìn mét vuông, cũng cao đến mười lăm mét. Bên ngoài được phủ một lớp áo hoàng kim trông vô cùng lóa mắt, nhìn một cái là biết sự xa hoa của nơi này luôn. Ngoài cửa cũng có hộ vệ đứng gác, thân mặc hạt y ô sắc, nhìn rất đô con, cảnh giới cũng được đến U Sư.

Phong Trần trong lòng cũng phải cảm thán “Trời ạ, cái nhà thiết kế nào lại đại tài cơ này chứ! Nhìn phát mùi tiền đã toát ra luôn, đúng là nơi làm ăn lớn!”

Ái Nhi vừa dứt lời, một vị nữ tử thân khoác hoàng y ô sắc bước ra, nàng này da trắng chân dài, eo thon, kiều đồn đầy đặn. Khuôn mặt lại toát ra vẻ quý phái, mái tóc nâu lại càng làm tôn lên khí chất của nàng. Vừa nhìn thấy Ái Nhi, đã cất lên tiếng nói:

-Ái Nhi đấy sao?

-Hồng U đâu rồi?

Nghe thấy câu hỏi của nữ tử hoàng y, Ái Nhi cúi đầu thi lễ, nàng lên tiếng:

-Thị chào Hoàng Thương Ma nữ.

Nhìn Ái Nhi hành lễ, Phong Trần cũng làm theo. Nữ tử tên Hoàng Thương thấy vậy cũng chỉ gật đầu, Ái Nhi tiếp tục:

-Luyến nữ bảo thị đưa kẻ này đến để tham quan Bảo Thương Hội, tiện thể cũng cho hắn chọn một vài thứ để làm việc cho nàng.

Nghe báo cáo của Ái Nhi, nữ tử hoàng y ô sắc đưa mắt nhìn về phía Phong Trần, nữ tử tên Hoàng Thương hỏi:

-Đây là ai mà cần Hồng U chỉ thị đích thân ngươi dẫn đi?

Ái Nhi nghe vậy, nàng cung kính trả lời:

-Đây là thuộc hạ mà Luyến nữ mới thu nhận.

Nữ tử hoàng y ô sắc khẽ nhíu mày, nàng lạnh lùng nói:

-Ừm, nếu Hồng U không có ở đây, ngươi cứ làm việc của ngươi, ta đi đây.

Nói xong nàng xoay người bước vào cửa mà bỏ lại cả hai. Ái Nhi thấy vậy thi lễ chào, nhìn thấy Hoàng Thương biến mất trong đại môn, Phong Trần tiến lên hích hích vai Ái Nhi, nói:

-Hây hây, nàng đi rồi.

Nghe được tiếng gọi của Phong Trần, cô nàng hầu gái ngẩng đầu lên nhìn, xác nhận Hoàng Thương đã đi, nàng thở ra một hơi, vỗ vỗ bộ ngực sữa mà lên tiếng:

-Phù…, ta ngộp thở mất.

Phong Trần nhìn biểu cảm khoa trương của Ái Nhi, hắn giọng điệu đầy tò mò hỏi nàng:

-Sao vậy, sao mà nàng lại sợ như gặp ma thú vậy?

Ái Nhi thở được vài hơi, nàng lấy lại tinh thần, nhìn về phía Phong Trần mà lên tiếng cảnh báo:

-Nàng ta sao, ma thú, đối với nàng ma thú chưa có vị gì?

Tên này nghe vậy không những không sợ, giọng điệu lại càng thêm hứng thú. Hắn tiếp tục:

-Nàng rốt cuộc có lai lịch gì mà ghê gớm vậy?

Nhìn thấy tên này không sợ mà còn chủ động hỏi về thông tin của nàng, Ái Nhi thực sự khâm phục sự dũng cảm của tên nhân loại này, nàng vừa tiến vào Bảo Thương Hội vừa nói:

-Được, nếu ngươi muốn biết, đi vào vừa đi ta vừa nói cho mà nghe.

Vừa nói, nàng vừa tiến bước vào đại môn, Phong Trần theo chân ngay sau đó, Ái Nhi tiếp tục lên tiếng:

-Nàng tên Luyến Hoàng Thương, là con nuôi của Luyến Ma Tướng. Hai nàng lớn lên cùng nhau, thiên phú của nàng không thua gì Luyến nữ.

-Thành tựu của nàng không thua gì chủ tử. Nhưng thứ nổi bật hơn cả là thiên phú kinh thương.

-Mười tuổi nàng đã bộc lộ thiên phú kinh thương, thế nên Luyến Tướng đã cho nàng theo phụ tá cho phân hội trưởng thương hội Lục Thành, mười tám tuổi nàng đã thay thế luôn chức đó.

-Từ khi nàng nắm quyền, thương hội còn phát triển mạnh hơn so với hội trưởng cũ.

-Nhưng điều làm nàng nổi tiếng lại không phải thiên phú tu luyện, cũng không phải thiên phú kinh thương. Mà đó là sự tàn nhẫn, nếu kẻ nào dám gây sự tại Bảo Thương Hội, ngay lập tức đóng đinh treo lên tường thành để tra tấn.

-Cứ vần vò cho kẻ địch gần chết nàng lại mang kẻ đó cứu lại, chờ sắp lành lại tiếp tục tra tấn. Có những kẻ bị tra tấn đến nỗi phát điên, tự bạo. Nhưng không được, cứ thế nàng kéo dài liên tục hai tháng chết đi sống lại.

Nghe Ái Nhi nói, Phong Trần gai ốc nổi lên khắp người, sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh đổ ra như tắm, da đầu tê dại toàn phần. Tên này đang đi, tóc gáy tự nhiên dựng đứng, khí lạnh cứ hít vào từng ngụm lớn. Trong lòng phán định “tuyệt đối không được đụng vào nữ tử này!” Tên này nhìn Ái Nhi vẫn định kể tiếp, Phong Trần ngay lập tức bịt miệng nàng lại rồi nhỏ giọng lên tiếng:

-Thôi đủ rồi, ta không muốn nghe nữa!!!

Tự nhiên bị bịt miệng, Ái Nhi nhìn chằm chằm vào tên nhân loại này, nàng bị bịt miệng nên làm nàng khó chịu, nàng đập đập lên tay cho hắn bỏ ra. Thấy vậy Phong Trần từ từ bỏ tay khỏi miệng, Ái Nhi được thả ra, lau lau đi đôi môi, mắt lườm Phong Trần một cái. Ánh mắt hắn lảng tránh đi chỗ khác, giờ đây mới để ý trên trần nhà thiết kế vô cùng độc đáo. Nhà mái vòm, bên trên còn vẽ những hoa văn rất đẹp. Nhìn xuống dưới một chút là những ô cửa sổ hình ô van rất nhiều màu sắc, chúng lại được sắp xếp khiến tinh thần vô cùng thoải mái, cứ như hồn thả theo mây, nhẹ nhàng mà bay bổng.

Bên dưới nữa lại là một không gian vô cùng rộng lớn, những gian hàng được phân phối một cách bài bản và rất quy củ. Ở chỗ này lượng khách còn nhộn nhịp hơn cả Tụ Ma Lâu, ở đây nhìn có vẻ như rất hỗn loạn nhưng những giao dịch vẫn diễn ra một cách bình thường. Phong Trần quan sát mỗi vị khách khi rời khỏi một gian hàng, dù có mua đồ hay không họ đều nở nụ cười mà rời đi.

Nhìn theo những gian hàng ở đây, bên trên bày biện đầy đủ là các loại pháp khí, cũng đủ chủng loại ngay cả thứ hiếm người sử dụng như trùy cũng có một gian hàng riêng. Phong Trần quay sang Ái Nhi mở miệng:

-A, nàng giới thiệu cho ta về nơi này đi, nhiều thứ như vậy ta không thể tự đi tìm hiểu hết chứ?

Đang bực mình với tên này, nàng nghe thấy câu hỏi của hắn, giọng điệu không mấy thân thiện vang lên mà giới thiệu:

-Bảo Thương Hội là một tòa kiến trúc phức hợp, mỗi lĩnh vực đều có không gian sử dụng riêng.

-Như pháp khí, bán thuốc, bán vũ kỹ, bán đồ dành cho các nghề nghiệp khác.

-Ví dụ như nơi này, đây là nơi bán pháp khí. Còn có cả dịch vụ thu mua pháp khí và các nguyên liệu luyện chế nếu ngươi có.

Phong Trần nghe vậy ánh mắt sau lớp mặt nạ lóe lên tinh quang, hắn dò hỏi nàng:

-Vậy nàng đưa ta đến xem chỗ mua bán thuốc, ta muốn xem vài loại đan dược.

Ái Nhi đồng ý, nàng dẫn hắn tiến về phía trước, vượt qua vài chục gian hàng lớn nhỏ. Cuối cùng trước mắt dần hiện ra một cánh cửa bằng kết giới, cả hai không ngừng lại mà trực tiếp xuyên qua cánh cửa. Vừa bước qua, mùi hương đan dược đã xông thẳng vào mũi, đủ các loại mùi của dược liệu. Đưa mắt ra nhìn, ở đây cũng giống như ở bên buôn bán pháp khí, khách hàng đông đúc, gian hàng còn náo nhiệt hơn cả bên pháp khí, Ái Nhi quay lại nhìn, đã thấy tên nhân loại này đã đưa mắt đánh giá xung quanh, nàng khẽ hỏi:

-Ngươi thấy thế nào?

Phong Trần đưa ngón cái ra, thốt ra một câu:

-Không hổ là thương hội lớn!

“Mẹ kiếp lớn thật, đem so với Y Phong, chắc bán cả sư tôn đi cũng không mua nổi một nửa chỗ này!” trong lòng âm thầm cảm thán, hắn lên tiếng hỏi Ái Nhi:

-Ta muốn mua đồ ở đây, liệu có mất Ma đồng không?

Ái Nhi nghe vậy, nàng đưa mắt nhìn tên này, nàng hỏi một câu:

-Vậy ngươi có Ma đồng sao?

Vẻ mặt của nàng như nhìn tên ngốc đối với hắn khiến Phong Trần đứng hình, bởi hắn hiện tại thật sự không có dù chỉ một đồng. Nàng lại mở miệng:

-Luyến nữ nói, ngươi có thể lựa chọn một số đan dược từ ngục giai đến hải giai, ta cũng sẽ mang cho ngươi một bộ giáp để phòng thân, còn lại nếu muốn thứ gì thì cứ tự kiếm Ma đồng mà mua.

Nghe Ái Nhi nói xong, Phong Trần có chút hơi hụt hẫng. Lúc rời khỏi Tụ Ma Lâu, nghe Luyến Hồng U nói chuyện với Ái Nhi, hắn cứ nghĩ mình sẽ được mua sắm thỏa thích trong Bảo Thương Hội, ai mà ngờ còn có giới hạn này.

Ái Nhi dẫn hắn đến một gian hàng, chưa tới gần đã nghe được tiếng một trung niên nam tử:

-Quý khách đi thong thả, hoan nghênh quý khách lần sau lại tới.

Nhìn lại đã thấy một thanh niên rời đi bằng vẻ mặt hài lòng, tay còn vô thức sờ sờ nhẫn trữ vật. Ái Nhi tiến tới chào hỏi:

-Ummm…, Bàn lão hôm nay làm ăn rất tốt nha.

Phong Trần đưa mắt nhìn trung niên nam tử trước mặt, lão có thân hình hơi mập, trên thân khoác cẩm y, diện mạo bình phàm không có gì nổi bật, lão nghe Ái Nhi chào, lão cũng lên tiếng:

-Ha ha ha…, Ái Nhi đấy à, hôm nay ta đúng là làm ăn khá tốt.

Nói xong Bàn lão nhìn về phía sau, một lát lão hỏi:

-Luyến nữ đâu mà lại để ngươi một mình đến, nàng không đến sao?

Ái Nhi nghe vậy cũng mỉm cười đáp:

-Vâng, hôm nay chủ tử không đến. Chỉ có một mình thị đến thôi.

Nghe xong lão gật gật đầu, chỉ thấy nàng nói tiếp:

-Hôm nay thị đến theo phân phó của Luyến nữ.

Bàn lão thấy vậy lên hỏi:

-Ồ, không biết Luyến nữ có gì sai bảo, lão có gì giúp được?

Ái Nhi chỉ về phía Phong Trần rồi nói:

-Đây là thuộc hạ của Luyến nữ, Bàn lão giúp hắn lấy thuốc theo hắn nói.

Trong lòng Bàn lão lại kinh ngạc nhìn về phía Phong Trần, bởi lão biết tính cách của vị Luyến nữ kia. Tuy nàng đối xử với hạ ma rất tốt nhưng chưa bao giờ lão thấy vị này chủ động dặn dò đối đãi đặc biệt với thuộc hạ nào, vậy mà lại còn đưa hầu gái bên cạnh vị này dẫn đường. “Rốt cuộc đây là ai, có lai lịch như thế nào?” trong lòng đầy tò mò nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười nói:

-Được ta đã biết.

Ái Nhi xác nhận xong quay sang nói với Phong Trần:

-À quên, đan dược cũng chỉ mỗi loại mười viên thôi nhé.

-Ngươi ở đây có gì không hiểu cứ hỏi Bàn lão.

Đằng sau lớp mặt nạ, mặt Phong Trần đã đen như đít nồi rồi. Cứ tưởng rằng vẫn ăn được một vố lớn, ai ngờ, xem ra vẫn cần tự mình trang bị.

Ái Nhi lại hướng về Bàn lão nói:

-Thị giao tên này cho lão, thị cần đi làm chút việc.