Hôm nay là đêm Giao thừa, Mạch Đông bận tối mắt tối mũi. Theo thông lệ, bữa cơm tất niên được tổ chức ở nhà hàng Tường Hòa Viên.
Cô dì chú bác đều tề tựu đông đủ, có người từ tỉnh khác, thậm chí bay từ nước ngoài về. Năm nay có một chuyện "dở khóc dở cười", đó là Giao thừa không được nghỉ. Từ chiều nhóm chat gia đình đã sôi sục, chị họ Mạch Đông kêu trời kêu đất trong nhóm. Vốn chị định xin nghỉ một ngày nhưng đồng nghiệp còn nhìn xa trông rộng hơn, cả team còn đúng bốn mống, sếp không duyệt đơn nghỉ phép của chị.
Chị Tuế Tuế: Tức ch.ết đi được, nhà ai ăn ở có đức mà bắt đi làm ngày Giao thừa thế này! Tại sao thiên hạ nghỉ hết rồi mà bà đây vẫn phải đi làm!
Chị Tuế Tuế: Hahahaha kệ con đi, con yêu công việc lắm, đi làm sướng ghê! Con là con cún của công ty!
Cô cả: Hahahaha, thanh niên chăm chỉ làm việc cũng tốt mà.
Chị Tuế Tuế: Cô cả ơi, cô không thương cháu tí nào à!
Anh cả: Thôi đừng than nữa, anh mày cũng đi làm đây, cấm ai xin nghỉ, cay đắng.
Mạch Đông: [An ủi]
Chị Tuế Tuế: Vẫn là thằng Mạch sướng nhất, đi học sướng thật đấy, cho chị mày quay lại học đại học đi!
Ông nội: Đi làm hết cả, có mỗi Mạch nhà mình là ngoan nhất, chịu ở nhà chơi với ông già này.
Anh cả: Ông nói thế là ép cháu lì xì rồi!
Mạch Đông ôm điện thoại cướp lì xì mỏi tay. Các anh chị công việc ổn định nên lì xì toàn mức cao nhất 200 tệ, năm nay Mạch Đông đỏ vận, cướp được mấy cái "vua lì xì" liền, sơ sơ cũng được bốn năm trăm tệ.
Cậu cười tít mắt, lén chuyển khoản số tiền cướp được cho Nghiêm Tự Minh, làm tròn thành 520.
Nghiêm Tự Minh không nhận, gửi lại một dấu chấm hỏi.
Bạn trai điểm 10: ?
Bạn trai điểm 10: Định b.a.o n.u.ô.i anh à?
Mạch: ...Đây là tiền em cướp lì xì hôm nay đấy! Chia cho anh đấy!
Mấy giây sau, Nghiêm Tự Minh chuyển khoản lại 5200. Mạch Đông buồn cười quá.
Cậu cũng không nhận, nhắn lại.
Mạch: Anh trẻ con thế.
Bạn trai điểm 10: Hiểu rồi, cậu chủ chê tiền anh ít.
Mạch: Anh nhận tiền của em trước đi!
Bạn trai điểm 10: Anh nhận rồi em không nhận thì sao?
Mạch: Ai không nhận làm con cún, được chưa?
Bạn trai điểm 10: Được, em nhận trước đi.
Mạch Đông bấm nhận tiền, 5200 tệ ting ting vào tài khoản, ngay sau đó tin nhắn Nghiêm Tự Minh hiện lên.
Bạn trai điểm 10: Gâu.
Tường Hòa Viên là nhà hàng sang chảnh bậc nhất thành phố, lễ tết lúc nào cũng đông nghịt, phải đặt phòng trước cả tháng. 5 giờ chiều gia đình Mạch Đông kéo nhau đến nơi. Bố Mạch là bạn cũ của ông chủ, Mạch Đông lẽo đẽo theo bố đi chào hỏi chú ấy trước.
Ông chủ họ Tăng, đầu trọc lóc rất "chất chơi", tay đeo chuỗi hạt nhìn là biết đắt tiền, giữa mùa đông mặc áo lông đen sì, trông y hệt đại ca xã hội đen. Lần nào gặp Mạch Đông cũng rén, chỉ dám chào lí nhí "Cháu chào chú Tăng".
Hồi trước Mạch Đông còn bé, chú Tăng ít hỏi han chuyện tình cảm, năm nay chắc thấy lớn rồi nên tiện mồm hỏi có người yêu chưa. Mạch Đông cứng họng, cầu cứu bố.
Bố Mạch hừ một tiếng, đỡ lời: "Chuyện bọn trẻ con để bọn nó tự lo, mình sống cả đời cũng chỉ mong con cái vui vẻ, khỏe mạnh là được, tôi không quan trọng mấy cái đó, nó vui là được."
Toàn là cáo già trên thương trường cả, nói thế là đủ hiểu, chú Tăng dừng ngay chủ đề này, bá vai bố Mạch đi vào trong. Mạch Đông đi sau, trong lòng ấm áp lạ thường.
Năm nay ông nội đề nghị Mạch Đông chọn món, bảo là để rèn luyện. Ông bảo: "Mạch à, gọi món cũng là cả một nghệ thuật đấy nhé. Bàn này có ai, thích ăn gì, ghét ăn gì, cháu phải nắm được hết. Sau này ra ngoài ăn uống, dịp nào nên gọi món gì, kiêng món gì, cũng phải biết ý."
Mạch Đông nghe mà toát mồ hôi hột, định từ chối thì ông thì thầm: "Nói cho bọn nó nghe thôi, cháu cứ gọi món cháu thích ấy, kệ xác bọn nó, đi đi."
Mạch Đông ngơ ngác nhận nhiệm vụ, chợt nhớ năm ngoái cô cả gọi món lòng xào khô mà Mạch Đông không ăn được, bị ông cằn nhằn mấy câu. Không biết ông giao việc này cho cậu có phải vì chuyện đó không, chuyện bé tí teo thế mà ông nhớ tận một năm trời cơ à?
Gia đình hòa thuận, bữa cơm diễn ra êm đẹp. Mấy người lớn làm ở các lĩnh vực khác nhau, học thức cao, ngồi bàn chuyện thời sự, chuyên môn rôm rả, thời gian trôi qua vèo vèo.
Hồi bé Mạch Đông ghét ăn tất niên lắm, người lớn nói chuyện cậu chả hiểu gì, cũng chẳng muốn nghe, ăn no căng rốn rồi mà vẫn phải ngồi im vì phép lịch sự. Năm nay không biết do lớn hơn hay do tâm trạng thay đổi mà cậu ngồi nghe chăm chú từ đầu đến cuối.
Điện thoại sáng lên mấy lần, Nghiêm Tự Minh nhắn tin rủ tối đi b.ắ.n pháo hoa. Mạch Đông chưa trả lời, đang đấu tranh tư tưởng.
Cậu muốn đi với anh lắm chứ, nhưng mọi năm cả nhà hay lái xe ra ngoại thành b.ắ.n pháo hoa cùng nhau. Năm nay đ.á.n.h lẻ đi với Nghiêm Tự Minh có vô lễ quá không? Nhưng từ chối anh thì cậu không nỡ. Mải nghĩ ngợi, dượng gọi tên hai lần mà cậu không nghe thấy.
Mãi đến khi mẹ Mạch vỗ vai cái bộp cậu mới lấy lại tinh thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dượng ngồi đối diện cười: "Sao thế, Mạch nhà mình có tâm sự à?"
Mạch Đông ngượng ngùng lắc đầu: "Không ạ, cháu lơ đễnh tí thôi."
Dượng hỏi thăm: "Dạo này ở trường thế nào? Năm hai rồi nhỉ?"
Mạch Đông gật đầu: "Dạ, cháu vừa hết kỳ một năm hai, mọi chuyện đều ổn ạ."
Hỏi han xã giao vài câu xong, mẹ Mạch mới ghé tai hỏi nhỏ: "Có chuyện gì à?"
Mạch Đông ấp úng: "Dạ không..."
Mẹ Mạch liếc cậu một cái: "Tối nay muốn đi chơi với Tiểu Nghiêm à?"
Mạch Đông tròn mắt ngạc nhiên, rồi ngượng ngùng gật đầu: "...Dạ, được không mẹ?"
Mẹ Mạch cười: "Chuyện của con, hỏi mẹ làm gì?"
Mạch Đông cười tít mắt, khoác tay mẹ làm nũng: "Cảm ơn mẹ!"
Mẹ Mạch vỗ tay cậu: "Lớn tướng rồi còn làm nũng." Rồi lại hỏi: "Tối nay có về không?"
Mạch Đông đứng hình, tai đỏ lựng lên, lắp bắp: "Đương, đương nhiên là về rồi ạ, bọn con chỉ... ừm... đi b.ắ.n pháo hoa thôi mà, không có gì khác đâu!"
Mẹ Mạch bình thản: "Mẹ hỏi thế thôi, có nói gì đâu."
Mạch Đông im bặt, không dám ho he nữa.
Lát sau mẹ Mạch đệm thêm một câu: "Không về cũng được, con lớn rồi, bố mẹ không lo đâu."
Mạch Đông chỉ muốn chui xuống gầm bàn: "Con về mà!!!"
Hơn chín giờ tiệc tan, ai về nhà nấy đón Giao thừa.
Thời buổi hiện đại, Tết càng ngày càng nhạt. Thành phố nhà Mạch Đông không quá lớn, quy định cấm pháo hoa cũng có nhưng chỉ cần không đốt ở trung tâm cao tầng thì cũng chẳng ai bắt bẻ.
Vùng ngoại ô hay nông thôn thì thoải mái hơn, nên mọi năm rảnh rỗi cả nhà hay lái xe ra ngoại ô đốt pháo đón Giao thừa.
Mạch Đông nhớ hồi bé, tầm sáu bảy giờ tối, sủi cảo vừa thả vào nồi là tiếng pháo nổ đì đùng khắp nơi. Pháo hoa nổ rền vang từ chập tối đến tận một giờ sáng, trẻ con cầm pháo bông chạy đuổi nhau khắp phố phường.
Giờ mới hơn chín giờ tối mà đường phố vắng hoe, buồn tênh.
Hơn mười giờ Nghiêm Tự Minh lái xe đến. Nhà Mạch Đông ở khu biệt thự, xe lạ không được vào. Anh gọi điện báo đợi ở ngoài cổng, mười phút sau cửa kính xe bị dán hai cái phong bao lì xì đỏ ch.ót.
Nghiêm Tự Minh cười mở cửa xe, hai cái lì xì rơi vào lòng, giọng Mạch Đông hào hứng: "Năm mới vui vẻ Nghiêm Tự Minh!"
Nghiêm Tự Minh cầm hai phong bao lên: "Gì đây em?"
Mạch Đông nhanh nhẹn leo lên ghế phụ, hơi ấm trong xe xua tan cái lạnh giá bên ngoài, cậu thắt dây an toàn rồi mới đáp: "Em cũng có, đây là phần của anh, tiền mừng tuổi đấy!"
Nghiêm Tự Minh không nhận vội, lấy ra một phong bao khác từ bên cạnh: "Trùng hợp ghê, bố mẹ anh cũng gửi lì xì cho em này."
Mạch Đông ngạc nhiên: "Ơ? Hai bác biết anh đi với em à?"
Nghiêm Tự Minh bất lực: "Đêm 30 Tết còn đi qua đêm không về, khó đoán lắm à?"
Mạch Đông im bặt, sực nhớ đến câu hỏi "có về nhà không" của mẹ Mạch, cậu hắng giọng, mắt đảo liên hồi: "Qua... qua... qua đêm không về..."
Nghiêm Tự Minh như cố tình trêu cậu, giải thích: "Ý là mười hai giờ đêm vẫn còn lang thang ngoài đường b.ắ.n pháo hoa ấy."
Mạch Đông thở phào: "À, à!"
Lái xe đến chỗ b.ắ.n pháo hoa mất một tiếng, Mạch Đông ngồi mở lì xì, ngạc nhiên thấy số tiền lẻ loi kì lạ, đếm đi đếm lại là 11.111 tệ.
Mạch Đông hỏi: "Số này có ý nghĩa gì không anh?"
Nghiêm Tự Minh đáp: "Vạn dặm mới có một (ý chỉ người xuất sắc, hiếm có)."
Tim Mạch Đông hẫng một nhịp. Nhớ lần trước Nghiêm Tự Minh gặp bố cậu, anh bảo gia đình chưa hoàn toàn chấp nhận, thế mà mới qua có mấy ngày, cậu đã nhận được lì xì ý nghĩa thế này, đủ hiểu Nghiêm Tự Minh đã nỗ lực nhiều đến thế nào.
Tuy hai nhà đều không thiếu tiền, số tiền này chẳng đáng là bao, nhưng tấm lòng mới là đáng quý.
Mạch Đông cẩn thận cất lì xì đi, cầm hai phong bao của mình đưa cho Nghiêm Tự Minh: "Thế thì anh lỗ rồi, chỗ này có một ngàn tệ thôi. Nói nhỏ cho anh biết nhé, đáng lẽ là của cả bố và mẹ, nhưng bố nghe tin em đi chơi với anh đêm nay nên dỗi không thèm lì xì nữa, mẹ em phải bỏ tiền túi ra gấp đôi, còn cố tình chia làm hai bao để giả vờ là có phần của bố đấy."
Nghiêm Tự Minh cười: "Cảm ơn bố vợ mẹ vợ nhé."
Mạch Đông đập nhẹ vào tay anh: "Không được gọi lung tung."