Tài xế gần như đạp ga hết nấc, nhìn cô từ trong kính: “Cô đây đã đắc tội với người ta rồi đúng không? Tôi chỉ lấy tiền của người ta, làm việc cho người ta mà thôi.”
Tim cô nhảy dựng lên, hai tay hơi run rẩy, là ai muốn hại cô?
Tần Lộ Khiết ư?
“Tôi c*̃ng cho anh tiền!” Lâm T.ử Lạp muốn dùng luật rừng với anh ta.
Tài xế nhìn cô một cái, cả người đều là quần áo rẻ tiền, dáng vẻ không giống như người giàu có.
Tài xế không tin cô.
Thấy chỗ này càng ngày càng đi xa, Lâm T.ử Lạp quyết định, nếu nhảy xuống xe cô còn có thể tìm được một đường sống, nếu thật sự bị anh ta đưa đi, hậu quả không tưởng tượng nổi.
Cô nhiều lần nắm chặt hai tay, cuối cùng quyết định cởi dây an toàn ra, mở cửa xe!
Tài xế liếc cô: “Nhảy xuống đi, không chết cũng lột da, cô trốn không thoát đâu!”
Cho dù trốn không thoát, cô cũng không thể ngồi trong xe, tùy ý để tài xế đưa mình đi, như vậy mới là chỉ còn đường chết!
Cô c*̃ng sợ, nhưng cô không có lựa chọn.
Cô đưa tay sờ sờ bụng: “Con yêu, con phải mạnh mẽ lên.”
Lâm T.ử Lạp không buông, trong miệng có mùi máu tươi, tài xế bị đau, buông lỏng lực trên tay, cô thừa cơ tránh thoát, chạy càng nhanh hơn trước.
“Đứng lại!” Tài xế lại đuổi theo lần nữa, nhưng rưới chân chợt vấp cái gì đó, ngã sấp xuống, Lâm T.ử Lạp có thời gian chạy thoát.
Chạy tới gần, cô mới phát hiện, ánh sáng kia là một căn biệt thự.
Cô chạy tới dùng sức gõ cửa: “Có ai không, cứu tôi với...”
Tài xế vừa thấy không ổn, hai người này rõ ràng quen biết nhau, liền quay người bỏ chạy.
Hà Khiếu Thiên nhìn thoáng qua tài xế chạy đi, không đuổi theo, bây giờ Lâm T.ử Lạp quan trọng hơn.
Anh ta ôm Lâm T.ử Lạp vào nhà, dưới ánh sáng, mới nhìn rõ hai chân cô máu mé be bét, toàn là máu.
“Làm sao vậy?” Anh ta ân cần hỏi.
Lâm T.ử Lạp nói không ra lời, bây giờ bình tĩnh lại, đau đớn khiến cô mất hết sức lực.
Hà Khiếu Thiên đỡ cô đến ghế sofa: “Anh đi lấy thùng thuốc để em xử lý vết thương, xem xem có nghiêm trọng hay không.”
“Khiếu Thiên, cô ấy là ai?” Phu nhân tóc búi cao, ăn mặc sang trọng, trên tay đeo nhẫn phỉ thúy cực lớn, ung dung quý phái.
Giờ phút này đang dùng ánh mắt dò xét nhìn Lâm T.ử Lạp ngồi trên ghế sofa.
Lâm T.ử Lạp cũng nhìn phu nhân, nhìn cách ăn mặc và khí chất này, không phải người trong gia đình bình thường.
Nơi đây...
Trong nhà trang trí theo phong cách châu Âu, trên trần nhà treo một chiếc đèn chùm pha lê thật lớn, phát ra ánh sáng lấp lánh, chiếu sáng cả phòng khách, không chỗ nào là không xa hoa.
Phu nhân dường như không hài lòng với thái độ của Hà Khiếu Thiên: “Hinh Hinh đã mất rồi, nhiều năm như vậy, rốt cuộc con muốn tự hành hạ mình bao lâu nữa?”
“Mẹ.” Hà Khiếu Thiên nhấn mạnh, anh nhìn vị phu nhân: “Chuyện đã qua con không muốn nhắc đến nữa, lần này quay về, con sẽ không đi nữa.”
Hạ Y Na mừng rỡ, mấy năm nay, anh một thân một mình ở nước ngoài, không nói cho người nhà biết anh ở nước nào, chỉ biết định kỳ mỗi năm anh sẽ gửi một bức thư về, nói mình còn sống, báo bình an.
Nóng lòng lo lắng nhiều năm như vậy, chỉ mong anh có thể quay về.
Hôm nay cuối cùng anh cũng chấp nhận sự thật Hinh Hinh đã mất, bằng lòng trở về nước, bà rất vui mừng.
Hạ Y Na lo lắng anh sẽ đi nữa, hi vọng anh có thể ở luôn trong nước.
Bà muốn con trai tốt nhất là kết hôn trong nước, có ràng buộc, bà mới yên tâm rằng anh sẽ không đi.
Nhưng Hà Khiếu Thiên rất phản đối, cũng không dám ép anh quá mức: “Được, mẹ không quấy rầy con nữa.”
Hạ Y Na cầm túi xách, đi về phía cửa, khi đi tới cửa, bà dừng chân, quay đầu lại nhìn thoáng qua Lâm T.ử Lạp đang ngồi trên ghế sofa.
Hà Khiếu Thiên đang cẩn thận xử lý vết thương cho cô, mắt anh cụp xuống, trong mắt che giấu tình cảm không thể nói rõ được.
Nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn tự trách chuyện của Hinh Hinh năm đó, lần này bỗng nhiên trở về...
Ánh mắt bà dừng lại hai giây trên mặt Lâm T.ử Lạp, chỉ sợ có liên quan đến cô bé này nhỉ.
Bà hít vào một hơi thật sâu, trong những gia đình quyền quý, bà chưa bao giờ nhìn thấy cô bé này.
Lâm T.ử Lạp dường như cảm nhận được ánh mắt dò xét kia, quay đầu liền thấy Hạ Y Na đang nhìn mình, nở nụ cười: “Bác gái.”
Trong lúc bà và Hà Khiếu Thiên nói chuyện, Lâm T.ử Lạp đã biết thân phận của bà, mẹ của Hà Khiếu Thiên.
Hạ Y Na hơi gật đầu, cũng đáp lại, quay đầu đi ra ngoài cửa.
Lâm T.ử Lạp cúi đầu, nhìn Hà Khiếu Thiên đang chùi máu cho cô: “Anh, không ngờ anh là người có tiền...”