Nghe nói phải mang nhiều đồ như vậy, cô Hai lập tức thấy không thoải mái.
Nhưng con dâu còn chưa cưới về, đang là lúc phải chu toàn lễ nghĩa, lại là tình cảm họ hàng.
Bà lúng túng một hồi, c.uối cùng chỉ đành c.ắ.n răng: “Đàm Đàm, trái cây với lúa nhà con khi nào chín? Đến lúc đó tối thứ sáu hàng tuần, cô gọi dượng với anh họ con lên giúp.”
Nói xong lại vội giải thích: “Thứ hai với thứ sáu ban ngày không được đâu, con cũng biết rồi, anh họ con làm ở đơn vị, xin nghỉ là bị trừ lương nhiều, không đáng.”
Chu Lệnh Kỳ nghe vậy cũng sáng mắt: “Đem mấy thứ này làm quà Đoan Ngọ mang qua, mẹ yên tâm, mẹ của Mẫn Mẫn chắc chắn ngày nào cũng hầm cá hầm thịt cho con ăn.”
“Đến lúc đi làm, sáng con tiện đường đón Mẫn Mẫn rồi ăn sáng ở đó, trưa cũng qua đó ăn, tối ăn xong mới về…”
Không phải cho không! Không lỗ đâu!
Tống Đàm: …
Gia đình nhỏ của anh ta vui là được.
Chu Lệnh Kỳ cũng có tính toán riêng: “Vừa hay con cũng không thể ngày nào cũng qua, không thì Mẫn Mẫn sẽ thấy mất không gian, không còn mới mẻ nữa, c.uối tuần sau con sẽ quay về làm việc!”
Anh ta vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Đàm Đàm yên tâm, anh còn làm được việc hơn Yến Bình nhiều.”
Trương Yến Bình đang tụm lại gói bánh với bác sĩ Quách lập tức trừng mắt: “Nói chuyện thì nói chuyện, kéo tôi vào làm gì!”
Còn cha mẹ anh ta, hôm nay là ngày lễ, nhiều người sẽ tranh thủ ra ngoài mua trái cây ở chợ đầu mối, muốn nghỉ thì cũng phải sau 10 giờ, rồi mới lái xe tới, còn phải chờ lâu!
Chu Lệnh Kỳ cười ngây ngô: “Anh là anh họ của Đàm Đàm, tôi cũng là anh họ, vậy cũng là họ hàng mà, nói ai cũng như nhau thôi. Chẳng lẽ tôi lại đem anh họ bên nhà cậu ra so à?”
Loại người đó, sao xứng chứ?
Trương Yến Bình nghĩ tới gia đình Tống Đại Phương, không khỏi khinh thường.
Nhưng lời khó nghe vẫn phải nói trước: “Đến lúc đó trời nóng, làm việc trên núi không có điều hòa đâu, không nhẹ nhàng đâu.”
Chu Lệnh Kỳ đắc ý: “Nhà tôi ở tầng thượng, cũng không bật điều hòa mấy.”
Hơn nữa, với cái tính keo kiệt của anh ta, không tụ tập, không góp tiền, không mời nước, mà vẫn có thể kết bạn với nhiều người trong đơn vị, dựa vào chính là năng lực của mình!
Anh ta — Chu Lệnh Kỳ — rất giỏi tiết kiệm tiền, cũng rất giỏi làm việc!
Trương Yến Bình: … là anh ta thua rồi!
Dượng đứng bên cạnh cười hiền không nói gì, nhưng trong lòng cũng tính toán một lượt, phát hiện như vậy không chỉ mỗi ngày được ăn ngon uống tốt cùng con trai, còn không cần bật quạt ở nhà, tiết kiệm điện, tiền mua rau cũng giảm đi không ít!
Còn chuyện bỏ công sức, đổ mồ hôi… ôi dào, cái đó có mất tiền đâu!
Ngày nào ông cũng bận rộn kiếm tiền, tối còn phải đi bộ nhanh mười ngàn bước để canh giờ mua đồ giảm giá, lại còn đi hứng trà mát nữa!
Cả nhà ba người tính toán xong, ai cũng hài lòng vô cùng.
Ôi, vẫn là nhà Đàm Đàm có nhiều việc thì mới tiện qua ăn uống, không thì còn ngại!
…
Mọi người vừa nói cười vừa bận rộn, cả nhà ăn vốn lộn xộn lại nhanh ch.óng được dọn dẹp gọn gàng.
Ai nấy vừa nói chuyện vừa bắt đầu chuẩn bị đồ ăn—ôi chao! Ngày nào cũng hái rau đem bán, giờ c.uối cùng cũng được ăn một bữa t.ử tế, thật là mong chờ!
Đúng lúc này, dưới sân núi, ông bà ngoại cũng cùng gia đình cậu Hai tới.
Nuôi một hai chục con bò không phải chuyện nhẹ nhàng, ngoài việc mỗi ngày cho ăn cỏ, còn có nhiều thứ khác cần chuẩn bị.
Vì vậy, sau khi cân nhắc nhiều lần, năm nay họ cũng mua một chiếc xe bán tải cũ giống nhà Tống Đàm.
Phải nói, Ngô Lôi học đại học bốn năm, ra trường hai ba năm, có cả đống chứng chỉ linh tinh, thứ duy nhất dùng được lại chính là bằng lái xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giờ cả nhà chen chúc trên xe, dù ông ngoại thấy tay lái của anh ta không tốt, xe chạy xóc nảy, nhưng cũng không cần làm phiền Tống Đàm phải lái xe đi đón nữa…
Nói đến chuyện này, Ngô Lôi trong lòng cũng tủi thân:
Không phải do ahn ta lái xe kém, mà cái xe này mua có 20.000 tệ, nó vốn dĩ đã cũ nát như vậy, giảm xóc kém như thế!
Đương nhiên không thể so với xe trăm vạn của Lục Xuyên.
Hừ, ông bà đúng là quen sướng rồi, khó mà chịu khổ lại!
Bây giờ, sau khi chào hỏi Tống Hữu Đức đang đợi dưới chân núi, họ bê từ thùng xe phía sau xuống một cái thùng lớn.
Mở ra xem, nào là sườn bò, đuôi bò, xương sống bò, cả mấy chục cân.
Mà còn tươi rói!
Vừa định mang đi cất tủ lạnh thì Ngô Lan gọi điện: “Tủ đông ở nhà chật kín rồi, mang hết lên núi đi, đúng dịp lễ, cho mọi người nếm thử thịt bò nhà Lôi Lôi nuôi!”
Nhà họ đến muộn chính là vì chuẩn bị đống thịt bò này.
Theo lý mà nói, bò thả tự nhiên không lớn nhanh như bò nuôi chuồng, còn chưa đến lúc thích hợp nhất để bán, bán lúc này thì không lời.
Nhưng ai bảo Trương Thần trả giá cao chứ!
Anh ta đối với người anh em ngốc nghếch này thật sự không hề keo kiệt:
Thao Dang
Lần đầu g.i.ế.t bò, đến nếm thử, lập tức đưa ra mức giá cao cấp. Sau đó còn sốt ruột tăng giá, thúc giục bán.
Đến dịp Đoan Ngọ lần này, Trương Thần còn đặt trước, sáng sớm g.i.ế.t hai con bò, vận chuyển lạnh trực tiếp qua đó.
Vận chuyển bò sống rất đắt!
Thế nên mỗi lần g.i.ế.t bò đều thuê hai anh em Trần Khê, Trần Trì, mang theo một túi rượu nếp, làm bò ngã xuống, thao tác thuần thục, nhanh gọn xong việc.
Tống Hữu Đức nghe xong còn thắc mắc: “Bò chưa lớn mà đã đem bán, người ta còn trả giá cao? Họ được lợi gì?”
Ngô Lôi trước kia cũng không hiểu, nhưng bạn thân đã giải thích rất kỹ: bây giờ siêu thị lớn nhỏ ngày càng nhiều, hoạt động khuyến mãi cũng nhiều, thứ họ cần là lượng hội viên.
Thịt bò chất lượng như vậy, mỗi lần mở bán vào ngày hội viên, lại chỉ bán cho hội viên… từ khi bán con bò đầu tiên, số người đăng ký thẻ hội viên mỗi quý tăng 30%!
Còn là vì thịt bò ít, không phải ai cũng mua được!
Một loạt “đòn phối hợp” như vậy, mấy con bò này không chỉ đơn thuần tính theo giá thịt nữa.
Tóm lại, chuyện kinh doanh phức tạp lắm, nhưng Ngô Lôi giờ cũng tự tin hơn: “Nhân tiện bàn với Đàm Đàm, năm nay nuôi thêm 20 con bò nữa. Tiện thể thuê mảnh đất hoang gần nhà, trồng thêm cỏ chăn nuôi như họ…”
Loại đất hoang đó thuê rất rẻ, cỏ lại dễ mọc, máy xới chạy một vòng là có thể gieo hạt trồng luôn.
Đến lúc đó thả cả đàn bò vào, không cần mỗi ngày dắt bò đi xa, cũng không phải lo bán lẻ, chỉ cần mỗi tháng c.ung cấp hai ba con cho bạn thân là đủ.
Khi thùng thịt bò lớn được mang lên núi, nhân viên lại một phen reo hò!
Đầu bếp Tưởng càng là người đầu tiên mang thịt vào xử lý.
Hôm nay Đoan Ngọ, bữa trưa chỉ làm đơn giản vài món, còn buổi tối thì phải làm một bữa thật hoành tráng!
Tống Đàm nghe kế hoạch của Ngô Lôi, lại nhìn anh ta giờ đã đen nhẻm, rắn rỏi, không nhịn được ghé tai Lục Xuyên nói nhỏ:
“Đúng là người ngốc có phúc của người ngốc.”
Đúng lúc đó, Dương Chính Tâm chen từ trong đám đông ra, giơ điện thoại lên: “Chị! Chị!”
“Chị xem cái này!”