Dã Hữu Man Thảo

Chương 6



"Nếu đã như thế, vậy cứ để ngươi gánh vác trách nhiệm này."

"Ta..."

Tên Cung chính do dự nhìn quanh một vòng, thấy ai nấy đều khóc sưng cả mắt, sắc mặt xám như tro tàn, chân mày hắn dần thắt lại.

Cuối cùng, hắn thở dài một tiếng.

Sau khi xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng, ta riêng đưa Đàm phu nhân đến Thái Bá miếu thỉnh phúc.

Sau đó, ta cho xe rẽ sang ngự đạo, từ cửa nách của Tề cung rời đi.

Tuy nhiên, khi chạy đến gần cửa thành, xe lại bị môn tướng chặn lại:

"Trong xe là người phương nào? Vì sao ra khỏi thành?"

"Nội quyến của Công t.ử Nguy, đưa Phu nhân ra ngoài tìm thầy trị bệnh."

"..."

Môn tướng lộ vẻ kiêng dè, vén rèm nhìn qua hai lượt, chỉ thấy Đàm phu nhân gầy gò nằm trên mấy tầng đệm cẩm thạch cao ngất, sắc mặt trắng bệch, khóe môi vẫn còn vệt m.á.u, hắn không khỏi do dự:

"Tìm thầy trị bệnh, sao không mời vào trong cung?"

"Một đi một về, liệu có trì hoãn nổi không?"

"Chuyện này..."

Nghe vậy, hai tên môn tướng khác đồng thời vươn tay, định lục soát trong xe.

Nhưng bọn chúng vừa tiến lại gần, Đàm phu nhân đã bắt đầu ho ra m.á.u không ngừng, trong chớp mắt đã nhuộm đỏ vạt áo.

Đám môn tướng kinh hãi lùi lại, đành phải kéo cổng thành, mở đường cho đi.

Lấy cớ đi tìm danh y, ta đưa đoàn xe đến một khu nhà ở ngoại ô.

Đây là nơi dừng chân của người nước Đàm, ẩn giấu nhiều tông thất quý tộc, thậm chí còn có một đội tinh binh cải trang thành thương nhân.

Sau khi đưa Đàm phu nhân vào trong, ta lại một lần nữa gặp lại vị gia chủ đã xa cách ba năm.

Thực tế, ông ta cũng giống ta, vốn là nô lệ, nhưng sớm đã thoát khỏi nô tịch để trở thành nội quan.

Nay cứu được công chúa, báo được quân ân, ông không kìm được nước mắt nóng hổi:

"Muội muội, ba năm qua, muội thực sự đã vất vả rồi!"

"Ta cứ ngỡ ca ca không bận tâm."

"Sao có thể không bận tâm, ta..."

Không đợi ông ta trần tình, ta hờ hững xua tay:

"Tiếp theo, xin giao lại cho ca ca."

"Ngươi định làm gì?"

"Chiếc xe ngựa kia vẫn còn ở ngoài, để tránh bị người nước Tề truy kích, ta sẽ đi dẫn dụ bọn chúng rời khỏi đây."

Nghe vậy, ông ta không ngăn cản thêm nữa.

Bước ra ngoài viện, những cung nhân đi theo lúc trước đã bị quân lính sát hại sạch sẽ.

Giữa đống thây chất đầy mặt đất, ta trèo lên xe ngựa, tay cầm dây cương, dần dần chạy về phía ngoại thành rộng lớn.

Lúc đầu, con ngựa chạy rất chậm.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nhưng dưới những nhát roi không ngơi nghỉ của ta, nó càng chạy càng nhanh, càng chạy càng vững.

Một cảm giác phấn khích không tên đang nâng đỡ ta, phảng phất như chỉ cần chạy qua con dốc này, ta sẽ đến được một nơi không bao giờ phải quay đầu lại nữa.

Không biết đã chạy bao xa, từ trong thùng xe phía sau truyền đến một tiếng rên rỉ đau đớn.

"Mạn... Mạn Cơ, sao lại là ngươi?"

Xem ra, người đã tỉnh.

Ta dừng roi, để con ngựa bước chậm trên con đường mòn xanh mướt cỏ dại ở ngoại ô:

"Là ta."

"Ta từng hứa sẽ làm 'hang thứ hai' cho Công t.ử, ngài còn nhớ không?"

Dường như đang nhẫn nhịn cơn đau, phía sau truyền đến một lời thì thầm đứt quãng:

"Nhưng ta đã đưa ngươi sai người rồi..."

"Không sao cả."

Ta khẽ khàng thủ thỉ.

"Lúc trước ta muốn làm yêu phi, Công t.ử đã trợ giúp ta thành công. Nay nguyện làm đường lui cho Công t.ử, cũng là vì Mạn Cơ có tâm nguyện khác."

Hồi lâu sau...

"... Ngươi nói đi."

"Ta không muốn làm một yêu cơ bị người ta mua bán nữa."

Dứt lời, ta vung mạnh dây cương trong tay:

"Ta muốn làm Vương hậu!"

Không đợi Công t.ử Phù Ung trả lời, ta thúc ngựa lao đi, chạy thẳng về hướng ngược lại với Lâm Tri.

Ta biết sau đêm nay, trò lừa phun ra chu sa sớm muộn cũng bị người nước Tề phát hiện, nên dọc đường không dám nghỉ ngơi.

Mãi đến khi ngựa kiệt sức, ta mới đ.á.n.h xe chui vào rừng rậm ven đường.

Khi đỡ Công t.ử Phù Ung xuống xe, thấy hai chân ngài rũ xuống vô lực, đế giày đã bị m.á.u loãng thấm ướt đẫm, lòng ta đại loạn:

"Công t.ử bị thương ở chân sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Là... bào cách ..."

Ngài đau đớn rên rỉ.

"Kẻ tàn phế... không thể làm quân vương... Thái T.ử Giới... hắn kiêng dè ta..."

Nghe đến tên gọi của loại trọng hình đáng sợ ấy, ta lạnh toát cả người, chỉ có thể tạm thời trấn an ngài:

"Công t.ử, uống chút nước đi."

Thấy ngài không từ chối, ta mang bình gốm đến mớm nước.

Qua làn tóc dài bết dính m.á.u và bụi bẩn, ngài nhìn ta đăm đăm:

"Mạn Cơ... ngươi thật sự không cần tôn kính ta như vậy nữa."

"Để ngăn ta đoạt đích, huynh trưởng đã hạ thủ độc ác... Hiện giờ ta đã là kẻ phế nhân, không đáng đâu."

"Chủ quân nhất định sẽ đứng dậy được."

"Sao ngươi lại chắc chắn thế?"

"Đừng quên, Mạn Cơ vẫn chưa ngồi lên ghế Vương hậu!"

"Ngươi!"

Công t.ử Phù Ung đưa tay chỉ vào ta, mặt đầy kinh ngạc:

"Ngươi... ngươi cư nhiên lại nghiêm túc sao?"

"Phải! Giống như Công t.ử của ba năm trước vậy!"

"Lúc đó khác, bây giờ khác!"

"Sao Công t.ử có thể tự coi nhẹ mình? Đó là ngôi Vương hậu, là thê t.ử của chư hầu!"

"Người khác không thể, nhưng chủ quân nhất định có cách!"

Trước sự ngang bướng của ta, Công t.ử Phù Ung dở khóc dở cười, bầu không khí t.h.ả.m đạm lúc trước cũng vơi đi phần nào.

Ta nhẹ tay lau đi vết m.á.u trên mặt ngài:

"Công t.ử tung hoành chư quốc, vương tôn quý nhân đều lấy việc giao hảo với ngài làm vinh dự. Một ngày kia tiềm long tái khởi, nhất định vạn quốc sẽ tới triều. Đến lúc đó, nguyện vọng nhỏ nhoi của một vũ cơ đối với ngài có gì là khó?"

"Ngươi..."

Một biểu cảm vừa đau đớn vừa tự giễu hiện lên, ngài lắc đầu thở dài:

"Không ngờ đường đường là Công t.ử như ta cũng có ngày hôm nay, giống như gã thôn phu hoang dã đầy mình dơ bẩn, lưu lạc chốn bùn lầy. Mạn Cơ à, sao ngươi có thể nói những lời ấy vào lúc này?"

"Sao có thể nói lúc này ư? Nói rằng khí thế của ngài sẽ trỗi dậy, vạn quốc sẽ tới triều sao?"

Ta nhìn thần sắc bi thương của ngài, lắc đầu liên tục:

"Ngài phải biết rằng giờ phút này, người đang ở trước mặt ngài, mớm nước cho ngài, lau mặt cho ngài, chính là mỹ nhân có giá trị hai tòa thành trì đấy!"

Gió lay bóng động, đêm lạnh thấu xương.

Ta tha thiết chờ đợi phản ứng của Công t.ử Phù Ung, nhưng chỉ nhận được một tràng oán trách xen lẫn tiếng cười đau đớn.

"Ha ha... Ôi! Mạn Cơ! Sao ngươi có thể khiến ta bật cười vào lúc này! Ngươi, ngươi thật là..."

Thấy ngài cười đến trào nước mắt, ta lấy khăn vải tỉ mỉ lau cho ngài.

Dần dần, Công t.ử Phù Ung bình tĩnh lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ trầm tư:

"Cũng không phải hoàn toàn không có khả năng. Nếu muốn khởi thế, trừ phi đi nước Ngụy, tìm đến ngoại tổ của ta xin giúp đỡ..."

Thấy ngài đã thoát khỏi vũng bùn oán hận, ta chắp tay:

"Chủ quân cứ thong thả cân nhắc."

Nói đoạn, ta dọn dẹp bình gốm, đứng dậy vào rừng tìm củi đốt.

Đêm khuya lạnh lẽo, sao thưa thớt.

Khi ta vất vả nhặt đủ củi quay về, trời đã tối mịt, ta quấn c.h.ặ.t lớp áo mỏng chạy tới chỗ cũ thì thấy người nọ đã gục xuống đệm, dường như đã ngủ thiếp đi.

"Chủ quân!"

Ta gọi khẽ hai tiếng nhưng ngài không phản ứng, ta liền cao giọng:

"Công t.ử! Công t.ử Phù Ung!"

Chạm vào gò má ngài, chỉ thấy nóng hầm hập như thiêu đốt, tựa hồ đã phát chứng nhiệt cao.

Giữa chốn hoang vu không còn cách nào khác, ta đành cởi bỏ y phục rách nát của ngài, dùng vải dính nước lau sạch cơ thể.

Nhưng khi nước trong bình đã cạn, ngài vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Hết cách, ta nghiến răng cởi sạch đồ của ngài, rồi chính mình đứng ra ngoài hứng gió lạnh cho đến khi cả người lạnh toát, sau đó quay lại dùng cơ thể lạnh lẽo của mình áp lên thân hình nóng như lửa của đối phương.

"Công t.ử Phù Ung! Ngài vẫn còn lời hứa chưa thực hiện với ta, ngài không được ch·ết! Ngài tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi!"

Không biết đã bao nhiêu lần ra vào hứng gió, đến khi lần cuối cùng ta bò lên xe, chân trời đã hửng sáng.

Ta vừa đói, vừa lạnh, vừa mệt, chỉ muốn gục xuống ngất đi.

Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, ngoài xe bỗng vang lên hai giọng nói giống hệt nhau.

"Nữ nô nhà ngươi, đối với Công t.ử thật là tận trung."

Ta kéo rèm xe, thấy cặp kiếm khách thiếu niên kia đang đứng vững vàng trên ngọn cây gần đó:

"Nếu đã vậy, làm phiền ngươi tiếp tục trông nom ngài ấy."

Nghe vậy, ta tức giận run người:

"Chẳng lẽ các người vẫn luôn theo dõi ta?"

"Hừ, ngươi thả Đàm phu nhân đi, Công t.ử Nguy chắc chắn sẽ truy sát ngươi. Ai biết được ngươi có bán đứng chủ quân để đầu quân cho Tiểu Tề Công không? Nếu không trải qua thử thách, sau này làm sao có thể bầu bạn bên cạnh ngài?"