Cuồng Si Đại Minh Tinh Giới Showbiz

Chương 1



 

Bầu trời Ma Đô vào tháng sáu quả thực nóng bức đến ngột ngạt.

 

Tại đồn công an khu Hàng Vi, tiếng người ồn ào náo động. Trên đỉnh đầu, chiếc quạt trần cũ kỹ đang phát huy chút sức tàn, cố gắng chuyển động "cạch cạch" để xua đi hơi nóng. Trên ghế, trên bàn làm việc, thậm chí là nằm vạ vật trên sàn nhà hóng mát, một đám thanh niên ngổ ngáo với mái tóc nhuộm đủ màu sặc sỡ đang nằm nghiêng ngả. Có kẻ gào khóc ầm ĩ, có kẻ khóc lóc van xin, lại có kẻ đang say giấc nồng.

 

"Này, tỉnh dậy, tỉnh dậy đi! Tới đồn công an tìm chỗ ngủ đấy à?!"

 

Một cú gõ mạnh lên trán mang theo cơn đau nhói khiến Cố Thanh bừng tỉnh. Cô xoa xoa vầng trán, chớp vài cái để xua đi ánh nhìn mờ mịt.

 

Ngày 11 tháng 11 năm Tinh Lịch 4852, đáng lẽ là ngày đầu tiên cô nhậm chức nhân viên dự bị hậu cần của quân đội trực thuộc Hoàng gia. Quỳ rạp dưới chân núi Huyết Đồ Tinh - nơi tinh thú thường xuyên lui tới - khóc lóc cầu xin người cha làm Khu trưởng ròng rã suốt một tháng trời, cộng thêm khổ nhục kế của phu nhân Khu trưởng, cuối cùng cha cô cũng phải dẹp bỏ thể diện để xin Quốc vương bệ hạ ban cho cô con gái vô dụng này một chức vị đàng hoàng.

 

Lưu dân thời Tinh Lịch khổ lắm, với thân hình mỏng manh của cô, chỉ mất một giây thôi là bị tinh thú xé xác đến mức chẳng còn mảnh vụn.

 

Cảm tạ Quốc vương bệ hạ khoan dung vĩ đại, cảm tạ Vương t.ử Á Tư tuấn mỹ vô song. Ôi, mặc dù ngài không biết tôi, nhưng tôi đã khao khát ngài từ rất lâu rồi!

 

Với mã số 6384745, nhân viên dự bị hậu cần Hoàng gia Cố Thanh đã từng kích động cầm lấy cây chổi nạm kim cương đầu tiên trong đời trên hành tinh Bối Mãng, lập lời thề dù có đổ m.á.u cũng phải quét sạch lớp bụi cuối cùng vì Hoàng gia.

 

Và sau đó...

 

Không có sau đó nữa, cô đã bỏ mạng!

 

Đám tinh thú c.h.ế.t tiệt, lúc nào không tập kích, lúc nào không bạo động, tại sao lại cứ nhắm đúng thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời cô!

 

"Khụ khụ, khụ khụ!"

 

Vị cảnh sát trung niên bực dọc dùng bìa hồ sơ gõ cộc cộc xuống bàn: "Đang nghĩ gì mà nhập tâm thế, hỏi cô đấy! Bắt đầu sử dụng chất cấm từ khi nào, có bao nhiêu đồng phạm, thường tụ tập ở đâu?"

 

Cái gì? Chất cấm sao?

 

Cô nghèo đến mức chỉ có thể uống dịch dinh dưỡng thôi được không!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đột nhiên, Cố Thanh liếc thấy dòng chữ sáng rực "Ngày 20 tháng 6 năm 2016" trên chiếc đồng hồ điện t.ử lớn treo ngay trước mặt. Cô chỉ hận không thể tự chọc mù đôi mắt mình.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tuy cấp độ dị năng của cô rất thấp, nhưng khi học Văn hóa cổ đại Lịch Trái Đất ở Học viện Tinh Tế, cô lại là học trò cưng của giáo sư Smith. Lịch Trái Đất đối với cô không thể nào quen thuộc hơn.

 

Nhìn đám thanh niên tóc tai sặc sỡ xung quanh, rồi lại mân mê lọn tóc màu tím bên tai mình, khuôn mặt Cố Thanh hiện lên vẻ chán nản tột cùng. Thôi được rồi, mọi chuyện đại khái đã rõ ràng, cô đã xuyên không – một mô-típ quen thuộc trong những cuốn tiểu thuyết kinh điển của Lịch Trái Đất cổ đại, không ngờ lại ứng nghiệm lên chính bản thân cô.

 

Cô gục mặt xuống chiếc bàn gỗ sơn vàng, lắc đầu một cách vô hồn: "Tôi không biết..."

 

Hu hu hu, trả lại người cha làm Khu trưởng cho tôi, trả lại Vương t.ử Á Tư cho tôi!

 

"Này! Cố tình trêu tức tôi phải không?" Vị cảnh sát trung niên xắn tay áo, tay cầm chiếc đèn pin, "Đám thanh niên bất hảo các người, không lo học hành t.ử tế để báo đáp tổ quốc, cả ngày chỉ biết gây họa, đúng là thiếu giáo d.ụ.c!"

 

Cái quái gì thế này, cảnh sát thời Lịch Trái Đất lại có thể cầm hung khí đe dọa sao?!

 

Này này, hổ không gầm lại tưởng tôi là mèo bệnh chắc? Ở thời Tinh Lịch, không chút ngại ngùng mà nói cô thuộc dạng bét bảng, nhưng ở cái Lịch Trái Đất – một hành tinh cổ lỗ sĩ đến mức dị năng còn chưa được khai phá này – cô thừa sức hạ gục ông trong một nốt nhạc!

 

Đúng lúc cõi lòng đang nguội lạnh và phẫn uất, một luồng ác khí nổi lên, bàn tay cô âm thầm vận khởi không gian lực. Một cột sáng màu lam tuyệt đẹp bốc lên, trong tình huống chỉ có mình Cố Thanh nhìn thấy, nó chậm rãi tựa như một lớp l.ồ.ng kính khổng lồ di chuyển về phía vị cảnh sát đang lớn tiếng...

 

"Cán bộ ơi, không được động tay động chân đâu. Đứa trẻ không hiểu chuyện, ngài có gì cứ từ từ răn dạy. Thân già này chỉ có mỗi đứa cháu ngoại, ngài đ.á.n.h nó không được đâu!"

 

Bà ngoại?

 

Ngay khi người bà nước mắt lưng tròng xuất hiện, một cơn đau buốt không báo trước truyền đến từ vỏ não Cố Thanh. Cô vội vàng thu hồi sức mạnh không gian, và ngay lập tức, vô vàn ký ức cuồn cuộn như thủy triều trút xuống tâm trí cô.

 

Vài giây sau, khi mở mắt ra, Cố Thanh hoàn toàn ngây ngốc.

 

Ôi, cô hiện tại chính là Cố Thanh, một nữ thanh niên lêu lổng chuyên ăn bám của Lịch Trái Đất cổ đại. Mẹ cô khó sinh mà qua đời, người cha bội bạc ôm tiền bỏ trốn. Cô được bà ngoại tần tảo nuôi khôn lớn bằng từng bát cháo múc từng thìa, để rồi giờ đây khi đủ lông đủ cánh lại bắt đầu báo hại bà.