Ngày hôm sau khi Lục Hành Châu xuống lầu với hai quầng thâm dưới mắt, tôi và An An vừa ăn sáng xong.
Lục Hành Châu nhìn trên bàn còn một phần ăn sáng khác, đôi mắt lóe lên.
Anh ta chậm rãi kéo ghế ngồi xuống, uống một ngụm sữa đậu nành, tâm trạng có vẻ khá tốt.
“Mặc dù buổi sáng tôi có thói quen uống cà phê, nhưng sữa đậu nành cũng ngon.”
Tôi đang lấy khăn giấy lau miệng cho An An, bình tĩnh nói: “Sở thích ăn uống của anh có thể tự mình nói với dì Trương.”
Lục Hành Châu dừng lại, hoài nghi: “Dì Trương?”
Một người phụ nữ trung niên ăn mặc như quản gia từ phòng bếp đi ra, nói với tôi: “Bà chủ, phòng bếp đã dọn dẹp xong rồi.”
Tôi gật đầu: “Làm phiền dì rồi, buổi chiều đến đúng giờ nha.”
Sau khi dì Trương đi, Lục Hành Châu nhíu mày nhìn tôi: “Tôi không thích có người ngoài trong nhà.”
Lục Hành Châu là người cực kỳ coi trọng không gian riêng tư. Trước đây chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do Giang Vãn Thu đảm nhiệm.
Nhưng nếu tiền không thể dùng để nâng cao chất lượng cuộc sống, vậy thì giàu có cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi sẽ không phục vụ anh ta.
“Anh có thể chọn chuyển đi, hoặc nhận làm hết tất cả việc nhà.”
Nói xong tôi phớt lờ vẻ mặt khó coi của Lục Hành Châu, dẫn An An đến nhà trẻ.
Trẻ con không hiểu rắc rối của người lớn, An An ngồi trên xe hỏi tôi: “Mẹ, sao ba có vẻ không vui vậy?”
Tôi thản nhiên xoay vô lăng: “Có thể anh ta không thích sữa đậu nành.”
Nhưng cho dù anh ta có thích hay không, cuối cùng Lục Hành Châu vẫn phải chấp nhận sự thật trong nhà có thêm một người ngoài.
Buổi tối khi điện thoại Lục Hành Châu gọi tới, tôi đang dẫn An An ăn tối ở nhà ăn hoa viên.
“Cô đi đâu rồi? Tại sao không ở nhà?”
Tôi gần như có thể tưởng tượng được vẻ mặt của anh ta khi nói lời này: nhíu mày, đường nét trên gương mặt căng cứng, vừa lạnh lùng vừa cứng ngắc.
Anh ta đã quen với việc lúc nào cũng có ánh đèn chờ anh ta sẵn ở nhà.
Bây giờ ánh đèn đó tắt, anh ta bắt đầu cảm thấy không vui.
“Lục Hành Châu, tôi không có nghĩa vụ trông coi chờ đợi anh 24 trên 24, càng không có nghĩa vụ báo cáo hành tung của tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Có thể anh ta cũng nhớ, lúc trước khi Giang Vãn Thu hỏi anh ta có về nhà ăn cơm hay không, anh ta cũng mất kiên nhẫn như vậy.
“Giang Vãn Thu, cô có phiền hay không vậy? Cô mỗi ngày ngoại trừ nhìn chằm chằm tôi, chẳng lẽ không có cuộc sống riêng của mình sao? Tôi đi đâu làm gì, chẳng lẽ còn phải báo cáo với cô sao?”
Ngay lúc tôi chuẩn bị cúp máy, rốt cuộc Lục Hành Châu cũng lên tiếng: “Tôi đói rồi.”
“Dì Trương đã chuẩn bị bữa tối rồi.”
“Nhưng đã nguội rồi.”
“Nguội thì anh không biết tự mình hâm lại à?”
Lục Hành Châu ngập ngừng. Khi lên tiếng lần nữa, giọng điệu cứng rắn: “Tôi muốn ăn đồ ăn cô nấu.”
“Thích ăn hay không thì tùy.”
Tôi trực tiếp cúp điện thoại.
Trong vô số đêm chờ Lục Hành Châu về nhà, Giang Vãn Thu luôn hâm nóng đồ ăn hết lần này đến lần khác.
Không biết ngay lúc này, Lục Hành Châu có thể hiểu được một phần cảm giác của Giang Vãn Thu khi đó không.
Khi tôi và An An về nhà, Lục Hành Châu đã rời đi.
Đồ ăn trên bàn vẫn còn bày ở đó, không hề động đậy.
Tắm xong, dỗ An An ngủ, dưới lầu yên tĩnh.
Lục Hành Châu được Trịnh Tri Nguyệt đỡ vào, trông rất say.
Trịnh Tri Nguyệt phải tốn rất nhiều công sức mới đỡ được Lục Hành Châu ngồi xuống sofa, bản thân thuận thế ngã vào ngực anh ta.