Tháng Bảy à!
Cô Hai tính toán một hồi, đột nhiên lại vui vẻ hẳn lên: “Ôi trời! Tháng Bảy, Lệnh Kỳ làm theo ca, làm một ngày nghỉ một ngày, vậy chẳng phải có cả đống thời gian sao!”
Bà lập tức lấy lại tự tin, thấy thím Liên Hoa đang chuẩn bị hứng nước lạnh vào thùng, liền xoay người chen lên:
“Để tôi làm!”
Lại nhìn sang chồng và Chu Lệnh Kỳ, lúc này thật sự không rảnh rỗi chút nào, chạy lên chạy xuống trong sân, lật lại từng bó ngải cứu.
Dì Cả không nhịn được nhìn sang Trương Yến Bình, phát hiện “đứa con xã hội đen” cao to vạm vỡ này giờ đang lẫn trong đám thanh niên, nghiên cứu mấy thứ như[kéo thù trong group], [khiến fan ghen tị], [xem chúng ta đâu phải tư bản bóc lột]…
Tóm lại, hoàn toàn không có ý định làm việc.
Bà không khỏi thở dài, nghĩ bụng vợ chồng bà cũng đâu lười biếng, sao sinh ra đứa con mà đến chai dầu đổ cũng không buồn dựng lên?
Thế là lại thấy chột dạ, sớm biết vậy đã mang thêm mấy thùng tỳ bà tới rồi!
Còn ông ngoại bà ngoại, vừa tới nơi, ông ngoại đã thúc xe lăn, giục Tống Hữu Đức đưa mình đi xem cánh đồng cỏ lác lớn kia, bà ngoại cũng không cản nổi.
Giữa trưa Tết Đoan Ngọ, nóng như vậy!
Hai ông già cứ thế đội nắng, một người đẩy, một người vui vẻ hóng gió, thong thả đi dọc con đường lớn, tới cánh đồng cỏ lác bên ao.
Từng mảng cỏ xanh dài và mảnh bay nhẹ trong gió nóng, với gu thẩm mỹ của hai ông thì hoàn toàn không nhận ra đây là một “điểm check-in sống ảo” tuyệt đẹp.
Nhưng điều đó không ngăn được việc hai người cùng lúc tưởng tượng tương lai.
“Năm nay cỏ lác còn nhiều hơn năm ngoái, nếu thu hoạch thì chắc phải đan chiếu mấy tháng liền nhỉ.”
Tống Hữu Đức lập tức đắc ý: “Chứ còn gì nữa! Năm nay mình không cần gấp, làm từ từ thôi, có thể đan đến tận mùa đông.”
Ông ngoại cũng xoa tay hào hứng:
“Tôi nói nhé, năm nay vẫn thuê tôi chứ? Đàn ông sống trên đời, phải có tay nghề thật sự! Tôi luyện được không ít kiểu mới rồi.”
Giờ ông đan giỏ tre càng ngày càng thuần thục, bày bán ven đường cũng thu hút không ít người thành phố, đủ thấy tay nghề đã rất đáng nể.
Nhưng ông ngoại là người thật thà, cũng không tăng giá, chỉ âm thầm tích góp, mỗi c.uối tuần kiếm được một khoản đều rất vui.
Nên lúc này nói chuyện cũng đầy tự tin: “Đến lúc đó kiếm được bao nhiêu thì bấy nhiêu, ông đừng vì nể mặt Đàm Đàm mà tính thêm cho tôi.”
“Cái đó thì không,” Tống Hữu Đức nói thẳng:
“Ông đừng thấy mình ngồi xe lăn, ở làng tôi có bà mẹ chồng của Liên Hoa, cũng ngồi xe lăn mà chẳng lúc nào nghỉ. Năm ngoái, bà ấy đan nhiều mẫu nhất, một tháng kiếm được cả đống tiền. Năm nay, tôi thấy mấy ông còn chưa chắc bằng đâu.”
Tống Tam Thành không yên tâm, sợ họ lên xuống dốc không giữ được xe lăn, đang định tới nói mấy câu, nghe vậy cũng bật cười.
Được rồi!
Đến mùa hè, nhà họ lại náo nhiệt rồi.
Còn Tống Đàm đi một vòng, phát hiện Ngô Lôi cũng đang hì hục giúp mọi người nhúng bánh ú vào nước lạnh, lại nhớ tới thời điểm này năm ngoái, dáng vẻ yếu ớt của anh ta, nào là “giờ người ta chuộng chăn tơ tằm”, “biệt thự sao không có thang máy”…
Ôi trời! Nhìn lại “cậu bé chăn bò” này đi!
“Cậu bé chăn bò” thấy Tống Đàm cũng cười, rồi ngượng ngùng nói: “Đàm Đàm, cái… trà lá to trong nhà, có thể bán rẻ cho anh một cân không?”
Tống Đàm: …
Hiểu rồi, anh Ngô Lôi tuy biết nói chuyện, nhưng cũng không biết nói nhiều.
Quan hệ họ hàng như vậy, anh ta chỉ cần nói muốn mua một cân, Tống Đàm hoặc là cho, hoặc là bán rẻ, chẳng lẽ còn lấy giá mấy trăm ngàn sao?
Thế mà còn cố thêm hai chữ “bán rẻ”…
Haiz, đúng là trong đầu không có cái dây “EQ” đó.
Cũng may số tốt, trước có cha mẹ lo toan, sau lại có bạn trai cũ của bạn gái cũ nhận làm anh em.
Tống Đàm không cần hỏi cũng biết trà này dùng để làm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lại nhìn nụ cười ngốc nghếch của anh họ, cô dứt khoát gật đầu:
“Được.”
“Người ta đã đối xử tốt với anh như vậy rồi, nhà mình cũng không thể không có chút biểu hiện.”
“Đừng nhắc đến tiền nữa, tháng sau nhà bận, anh qua giúp hai ngày là được.”
Chuyện này Ngô Lôi biết, mẹ anh ta đã nhắc ở nhà không biết bao nhiêu lần, bảo anh ta lúc nông vụ nhất định phải qua giúp!
Bất kể là gặt lúa hay hái trái, có gì làm nấy.
Đợt chuyển giao nuôi bò đó, còn trịnh trọng giao trước cho cha anh ta.
Ngô Lôi lập tức gật mạnh: “Em không nói anh cũng định qua giúp rồi.”
Nghĩ một chút, vẫn thấy hơi ngại:
“Tháng sau g.i.ế.t bò nữa, anh lại mang thịt qua cho em.”
“Đừng mang nữa,” Tống Đàm ngăn lại:
“Hồi trước, anh mang bò trưởng thành từ chỗ em về cũng không có nhiều, thêm mấy con bê nửa lớn này, nuôi hơn nửa năm cũng chẳng được bao nhiêu thịt. Nên bán thì cứ bán đi, có tiền thì gia đình cũng đỡ áp lực hơn.”
Đang nói chuyện thì phía trước bỗng náo nhiệt hẳn lên.
Nhìn lại, trên những chiếc bàn lớn ghép lại trong nhà ăn, từng chậu thức ăn đang được bê ra từ bếp.
Thịt hầm thơm lừng, rau xanh ngọt mát, dưa hấu cắt miếng to ăn thoải mái, còn có canh tuyết nhĩ mát lạnh…
Mọi người cầm chén, lại nhìn đám bánh ú do chính tay mình gói, lúc này hoa cả mắt, nhất thời không biết nên gắp món nào trước.
Cho đến khi Ngô Lan thúc giục: “Ăn đi, đừng khách sáo, hôm nay cứ ăn thoải mái!”
Nói đến đây bà lại vội sửa lời:
“Không được! Mọi người vẫn nên ăn chừng mực thôi, lỡ ăn quá nhiều bánh ú không tiêu hóa được, quay đầu lại đau bụng đấy.”
Rồi lại nhanh ch.óng nhìn Tống Đàm: “Thuốc tiêu hóa mua chưa?”
Tống Đàm: … nhà ai Tết Đoan Ngọ lại chuẩn bị cái này chứ!
Cô chỉ đành quay sang nhìn Quách Đông.
Bác sĩ Tiểu Quách thở dài: “Tôi xuống núi lấy cho cô, hoàn sơn tra hết rồi, bán sạch rồi, giờ chỉ có thể dùng viên tiêu hóa thôi.”
Nhưng hiệu quả của cái này không nhanh bằng hoàn sơn tra của cô ta, lại nhìn mấy loại bánh ú đủ kiểu hôm nay…
Chậc!
Bác sĩ Tiểu Quách nghĩ: Đông y kiêng nhất là ăn quá no, thật sự mà ăn quá nhiều bánh ú thì viên tiêu hóa cũng chẳng cứu nổi.
Nhưng mà… bánh ú hôm nay có thịt ba chỉ đó…
Cô ta suy nghĩ nghiêm túc một lúc, quyết định lát nữa lén bỏ thêm vài viên hoàn sơn tra bọc sáp ít ỏi còn lại vào túi.
Nhìn lại trên bàn, mọi người vừa tranh nhau gắp đồ ăn vừa nhìn chằm chằm vào chậu bánh ú, hận không mọc thêm ba đầu sáu tay! Nhất thời cũng không biết nên ăn cái nào trước.
Lục Xuyên đang thong thả bóc bánh ú, trong chén bỗng được đặt vào một cái bánh ú tam giác chỉ có nếp trắng, không có nhân gì.
Lại nhìn sang bên cạnh, gương mặt tròn trịa đầy đặn, thậm chí hơi “mũm mĩm” của Lục Tĩnh: “…”
Lục Tĩnh lập tức giả vờ như không có chuyện gì: “Con trai vất vả rồi, mau ăn cái bánh ú bồi bổ đi!”
Thao Dang
Ngừng một chút bà lại bổ sung: “Mấy cái bánh ú thịt kho, bánh ú trứng muối đó, cholesterol cao, không hợp với người trẻ như con, để mẹ ăn!”
Tống Đàm vừa hay nghe được câu này, lập tức bật cười: “Dì ơi, chậu nhỏ trước mặt dì toàn là bánh ú nếp trắng, bánh ú thịt ở chậu lớn bên kia, lần sau đừng lấy nhầm nữa nhé!”