Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi

Chương 37: Người quen cũ, bạn học cũ



Editor: Yang Hy

Ngày ông Công ông Táo, Mạch Đông hẹn Nghiêm Tự Minh đi mua sắm quần áo.

Nghiêm Tự Minh vừa khỏi ốm, thỉnh thoảng vẫn ho vài tiếng. Tối qua Mạch Đông đã mua lê và nấm tuyết tươi, lên mạng học cách nấu chè lê nấm tuyết. Công thức thì đơn giản thôi, nhưng với cậu ấm chưa từng bước chân vào bếp như Mạch Đông thì khâu chuẩn bị nguyên liệu cũng ngốn mất cả tiếng đồng hồ.

Lúc cậu bỏ hết nguyên liệu vào nồi hầm, hẹn giờ nấu xong xuôi đi ra thì đã chín rưỡi tối.

Bố mẹ Mạch Đông đang ngồi ngoài ban công thưởng trà, nhà có hệ thống sưởi sàn nên rất ấm, hai người châu đầu thì thầm to nhỏ bên cái bếp nướng nhỏ xíu.

Bố Mạch than ngắn thở dài: "Haizz, sắp xuống lỗ đến nơi rồi, cả đời cảm cúm không biết bao nhiêu lần mà chưa được thằng con nấu cho bát nước lê nào."

Mẹ Mạch nhấp một ngụm trà nóng: "Thôi đừng có cà khịa nữa, chấp nhận sự thật sớm đi cho đỡ đau lòng."

Lão Mạch ôm n.g.ự.c: "Bà xã ơi, em biết khoảng cách xa nhất trên thế giới là gì không? Là con trai anh ở ngay trước mắt mà trong lòng nó chỉ có thằng đàn ông khác thôi, ôi mùa đông năm nay lạnh lẽo quá."

Mạch Đông định nói gì đó nhưng lại thôi, lẳng lặng rút lui vào bếp.

Cậu nhắn tin cho Nghiêm Tự Minh.

Mạch: Có người ghen rồi kìa!

Nghiêm Tự Minh: ?

Mạch: Mải nấu chè cho anh mà em quên chưa nấu cho bố mẹ bao giờ.

Nghiêm Tự Minh: Vinh hạnh cho anh thế?

Mạch: [Giận dỗi.jpg]

Nghiêm Tự Minh: Lần sau anh nấu cùng em, làm cơm mời hai bác.

Mạch: Anh biết nấu không?

Nghiêm Tự Minh: Anh học được mà.

Mạch: Thế là không biết rồi.

Nghiêm Tự Minh: Đang học đây.

Không khí Tết ở trung tâm thương mại đã ngập tràn. Mạch Đông đứng trước quầy kẹo hồ lô nhìn chằm chằm, thế là được bạn trai mua cho một xiên kẹo hồ lô dài ngoằng. Cầm xiên kẹo trên tay, thấy mấy em bé nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ, cậu chủ Mạch hơi ngượng, thấy mình trẻ con quá nên c.ắ.n một lúc hai quả táo gai, định ăn cho nhanh hết cái thứ gây chú ý này.

Táo gai chua loét, Nghiêm Tự Minh lại chạy đi mua trà sữa, Mạch Đông ngồi đợi ở ghế trước cửa hàng.

Đây là trung tâm thương mại lớn nhất khu vực, lại sắp Tết nên gặp người quen là chuyện bình thường. Mạch Đông đang phồng mồm trợn má nhai táo gai thì thấy thầy giáo chủ nhiệm cũ đi cùng vợ, tay xách nách mang túi to túi nhỏ. Mạch Đông vội đứng dậy, nhai lấy nhai để.

Khó khăn lắm mới nuốt trôi cục táo gai lúc thầy đi đến gần, cậu ngoan ngoãn chào: "Em chào thầy, chào cô ạ."

Tính ra Mạch Đông ra trường cũng được một năm rưỡi rồi, đây là lần đầu thầy gặp lại cậu. Thầy nhớ Mạch Đông ít nói, không thích kết bạn, cũng chẳng mong cậu về thăm trường, nay gặp được ở đây thầy vui lắm.

Thầy cười tít mắt: "Mạch Đông à? Đi sắm đồ Tết đấy hả?"

Mạch Đông gật đầu.

Thầy giới thiệu với vợ: "Em biết Mạch Đông không? Anh hay kể với em đấy, thủ khoa khối 12 năm ngoái, học Đại học Nam Kinh đúng không nhỉ?"

Cô mỉm cười hiền hậu: "Chào Mạch Đông, thầy nhắc em suốt."

Thầy lại nói: "À, trùng hợp ghê, Nghiêm Tự Minh chắc em biết nhỉ? Trên em một khối, cũng học Đại học Nam Kinh đấy."

Vừa lúc đó Nghiêm Tự Minh xách hai cốc trà sữa đi ra, nghe thấy tên mình nên cười hỏi chen vào: "Nhắc gì em thế ạ?"

Thầy chủ nhiệm ngạc nhiên thật sự. Hai cậu học trò cưng nhất mấy năm nay đều tụ hội ở đây. Thầy nhìn hai người: "Đi cùng nhau à? Thầy tưởng hai đứa không quen nhau chứ."

Nghiêm Tự Minh tự nhiên đưa hai cốc trà sữa cho thầy và cô: "Thầy cô uống cho ấm, không đường đâu ạ." Rồi quay sang thì thầm với Mạch Đông: "Tí anh mua lại cho em cốc khác."

Mạch Đông đỏ mặt. Dù ra trường hai năm rồi, Nghiêm Tự Minh ra trường ba năm, nhưng đứng trước thầy chủ nhiệm vẫn có cảm giác như học sinh yêu sớm bị bắt quả tang. Cậu hắng giọng, im thin thít.

Thầy xua tay quầy quậy: "Thôi thôi, đồ uống của thanh niên các em thầy uống làm gì, với lại làm gì có chuyện để học sinh mời."

Nghiêm Tự Minh không ép, lại dúi trà sữa vào tay Mạch Đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bốn người đứng trước cửa hàng trà sữa hàn huyên. Thầy chủ nhiệm bắt đầu ôn nghèo kể khổ về thời đi học của Nghiêm Tự Minh.

"Thầy nghe bảo em làm Chủ tịch hội sinh viên Đại học Nam Kinh rồi hả? Giỏi đấy. Hồi cấp ba các thầy cô trong văn phòng đã bảo em là đứa có chính kiến, dù không học giỏi thì ra đời cũng làm nên chuyện nhờ cái tính cách ấy. Nhắc đến đây thầy lại phải nói Mạch Đông, hồi đó các thầy cũng hay nhắc em, hai đứa đều đứng nhất khối mà tính cách trái ngược hoàn toàn. Em lầm lì quá, chẳng chịu tham gia hoạt động gì cả, thế là không được đâu Mạch Đông, giờ đỡ hơn chưa?"

Mạch Đông ngượng chín mặt. Hồi trước cậu ghét bị người ta soi mói tính cách, thấy mình sống thế có ảnh hưởng đến ai đâu. Giờ lớn rồi mới hiểu thầy lo cho mình thật. Không biết trả lời sao, cậu lí nhí: "Em đang sửa rồi ạ."

Mấy chữ này làm Nghiêm Tự Minh bật cười, bị Mạch Đông lườm cho một cái.

Nhận được tín hiệu "cảnh cáo" từ bạn trai, Nghiêm Tự Minh vội chữa cháy: "Đang sửa thật đấy thầy ạ, chẳng phải hôm nay em ấy chịu đi dạo phố với em rồi sao?"

Thầy gật gù hài lòng: "Không ngờ hai đứa lại thân nhau thế, biết sớm thì hôm nọ họp lớp thầy đã gọi cả hai đi rồi. À đúng rồi, Mạch Đông, mai lớp em họp lớp đấy, lớp trưởng mời cả thầy nữa, em có đi không?"

Lần này thì Mạch Đông lúng túng thật sự, vì cậu hoàn toàn không biết gì về vụ họp lớp này.

Nghiêm Tự Minh lại đỡ lời: "Mấy hôm nay em ấy bận lắm thầy ạ, em rủ mãi mới đi chơi được một buổi, chuyện họp lớp để xem thế nào đã ạ."

Thầy thông cảm: "Thanh niên bây giờ bận rộn hơn cả người đi làm, chả biết bận cái gì. Thôi thầy không làm phiền hai đứa nữa, nếu rảnh thì mai đi họp lớp cho vui nhé Mạch Đông. Nghiêm Tự Minh rảnh thì đi ké cũng được, ai chả biết em."

Nghiêm Tự Minh cười: "Dạ, thầy đã mời thì em mặt dày đi ké, rảnh em sẽ đi ạ."

Thầy đi khuất Mạch Đông mới lôi điện thoại ra, lướt mãi mới thấy nhóm lớp, hóa ra có thông báo thật nhưng cậu tắt thông báo nhóm từ đời nào nên không biết. Mạch Đông chột dạ, cậu cũng chẳng nhớ mình tắt thông báo từ bao giờ, chắc tại hồi mới ra trường nhóm chat ầm ĩ quá nên thấy phiền.

Nghiêm Tự Minh hỏi: "Đi không?"

Mạch Đông nhăn nhó nhìn màn hình: "...Không biết nữa, em chẳng thân với ai cả."

Nghiêm Tự Minh nắm tay cậu dắt đi: "Muốn đi thì anh đi cùng."

Mạch Đông tưởng anh nói đùa: "Thật á? Thôi đừng, anh không thấy ngại à? Đi với em đến lớp em, anh có quen ai đâu, ngồi đực ra đấy ngại ch.ết."

Nghiêm Tự Minh nửa đùa nửa thật: "Anh bảo rồi mà, anh mặt dày lắm."

Mạch Đông lí nhí: "Cảm ơn anh."

Nghiêm Tự Minh hỏi: "Hửm? Sao thế?"

Giọng Mạch Đông càng bé hơn: "Không có gì, cảm ơn anh nãy giờ đỡ lời cho em, lại còn chịu đi họp lớp cùng em nữa."

Nghiêm Tự Minh cười: "Cảm ơn suông thế à?"

Mạch Đông nghiêm túc đề nghị: "Thế... trưa em mời anh ăn cơm nhé?"

Nghiêm Tự Minh im lặng một chút: "Biết em là richkid rồi, đừng có khoe của."

Mạch Đông bĩu môi: "Thế anh muốn cảm ơn thế nào?"

Nghiêm Tự Minh nói: "Đi họp lớp đi em? Em muốn đi một mình thì đi, sợ thì anh đi cùng, anh không thấy ngại đâu."

Câu này mà là người khác nói, Mạch Đông sẽ nghĩ: Mắc mớ gì anh xía vào chuyện của tôi? Nhưng là Nghiêm Tự Minh nói, Mạch Đông chỉ cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương vô bờ bến. Cậu biết thầy nói đúng, Nghiêm Tự Minh cũng muốn tốt cho cậu, cậu nên mở lòng hơn, xây dựng những mối quan hệ... bình thường giữa người với người.

Cậu nhớ lại nhật ký của Nghiêm Tự Minh, anh từng viết mong cậu có thêm nhiều bạn bè.

Mạch Đông biết đó là điều đúng đắn, chỉ là cậu chưa đủ can đảm để bước ra khỏi vỏ ốc của mình. Kết bạn với Mạch Đông còn khó hơn cả yêu đương.

Có thể Mạch Đông là một kẻ lụy tình, trong tình yêu cậu không cần đối phương phải chứng minh tình cảm liên tục, chỉ cần cậu thích người ta là cậu tự nguyện tẩy não bản thân để yêu hết lòng hết dạ.

Nhưng tình bạn thì khác, cậu hay đa nghi, luôn nghĩ mình phải có giá trị gì đó thì người ta mới chơi cùng, mà tình bạn xây dựng trên cơ sở đó thì Mạch Đông lại thấy không thuần khiết.

Đôi khi Mạch Đông cũng tự hỏi, mình cứ thế này mãi không được sao?

Cậu là một kẻ ngốc, thật sự rất ngốc, ngoài chuyện học hành ra thì cái gì cũng lơ ngơ. Nhưng cậu may mắn quá đỗi, sinh ra trong gia đình có điều kiện, bố mẹ yêu thương thấu hiểu, lại gặp được người yêu chín chắn, mạnh mẽ, luôn che chở bảo vệ cậu.

Cái tình bạn sôi nổi của tuổi trẻ, hình như Mạch Đông không cần nữa rồi.

Tối đó Nghiêm Tự Minh lái xe đưa Mạch Đông về. Mạch Đông xách túi lớn túi bé xuống xe, quay lại vẫy tay chào bạn trai. Cửa sổ xe hạ xuống, ánh đèn đường hắt lên người Nghiêm Tự Minh, một nửa mặt ấm áp trong ánh đèn vàng, một nửa chìm trong bóng tối lạnh lẽo.

Mạch Đông nói: "Mai gặp lại nhé."

Nghiêm Tự Minh cười: "Mai anh qua đón."