Cửa Hàng Tiện Lợi 24 Giờ Của Tà Thần

Chương 57: Ngỗng thúc (2)



 

Làng Hồ Lô cũng không còn giữ được vẻ yên bình như xưa nữa.

 

Nhà nhà đều thiếu lương thực, ai nấy đều nhìn nhau bằng ánh mắt dè chừng, đề phòng.

 

Kho lương nhà A Phúc đã cạn kiệt, cả gia đình phải thắt lưng buộc bụng mà sống qua ngày. Gần đây, ngọn núi sau làng đã bị người ta c.h.ặ.t phá hoàn toàn. Những loại quả xanh chát chưa kịp chín vốn dĩ chẳng ai thèm ngó ngàng, nay cũng chẳng còn lấy một quả. Đến cả nấm dại hay những loại rau cỏ dẫu biết là có chút độc tính, người dân cũng nhổ sạch không chừa tận gốc.

 

Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chẳng thấm tháp vào đâu.

 

Nạn hạn hán ngày càng trầm trọng, cái đói bủa vây khiến lòng người trở nên quẫn bách đến mức bán con đẻ để đổi lấy một bữa cơm cứu mạng.

 

Vào khoảng tháng Bảy, trên những cánh đồng khô nẻ bắt đầu xuất hiện những con châu chấu lác đác, rồi chúng sinh sôi với tốc độ kinh hoàng. Những bậc cao niên trong làng biết rằng họa cào cào sắp giáng xuống. Dưới sự kêu gọi của trưởng làng, cả thôn mới góp nhặt mãi mới đủ lễ tam sinh để khiêng đến "Miếu Hoàng Trùng" cầu khẩn trong nỗi kinh hoàng.

 

Thế nhưng Hoàng Thần chẳng hề ban phúc, trái lại lũ con cháu cào cào của ngài càng thêm hung hãn. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, khắp nơi chỉ toàn tiếng đập cánh rào rào, chúng bay rợp trời kín đất khiến người ta phải tê dại cả da đầu.

 

Mảnh đất vốn đã chẳng còn gì vì hạn hán nay lại bị chúng gặm nhấm đến trơ trụi, nơi nào chúng đi qua là nơi đó không còn một ngọn cỏ.

 

Con ngỗng trắng nhà A Phúc hiếm khi được ra ngoài. Người dân bên ngoài gần như đã phát điên, hễ thấy vật gì còn sống là chỉ muốn tống ngay vào bụng. Đừng nói đến người ngoài, ngay cả cha A Phúc gần đây nhìn con ngỗng cũng bằng ánh mắt rất lạ.

 

Một buổi chiều chạng vạng, trăng thanh sao thưa, con ngỗng trắng vốn đang nằm trong đống cỏ khô bỗng lạch bạch đứng dậy. Chuồng của nó nằm ngay trong phòng A Phúc, nên chỉ vài bước nó đã đến bên cạnh cậu thiếu niên. Nó vỗ cánh bay lên giường, nương theo ánh trăng tìm đúng chỗ mắt cá chân cậu rồi dùng cái mỏ dẹt "túc túc" mổ xuống.

 

A Phúc bị đ.á.n.h thức, dụi đôi mắt ngái ngủ: "Gì thế?"

 

"Cạp cạp."

 

Con ngỗng kêu vài tiếng, vỗ cánh bay xuống giường, hai bàn chân lạch bạch đi nhanh ra cửa, dùng mỏ mổ vào cánh cửa gỗ đang đóng c.h.ặ.t.

 

"Ngươi muốn ra ngoài à?" A Phúc xỏ đôi hài vải cũ bước xuống giường mở cửa cho nó. Con ngỗng lập tức vọt ra ngoài, khiến cậu thiếu niên chạy theo gọi với: "Này, ngươi đi đâu đấy?"

 

Đêm khuya thanh vắng, bốn bề không một bóng người.

 

Trời hạn hán không chỉ con người thiếu ăn mà thú dữ cũng chẳng có gì bỏ bụng, vì thế những loài dã thú vốn hiếm khi xuất hiện bắt đầu đi săn, đặc biệt là vào ban đêm. Chỉ riêng tháng này, các làng lân cận đã mất tích hai đứa trẻ và một người đàn ông trưởng thành. Nghe đâu là bị sói tha đi.

 

Bởi vậy, hễ trời sập tối là ai nấy đều chui rúc vào căn nhà nhỏ của mình, sợ trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ.

 

A Phúc dĩ nhiên biết rõ những chuyện xảy ra gần đây. Thấy con ngỗng đi thẳng ra cổng vườn định ra ngoài, cậu do dự: "Trời tối thế này, bên ngoài toàn sói ăn thịt người thôi, ngươi ra ngoài làm gì?"

 

Con ngỗng không thèm nhìn cậu, cứ thế ra sức mổ vào cổng.

 

Nghĩ đến sự thông minh thường ngày của nó, A Phúc cảm thấy có gì đó bất thường, chẳng lẽ nó có lý do buộc phải ra ngoài? Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cậu cũng mở cổng, lo lắng đi theo sau nó.

 

Thấy cậu đi theo, con ngỗng tỏ vẻ rất hài lòng, nó lắc la lắc lư bước đi trên con đường gập ghềnh, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn xem cậu có còn đó không. Một người một ngỗng đi đến ngọn núi sau làng.

 

Núi sau làng không cao, lại có nhiều người qua lại nên vốn không có nguy hiểm gì lớn, nhưng cũng chẳng ai dám bén mảng đến đây giữa đêm hôm khuya khoắt, bởi ban đêm là thiên đường của thú dữ.

 

A Phúc bắt đầu thấy hối hận, lòng run cầm cập vì sợ. Trái lại, con ngỗng trắng vẻ mặt rất thản nhiên, nó thông thạo đường sá dẫn cậu len lỏi qua các bụi rậm đến dưới mấy gốc cây. Nó đi vòng quanh gốc cây một lượt như đang tìm kiếm gì đó, rồi đột nhiên mổ mạnh vào khoảng đất giữa hai cái cây. Mổ được một lúc, chắc thấy tốc độ của mình chậm quá, nó lại lạch bạch chạy tới ngậm lấy ống quần A Phúc kéo đi, rồi dùng đầu đẩy cậu về phía đó.

 

Tiếng sói hú văng vẳng từ xa vọng lại.

 

A Phúc đang run như cầy sấy bị nó thúc giục, lúc này nỗi sợ cũng phải nhường chỗ cho sự tò mò: "Ngươi bảo ta đào chỗ này à?" Sự tin tưởng dành cho con ngỗng suốt nhiều năm khiến cậu nhặt một phiến đá sắc cạnh bên cạnh, ngồi xổm xuống nương theo ánh trăng mà ra sức đào.

 

Đào mãi, đào mãi...

 

Hồi lâu sau, đôi tay và cánh tay đã mỏi nhừ, cậu bỗng cảm nhận được một thứ gì đó khác lạ dưới phiến đá, rõ ràng không phải là lớp đất khô cứng giòn tan. Cậu dùng hết sức bình sinh đào lên, hóa ra là một chiếc hộp gỗ đã gần như mục nát!

 

Bên ngoài hộp có một ổ khóa nhỏ, nhưng phần gỗ nối với ổ khóa đã mục rỗng, cậu chỉ cần dùng lực nhẹ là bẻ gãy được, mở toang chiếc hộp ra một cách dễ dàng——

 

Cậu thiếu niên nín thở trong giây lát.

 

Những thỏi vàng ròng óng ánh, những thỏi bạc trắng lấp lánh, còn có cả những chuỗi ngọc trai thượng hạng, nhẫn bảo thạch và vòng ngọc phỉ thúy.

 

Phát... phát tài thật rồi!

 

Cậu ngây ra nhìn một hồi lâu, cho đến khi l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách mới nhớ ra mình cần phải thở. Cậu hít một hơi thật sâu, như vừa từ cõi trên trở về, đôi mắt không tin nổi nhìn về phía con ngỗng trắng.

 

"Ngỗng thúc, sao ngươi biết ở đây có tiền?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Con ngỗng cao chưa đầy đầu gối cậu đứng trên mặt đất, ngẩng cái cổ dài nhìn cậu.

 

"Cạp."

 

Cậu không hiểu tiếng ngỗng, nhưng ý tứ của nó thì quá rõ ràng. Cậu đặt chiếc hộp sang bên cạnh rồi đào thêm một lúc nữa nhưng không thấy gì thêm, bèn thu dọn hộp gỗ rồi dẫn ngỗng rời đi. Tiếng sói hú từ xa vẫn kéo dài, A Phúc vẫn thấy sợ, nhưng nhìn con ngỗng bình thản bên chân, cậu như có thêm chỗ dựa, nỗi sợ hãi cũng tan biến đi vài phần.

 

Về đến nhà an toàn, cậu lặng lẽ cài then cửa, đ.á.n.h thức cha mẹ đang ngủ say. Hai con người cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời chưa từng thấy nhiều báu vật đến thế, suýt chút nữa thì kinh động đến mức mất hồn mất vía, họ dồn dập hỏi: "Thật sự là con ngỗng dẫn con đi tìm sao?"

 

"Thật hơn cả chữ thật ạ!"

 

A Phúc mô tả lại toàn bộ quá trình một lần nữa. Thực ra cậu đã kể lại mấy lần rồi. Con ngỗng trắng đứng ngay bên chân cậu, cha A Phúc nhấc nó lên đặt trước mặt bằng vẻ mặt không thể tin nổi, đôi mắt đen nhìn xoáy vào đôi mắt nhỏ của con ngỗng, ngó trái ngó phải, rồi ướm hỏi: "Sao ngươi biết sau núi có báu vật? Ngươi còn biết chỗ nào có báu vật nữa không?"

 

Con ngỗng nhìn ông: "Cạp."

 

"Muốn dẫn đường sao?" Cha A Phúc đặt con ngỗng xuống đất xem nó định đi đâu. Kết quả là con ngỗng lạch bạch đi về phòng A Phúc, chui vào cái ổ cỏ khô trong góc mà cuộn cổ đi ngủ.

 

Cha mẹ A Phúc nhìn nhau, thở phào một tiếng: "Xem ra là không còn báu vật nào nữa rồi."

 

Gia đình lặng lẽ phát tài, không khỏi phấn khởi. Có tiền là có thể mua được lương thực, có lương thực là sẽ không bị c.h.ế.t đói. Điều duy nhất cần lo lắng là làm sao để tiêu số tiền này một cách an toàn mà không bị ai phát hiện.

 

Nhờ lén lút lên trấn đổi những thỏi vàng bạc thành tiền đồng vụn để mua lương thực, cả gia đình mới có thể trụ vững qua nạn đói thiên tai này. Nhưng xưa nay "dây thừng thường đứt chỗ mảnh nhất", họa vô đơn chí, một số kẻ thực sự không chịu nổi cái đói đã nảy sinh lòng tham, gia nhập đám lục lâm thảo khấu, cấu kết với bọn bất lương quanh vùng đi cướp phá xóm làng.

 

Quan phủ ngoài mặt thì phái người đi bắt bớ, nhưng thực chất vẫn làm những việc nhận hối lộ, bắt bừa vài tên tép riu không quan trọng để giao nộp, chẳng hề để tâm đến đám giặc cỏ kia.

 

Lũ cướp ngày càng to gan, không chỉ cướp hàng mà còn bắt người. Chúng bắt đi những cô gái xinh đẹp trong mười dặm tám làng, bất chấp sự chống cự mà lôi lên núi làm "vợ tướng cướp". Nói là "vợ tướng cướp" cho oai, thực chất là bị đám súc sinh đó chà đạp.

 

Tối hôm đó, trời vừa sập tối, gia đình A Phúc ngủ chưa được bao lâu thì con ngỗng trong ổ cỏ đột nhiên tỉnh giấc, nó vỗ cánh bay lên giường đ.á.n.h thức cậu dậy.

 

"Gì thế Ngỗng thúc, lại dẫn ta đi tìm báu vật à?" A Phúc ngáp một cái, gương mặt non nớt còn vương nét ngái ngủ và niềm vui sướng.

 

Con ngỗng trắng tỏ ra cực kỳ lo lắng, liên tục thúc giục cậu xuống giường, rồi sang phòng bên cạnh đ.á.n.h thức cả cha mẹ cậu dậy. Cả gia đình ba người ăn mặc chỉnh tề, tưởng rằng con ngỗng định lặp lại chiêu cũ nên lặng lẽ theo nó rời nhà. Lần này nơi nó dẫn đến không phải núi sau, mà là hướng bãi sông.

 

Mới đi được chưa đầy nửa quãng đường, từ xa họ đã thấy và nghe thấy tiếng đuốc láo động trong làng, ngay sau đó là những tiếng la hét t.h.ả.m thiết và tiếng cười tàn nhẫn vang lên rõ mồn một trong đêm tĩnh mịch.

 

Ba người trong gia đình sững sờ, người mẹ run rẩy hỏi: "Đó là gì vậy?"

 

Người cha toàn thân run cầm cập: "Cướp... là bọn cướp đang cướp làng!" Ông sực nhớ ra điều gì đó: "Báu vật! Báu vật vẫn còn ở nhà!"

 

"Vậy phải làm sao đây?" Người mẹ cũng cuống quýt, những thứ đó là tiền cứu mạng để đổi lương thực của họ. Bây giờ giá lương thực cao ngất ngưởng, tích cóp trước đây của gia đình đã cạn sạch rồi.

 

Dẫu cho họ giấu tiền rất kín, nhưng trong lu vẫn còn không ít gạo, nếu bọn cướp thấy bất thường mà lục soát kỹ thì coi như xong đời. Người cha vẻ mặt sợ hãi nhưng đầy quyết đoán: "Tôi về lấy."

 

"Không được!" Người mẹ phản đối không cần suy nghĩ, lúc này quay lại chẳng khác nào nộp mạng.

 

Người cha hiểu rất rõ: "Vạn nhất mất hết đồ, cả nhà ba người chúng ta đều phải c.h.ế.t."

 

Những ngày qua không ít người không sống nổi đã khăn gói đi chạy nạn, nhưng chạy nạn đâu có dễ dàng gì, chưa nói đến việc dọc đường có cái ăn hay không, chỉ riêng bệnh tật, thú dữ cũng đủ lấy mạng người rồi.

 

Không nhắc đến sói đói, ngay cả những con ch.ó hoang, ch.ó linh cẩu thường ngày không dám lộ diện nay cũng dám ngang nhiên lảng vảng quanh đây giữa thanh thiên bạch nhật, đôi mắt đỏ rực vì ăn thịt người chắc chắn đã rỉa không ít x.á.c c.h.ế.t c.h.ế.t đói, con nào con nấy đều hung hãn hơn hẳn. Đằng nào cũng c.h.ế.t, cơ hội sống duy nhất không thể trơ mắt nhìn nó mất đi.

 

Người mẹ không khuyên ngăn gì thêm nữa, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y người cha mà khóc. Ông xoa đầu con trai, nói với vợ: "Bà yên tâm, tôi sẽ cẩn thận tránh mặt chúng." Nói xong ông bắt đầu quay ngược trở lại, chẳng mấy chốc bóng dáng đã nhạt nhòa trong đêm đen mịt mùng.

 

"Cha..." A Phúc đuổi theo một bước rồi đứng khựng lại, không nhúc nhích thêm nữa. Con ngỗng trắng đứng bên cạnh chân cậu cùng nhìn theo, không một tiếng "cạp" nào phát ra.

 

Mãi đến khi trời sáng, cha A Phúc vẫn không quay lại. Mặt trời vàng vọt hiện ra nơi chân trời, ánh đuốc xa xa đã tắt lịm, tiếng khóc than vẫn tiếp tục nhưng tiếng cười thì đã biến mất. Có lẽ bọn cướp đã rời đi từ nửa đêm, lúc này đám binh lính quan phủ đến muộn mới xuất hiện, đi kiểm tra từng nhà.

 

"Chúng ta về thôi." Mẹ A Phúc đã không thể nói tròn câu, từng chữ đều run rẩy, bà dắt tay con trai đi về phía làng.

 

Dù là quan binh hay người trong làng cũng không ai để ý đến họ. Người làng thì chìm trong nỗi đau thấu tận tâm can, không còn tâm trí đâu quan tâm việc khác, còn quan binh thì coi họ như những kẻ chạy nạn may mắn, chỉ liếc nhìn con ngỗng trắng dưới chân họ thêm vài cái.

 

Trong nhà là một cảnh hỗn độn. Đồ đạc bị lục tung, vứt bừa bãi. Không thấy bóng dáng cha A Phúc đâu. Cuối cùng, họ tìm thấy xác cha A Phúc ở cửa sau nhà hàng xóm, ông bị c.h.é.m nhiều nhát, m.á.u chảy đầm đìa thấm đẫm lớp đất bên dưới, đôi mắt mở trừng trừng như không cam lòng.

 

Mẹ A Phúc không kìm được nữa mà òa khóc nức nở, cùng con trai khiêng xác chồng về nhà. Điều không biết nên khóc hay nên cười là số tiền bạc báu vật giấu trong lò lò vẫn còn nguyên vẹn. Có lẽ quan phủ cuối cùng cũng có chút lương tâm, họ phát tiền hỗ trợ cho những nhà có người bị g.i.ế.c hại, mỗi nhà hai trăm đồng tiền và mười cân lương thực, coi như là bù đắp cho một mạng người.

 

Thân phận cỏ rác, chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.