Khác với kiếp trước, đời này hắn đã có năng lực chống lại văn thần võ tướng, đang từng chút từng chút thu hồi quyền lực.
Hắn giống như một thanh kiếm đã được khai phong, cuối cùng cũng có kiếm ý của riêng mình.
Hắn muốn cùng ta trò chuyện.
Chúng ta ngồi trên sườn núi đầy cỏ xanh, nhìn mặt trời lặn từng chút một.
Hắn nói với ta, trước lúc tiên đế c.h.ế.t từng viết một đạo chiếu thư phế Thái t.ử, chỉ là chưa đóng ngọc tỷ.
Đại khái vẫn còn đang do dự.
Tiên đế đêm ngủ không yên, đột nhiên bừng tỉnh, bệnh tim phát tác, giơ tay muốn gọi người, lại bị rèm màn che khuất, không ai nhìn thấy.
Ông cứ như vậy mà tắt thở.
Mà việc đầu tiên Triệu Du làm khi bước vào tẩm cung của tiên đế, không phải đi nhìn tiên đế, mà là thu lại đạo chiếu thư kia, lập tức đốt nó thành tro.
Hắn đã biến thành dáng vẻ mà trước kia hắn tuyệt đối không dám tưởng tượng.
G.i.ế.c thầy.
Giam mẹ.
Đối với cái c.h.ế.t của phụ hoàng cũng thờ ơ lạnh nhạt.
Nhưng hắn có được quyền lực, có được tự do mà trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ.
Con người luôn là như vậy.
Có được thứ này, lại mất đi thứ khác.
Muốn giữ gìn sự thuần khiết, cuối cùng lại đầy người m.á.u tanh sát phạt.
Giống như con người không thể đồng thời có được niềm vui thời thơ ấu và tư tưởng trưởng thành.
Đi trên đường đời, sẽ luôn đ.á.n.h mất một phần bản thân, rồi lại nhặt được một phần khác của mình, cuối cùng trở thành chính mình mà ngày trước không thể tưởng tượng nổi.
"Chân Chân, sau khi trọng sinh, nàng có vui không?"
Ta nhìn ánh tà dương chậm rãi chìm vào bóng tối, khóe mắt hơi ươn ướt.
"Điện hạ, vui vẻ không quan trọng, hạnh phúc mới quan trọng. Người cần ở vẫn còn ở đây, vậy là đủ rồi.”
Vui vẻ là tâm tính thiếu niên.
Hạnh phúc là cảm giác sống sót sau tai kiếp.
Có người rất hạnh phúc, nhưng chưa chắc đã vui vẻ.
Đó là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Ta buông thả bản thân, tựa đầu lên vai hắn, mặc cho mình lần cuối cùng chạm vào hắn.
Khoảnh khắc này, ta rất hạnh phúc.
Nhưng chẳng vui chút nào.
Chỉ có nỗi thương cảm của người sống sót sau kiếp nạn cùng cái lạnh đêm tối bò đầy trong tim.
Rất lâu sau, trước khi nhận ra Triệu Du muốn mở miệng nói gì đó, ta đã giành trước một bước:
"Điện hạ, ta muốn rời khỏi kinh thành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Không ở lại sao?" Cổ họng hắn nghẹn lại.
"Không đâu. Ta đã ở lãnh cung hai mươi năm, đối với nơi này đã chẳng còn lưu luyến nữa rồi. Ta muốn đi đây đi đó ngắm nhìn."
"Vậy còn ta? Còn Cẩn nhi? Nàng không nhớ Cẩn nhi sao?"
"Cẩn nhi…"
Nước mắt ta rơi xuống.
"Nếu nó muốn đến, nó sẽ báo mộng cho ta. Nếu không báo mộng, tức là nó không muốn tới. Cứ thuận theo tự nhiên thôi…"
"Còn ngài, điện hạ, hãy bảo trọng."
Tống Ngọc Chân bốn mươi lăm tuổi, sẽ không lần nữa yêu lại Triệu Du hai mươi lăm tuổi.
Trừ phi có một ngày, nàng có thể tìm lại được Tống Ngọc Chân chưa từng bị giày vò năm xưa.
Về sau, ta đi khắp non sông nam bắc.
*Ngắm đại mạc cô yên, Hoàng Hà lạc nhật, thu thủy trường thiên.
(*Ngắm khói lẻ loi nơi đại mạc, hoàng hôn trên Hoàng Hà, nước thu trời dài.)
Mỗi khi đến một nơi, ta đều tới một ngôi chùa hoặc đạo quán để thắp hương lễ bái.
Rồi đem bùa bình an cầu được gửi về kinh thành, dán lên cửa địa lao của Trịnh Nguyệt Như.
Về sau có một ngày, kinh thành gửi thư đến, nói Trịnh Nguyệt Như bỗng trở nên điên điên khùng khùng, vừa khóc vừa cười, nói năng mê sảng.
Nàng ta nói, đây là báo ứng.
Tất cả đều là báo ứng.
Nàng ta từng muốn tự hủy hoại bản thân, cuối cùng lại vẫn nhịn xuống.
Mà Trịnh mẫu đã trở thành một người rất giỏi trồng trọt, chỉ vì muốn cùng nữ nhi sống sót.
Tình mẫu t.ử thật đúng là sức mạnh kỳ diệu nhất thế gian.
Ta vốn nên cảm động vì điều đó.
Nhưng mỗi lần bà ta sắp có được vụ mùa trọn vẹn, ta lại lấy đi một phần thu hoạch của bà ta, chỉ để lại đủ cho hai mẹ con miễn cưỡng sống qua ngày.
Nhìn bọn họ suy sụp, hận ý trong lòng ta lại tiêu tan thêm một chút.
Trên triều đình, Triệu Du sát phạt quyết đoán, chỉnh đốn triều cương, thi hành tân chính.
Mỗi nơi ta đi qua, đều có thể cảm nhận được những thay đổi âm thầm ấy.
Ta nghĩ, đây đại khái chính là ý nghĩa của trọng sinh.
Để mọi thứ đều dần trở nên tốt đẹp hơn.
Mà sự tốt đẹp ấy có thể rơi xuống trên người mỗi người, chứ không chỉ riêng một ai.
Về sau nữa, ta ở Giang Nam chờ một trận mưa bụi, nhưng điều chờ được lại là hoàng đế xuống Giang Nam.
Hồng Trần Vô Định
Lần này, cuối cùng hắn cũng thật sự đến được Giang Nam.
Mà không phải vừa đi chưa bao xa đã bị triều thần ép quay về như trước kia.
Trong tay hắn nắm c.h.ặ.t vô số lá bùa bình an.
Hắn già rồi.
Hai bên tóc mai đã lấm tấm bạc.
Rõ ràng mới chỉ ngoài hai mươi tuổi, lại đã giống một người ba mươi.
Đôi mắt hắn đỏ hoe, môi run run.
Gần quê càng thêm sợ hãi, nhưng trong lòng lại tràn đầy vui mừng.
Trong mắt hắn ngấn lệ, khẽ nói với ta: "Cẩn nhi báo mộng cho ta rồi. Nó nói, nó vẫn muốn làm hài t.ử của chúng ta."
Mà ta chậm rãi lấy ra một xấp bùa bình an dày cộm khác, vừa khóc vừa cười nói:
"Thật trùng hợp, nó cũng báo mộng cho ta."
Đúng là phong cảnh Giang Nam đẹp nhất, mùa hoa rơi lại gặp được người.