Cứu Vớt Phản Diện Hắc Hoá

Chương 4



Giờ tôi mới biết cảm giác ngồi lên chiếc xe lăn điện đắt tiền lại thoải mái đến như vậy.



“Mặc tiên sinh, sở dĩ anh cảm thấy đau khổ và tăm tối như vậy là vì ngài chỉ có thể sử dụng xe lăn, điều này khác với người bình thường."



"Nhưng tôi lại nghĩ ngồi trên xe lăn cũng sẽ rất thoải mái phải không?"



Bước thứ ba là học tập phim truyền hình nữ chính tự tiện tự quyết định món súp gà (*) làm cho người ta bối rối.



(*) Súp gà cho tâm hồn - Chicken soup for the soul.



Haha, tôi có cả tá lời sáo rỗng để an ủi người khác, nhưng chỉ có một điều duy nhất để an ủi bản thân.



Tôi có thể cảm giác được, mỗi lần tôi nói một chữ, ánh mắt của anh lại tối sầm hơn.



Tôi hơi nhếch khóe miệng, mò mẫm tìm công tắc, xe lăn từ từ khởi động.



[Quao, nó chạy rồi, chơi thật vui!]



[Cám ơn sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, niềm vui sướng cho những người lười biếng!]



Tôi quay đầu nhìn lại, Mặc Nghiễn Chiêu ý vị không rõ đang nhìn chằm chằm tôi, khóe môi anh chậm rãi nhếch lên một đường cong khó nhận thấy.



Một cơn ớn lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng tôi.



“Mặc tiên sinh, ngài….ơ? Aaaahhhhh, giúp với!”



Chiếc xe lăn đột nhiên tăng tốc không kiểm soát và chuẩn bị lao vào bụi rậm.



Một cú phanh bất ngờ suýt ném tôi ra ngoài.



Mắt tôi tối sầm lại.



Chiếc xe lăn tự rẽ vào một góc rồi quay trở lại dừng lại trước mặt Mặc Nghiễn Chiêu.



Anh nhìn tôi mỉm cười nửa miệng, ánh mặt trời ch.ói lọi chiếu vào mắt anh khiến cho mắt anh lúc này lấp lánh vô cùng.



“Chơi vui không?”



Tôi còn chưa kịp lấy lại tinh thần, ánh mắt thẫn thờ, sau đó nhìn thấy chiếc điều khiển từ xa màu đen trên tay anh!



Tại sao lại chơi tôi như thế chứ?



Tôi lắc đầu thật mạnh, tim gần như ngừng đập, đổ mồ hôi lạnh.



Vừa định vùng vẫy xuống xe, tôi lại thấy Mặc Nghiễn Chiêu nhấn một nút khác.



Vẻ mặt anh ấm áp, khuôn mặt tựa như ngọc giống như một quý công t.ử dịu dàng phong độ, nhưng câu nói tiếp theo từ miệng anh thốt ra lại giống như một ác quỷ.



“Thích chơi vậy sao, vậy thì chơi lâu chút…”



Không đợi anh nói xong, tôi đã nhảy lên người anh, khóe môi ghé sát vào gò má anh.



Trong khoảnh khắc đó, tôi thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng lông tơ trên mặt anh.



Giữa mùa hè, mặt trời chiếu xuyên qua kẽ lá thành những tia sáng chiếu xuống mặt đất, tạo thành một bức tranh rực rỡ óng ánh.



Ánh sáng dịu nhẹ chiếu vào một bên mặt của anh, dái tai mỏng lúc này đỏ như một viên huyết ngọc bóng loáng.



Hai người bọn tôi đều xịt keo cứng ngắc.



[Má ơi, không dám di chuyển, có thứ gì đó cấn cấn, là s.ú.n.g của anh ta sao? Làm sao bây giờ, làm sao đây trời!]



[Haha, tôi đã nghĩ ra cách rồi, tôi tèo là xong chuyện chứ gì!]



[C.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, dù gì cũng gần tèo rồi, tôi muốn sờ cơ bụng của anh một chút chắc không quá đáng đâu hen? ]



Tôi chưa kịp động móng vuốt thì giọng nói lạnh lùng của anh vang lên bên tai, xen lẫn một chút xấu hổ.



"Thẩm Nam Diên, sao cô còn không nhanh đứng dậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân dồn dập truyền đến.



"Đại ca!"



Một người đàn ông toàn thân cơ bắp, dáng vẻ như hung thần bước nhanh đến.



Anh ta hung tợn nhìn tôi: “Sao cô dám cợt nhã chòng ghẹo đại ca của tôi, cô chán sống rồi sao?”



Tôi choáng váng một chút rồi nhanh ch.óng bò dậy.



“Mặc tiên sinh, tôi không cố ý đâu! Huhuhu, là do tôi quá sợ hãi! Tôi nhát gan lắm, rất dễ bị hù. Làm ơn đừng mắng tôi lớn tiếng như vậy, tôi sẽ giật mình mà c.h.ế.t đó! Huhuhu…”



Người đàn ông vai u thịt bắp nghe xong thì trợn mắt tức giận.



“Vậy sao cô còn chưa có c.h.ế.t! Loại phụ nữ như cô tôi gặp nhiều rồi!”



Tôi nhìn anh mà rưng rưng nước mắt, trông như đóa sen trắng mềm yếu không biết chăm sóc bản thân.



[Người bị chòng ghẹo còn chưa nói gì đâu, anh dựa vào cái gì mà mắng tôi!]



[Khá khen, loại phụ nữ này anh đã gặp nhiều rồi đúng không, vậy kiểu phụ nữ treo cổ trước cửa nhà chắc chưa từng thấy chứ gì? Đêm nay tôi sẽ…]



“Khụ khụ, A Vinh, tìm tôi có việc gì sao?”



Mặc Nghiễn Chiêu bình tĩnh điều chỉnh cổ áo, chuyển chủ đề.



A Vinh lườm tôi một cái rồi cung kính nhìn anh.



“Về việc mà anh sai em đi điều tra, em có tra được một chút manh mối ạ!”



“Tới phòng làm việc của tôi rồi nói.”



A Vinh đỡ anh lại ngồi xe lăn, do dự một chút rồi nói nhỏ vào tai anh: 

“Đại ca, con nhỏ này không phải người tốt, anh có muốn em xử nó không?”



Tôi: "……"



Tôi không nghĩ việc mưu đồ bí mật trước mặt người khác là chuyện lịch sự.



Mặc Nghiễn Chiêu liếc nhìn tôi với đôi mắt lưu ly thâm sâu khó dò.



Một lúc sau, anh mới bình tĩnh nói: “Cô trở về nghỉ ngơi trước đi.”



A Vinh và tôi đều kinh hãi.



"Đại ca, cô ta..."



"Im miệng."



Anh ta không cam lòng ngậm miệng lại, nhìn tôi một cách không ưa, nhưng không thể làm gì được tôi nên tức giận đỏ bừng cả mặt.



Tôi cười đắc ý, giơ ngón giữa về phía anh ta.



A Vinh: “....”



Sau đó tôi vui vẻ trở về phòng, nằm dài trên chiếc giường lớn êm ái.



Không sao cả, sống thêm một ngày cũng rất tuyệt vời rồi.



Tiếp tục cố gắng, thế giới này rồi sẽ tèo thôi!



Chú thích thêm:



[1] Chuyện là có hai người cùng đi trên sa mạc, mỗi người còn một nửa bình nước, người bi quan thấy bản thân chỉ còn nửa bình nước, người lạc quan lại thấy vẫn còn nửa bình nước.



[2] Thuyền đến đầu cầu tự nhiên chìm (gốc: 船到桥头自然折): nghĩa là khi gặp vấn đề, nếu để mọi chuyện phát triển thì sẽ luôn có cách giải quyết. Thường là những lời an ủi người khác.