Cũng chẳng ai nói với tôi là đóng vai ma nam còn phải “mất trinh” môi, mà lại mất cho một thằng đàn ông nữa chứ.
Nếu không phải vì cuộc sống khó khăn, ai mà học đại học rồi còn đi làm thêm ở trò chơi Phòng thoát hiểm để đóng vai ma?
Tôi tận tâm với công việc. Khi cặp đôi kia vừa đi đến trước mặt, tôi liền hất tấm rèm đỏ lên rồi hét thật to.
Hai người họ quả nhiên bị tôi dọa cho sợ xanh mặt. Tôi còn đang khoái chí thì cậu con trai chẳng thèm quan tâm cô bạn gái đang gào thét phía sau, lại túm lấy tôi mà chạy.
Mẹ kiếp… anh kéo tôi làm gì?!
Lần đầu làm ma mà bị khách dọa ngược lại. Trong bóng tối, tôi bị hắn ta lôi đi chạy thục mạng, vừa chạy vừa hét.
“AAAAAAA!”
Không phải anh định đánh tôi đấy chứ? Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ thôi mà. Anh ơi đừng manh động!
Chưa kịp giải thích, hắn ta quay người lại, hôn tôi cái chụt.
Tôi bị ép vào tường, đầu óc trống rỗng. Môi bị hắn ta khuấy đảo không thương tiếc. Anh nói.
“Đừng sợ, vợ ơi, có anh đây!”
Ai là vợ anh?! Anh kéo nhầm người rồi! Tôi là đàn ông!
Trong bóng tối chẳng nhìn rõ mặt. Tôi muốn đẩy hắn ra nhưng không đủ sức, bị ép chặt vào tường hôn suốt nửa tiếng, chân tay mềm nhũn.
Khi hắn buông ra thì tôi đã không còn sức giãy giụa. Người trượt dần xuống đất như bùn, nước mắt cũng chảy ra.
Khi trò chơi kết thúc, nhìn thấy khuôn mặt điển trai tựa như người mẫu của hắn, tôi mới hiểu ra nửa tiếng đó chính là thời gian còn lại của trò chơi, chứ không phải giới hạn của hắn.
Trước khi rời đi cùng bạn gái, hắn bình thản nói xin lỗi.
“Thật xin lỗi nhé, anh em, hôn nhầm người rồi.”
Câu nói ấy khiến tôi đang khóc trước mặt ông chủ trông chẳng khác nào một cô vợ tội nghiệp.
Nhìn khuôn mặt như điêu khắc của hắn, tôi lau nước mắt.
“Không sao đâu anh, không thiệt gì cả… chỉ là thấy tội cho chị dâu thôi.”
Chọc vào tôi, coi như anh xui rồi đấy, bông gòn ơi.
Trước khi đi, tôi còn hoa mắt, dường như thấy hắn liếc tôi một cái đầy ẩn ý, mơ hồ như đang khiêu khích.
Trên đường về trường, tôi khóc suốt dọc đường. Về đến ký túc, mắt đỏ hoe bị bọn bạn phát hiện. Một đứa cảnh giác hỏi.
“Ông đi làm thêm cái gì ngoài kia thế? Sao mặt mũi uất ức như bị… ấy ấy vậy?”
Lại còn hỏi.
“Ông có phải có ông bố mê cờ bạc, mẹ đau ốm, em gái đi học, còn bản thân thì tan nát không?”
Tôi dụi dụi mắt.
“Không có, cát bay vào mắt thôi.”
Mở mắt ra lần nữa thì thấy ngay người vừa hôn tôi ban nãy đang đứng trước mặt.
Trong màn hình điện thoại của bạn cùng phòng.
Một đứa bạn cùng phòng giơ điện thoại lên, khoe khắp cả đám trong ký túc xá.
“Coi cái tường tỏ tình chưa? Thằng này hình như không phải dân trường mình. Đến trường mình mà bị cả chục người đăng bài tỏ tình lên tường rồi!”
“Trời ơi, nhìn bad boy vãi!”
“Tôi thề, đẹp trai thế này đi đóng phim chắc nổi luôn!”
“Đâu đâu đâu?”
Lương Thanh, đứa bạn cùng phòng tự xưng là trai thẳng nhưng thực chất là một tiểu 0 mê trai, hai mắt sáng rực đầy si mê.
“Đẹp trai đến mức một thằng thẳng như tao cũng rung rinh! Đẹp trai đến mức muốn gọi chồng luôn! Muốn yêu đương với ảnh ghê!”
Tôi mím môi, cởi áo treo lên thành giường.
“Cậu mơ đi, người ta có bạn gái rồi.”
Lương Thanh lập tức chạy tới vây quanh tôi.
“Sao? Cậu quen biết ảnh luôn hả?”
“Không quen, chỉ từng thấy anh ta với bạn gái thôi.”
Tôi thay bộ đồ thể thao thoải mái rồi đi xuống lầu mua cơm. Vừa bước ra khỏi hành lang ký túc, tôi đã nhìn thấy ngay nhân vật trong bức ảnh đó ngoài đời thực.