Trong kiểu ngoại tình công khai này, Lục Hành Châu đã tìm kiếm thú vui khác, anh ta không ngần ngại mà thăm dò giới hạn của Giang Vãn Thu, ép buộc cô nhượng bộ hết lần này đến lần khác. Anh ta mặc kệ Giang Vãn Thu liệu có tổn thương buồn tủi hay không, cô sẽ luôn thỏa hiệp.
Đối mặt với sự chất vấn của tôi, Lục Hành Châu im lặng.
Tôi nhìn anh ta, vẻ mặt mỉa mai: “Lục Hành Châu, anh nên cảm thấy may mắn vì tôi còn sống, nếu không hiện tại có lẽ anh đang quỳ ở phòng tang lễ mà khóc.”
Lục Hành Châu bị câu nói này của tôi tức đỏ mắt: “Giang Vãn Thu cô làm loạn đủ chưa hả, chỉ một bức ảnh mà thôi, cô còn muốn chết muốn sống như vậy? Rốt cuộc cô có gì không hài lòng, nếu không phải năm đó cô lợi dụng lúc tôi uống say, tôi căn bản chỉ là…”
Năm đó nhà họ Lục đột ngột xảy ra biến cố, Lục Hành Châu trong một đêm, từ công tử hào môn cành vàng lá ngọc trở thành kẻ khốn cùng nợ nần chồng chất. Bạn gái Trịnh Tri Nguyệt yêu nhau nhiều năm, chuẩn bị kết hôn, cũng bỏ rơi anh ta ra nước ngoài vào thời điểm này. Chỉ còn lại người ba nhảy lầu, người mẹ đau bệnh, công ty phá sản và anh ta vỡ vụn.
Giang Vãn Thu yêu thầm anh ta nhiều năm, vào thời điểm anh ta sa sút nhất cũng không hề bỏ anh ta. Cô không một chút do dự mà rút hết toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, cùng Lục Hành Châu gầy dựng lại lần nữa. Vào đêm ký hợp đồng một trăm vạn đầu tiên, hai người vui mừng uống say quá mức, mơ màng lăn lộn cùng nhau.
Sau lần đó, Giang Vãn Thu mang thai.
Lục Hành Châu không yêu cô, nhưng phải vì con mà cưới cô. Anh đổ hết mọi lỗi lầm cho Giang Vãn Thu, lạnh lùng nhìn cô tự trách mình, tự đau khổ, không ngừng chịu đựng, phủ nhận bản thân ngày này qua ngày khác trong cuộc hôn nhân méo mó này.
“Anh nói tôi ép buộc anh? Rượu anh uống là do tôi rót, hay quần của anh là do tôi cởi?”
Vẻ mặt Lục Hành Châu cứng đờ. Trước đây chỉ cần nhắc đến khởi đầu cuộc hôn nhân này, Giang Vãn Thu sẽ nhượng bộ. Sự việc lần nào cũng vậy. Nhưng anh không ngờ, người vợ luôn kiệm lời ít nói, lại ăn miếng trả miếng với anh ta như vậy.
Tôi mặc kệ anh ta, mở hết cửa sổ trong phòng bệnh ra hét: “Chủ tịch tập đoàn Lục Thị Lục Hành Châu bị cưỡng hiếp!”
Đang buổi trưa, dưới lầu khoa nội trú có người đi qua lại. Với giọng hét này của tôi, chim sẻ trên cây cũng giật mình bay đi vài con.
Tôi gạt tay anh ta ra: “Nếu anh cho rằng tôi cưỡng hiếp anh, có thể theo pháp luật mà khởi kiện tôi, không cần xấu hổ, anh là người bị hại, pháp luật và dư luận sẽ đứng về phía anh.”
Lục Hành Châu tức giận đến tái mặt, quăng một câu: “Không thể hiểu nỗi” rồi bỏ đi.
Tôi vui vẻ vì được yên tĩnh, lấy điện thoại đặt cho mình một phần cơm trưa. Vừa ăn xong, lại mang đến một phần đồ ăn ngoài. Tên người nhận trên đơn ghi là “Ông Lục”.
Tôi tặng phần đồ ăn ngoài này cho anh shiper, anh ấy rất lịch sự cảm ơn.
Bữa trưa đến muộn này, thực tế không khác gì tình cảm muộn màng của Lục Hành Châu sau khi Giang Vãn Thu chết, đối với tôi, với Giang Vãn Thu đều không có ý nghĩa gì cả.