Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi

Chương 28: My Only One



Editor: Yang Hy

Mọi người nườm nượp kéo đến sân vận động. Cũng phải thôi, cây thông Noel to vật vã, lung linh thế kia, không đến check-in thì phí cả tuổi xuân. Ai nấy đều xúng xính váy áo chụp ảnh, mỗi người được phát một tấm thiệp ước nguyện, chen chúc nhau viết viết vẽ vẽ trên mấy cái bàn nhỏ.

Viết xong thì treo lên tường ước nguyện làm bằng bảng lỗ, treo xong rồi vẫn chưa chịu về, nán lại săm soi xem người khác ước gì.

Mạch Đông co ro ở quầy rượu vang nóng, nồi rượu sôi sùng sục bốc khói nghi ngút. Nghiêm Tự Minh đã cởi áo khoác, chỉ mặc chiếc áo nỉ lót lông màu xám, đứng cạnh Mạch Đông gọt táo. Anh đeo găng tay nilon, cứ cắt được ba miếng táo thì hai miếng cho vào nồi, một miếng lén đút vào miệng Mạch Đông.

Nấu xong nồi rượu vang thì Mạch Đông cũng no căng bụng táo, cậu nhai táo rau ráu, chốc chốc lại đứng lên ngó xem rượu được chưa.

Lại một miếng táo nữa kề đến tận miệng, Mạch Đông phồng mồm trợn má không nói nên lời, chỉ biết ư a lắc đầu từ chối.

Nghiêm Tự Minh nhếch mép cười, giả vờ không hiểu.

Mạch Đông đành phải dùng tay đẩy miếng táo về phía miệng anh, bắt anh tự ăn.

Hai người cứ tí tởn với nhau như chốn không người, chẳng biết Nghiêm Tự Minh có để ý không chứ Mạch Đông thì mù tịt, không thấy hai cô bạn đứng trước quầy từ bao giờ. Đứng mãi mới có người lên tiếng: "À ừm, rượu vang nóng bán thế nào ạ?"

Mạch Đông giật b.ắ.n mình, tai đỏ lựng lên trong tích tắc, vội vàng né sang một bên: "À... ừm, năm tệ một cốc, nóng hổi luôn, hai bạn có muốn thử không?"

Hai cô bạn ngạc nhiên: "Có năm tệ thôi á?"

Mạch Đông tưởng mình bán đắt quá, đang lúng túng chưa biết giải thích sao thì Nghiêm Tự Minh tiếp lời: "Ừ, phần lớn chi phí có một bạn giấu tên tài trợ rồi, coi như quà Giáng sinh bất ngờ cho mọi người."

Hai cô bạn gật đầu lia lịa: "Cho bọn mình hai cốc nhé, quét mã ở đây à?"

Mạch Đông vội vàng múc rượu: "Đúng rồi."

Đợi khách đi khuất Mạch Đông mới thở phào: "Em cứ tưởng mình bán đắt quá."

Nghiêm Tự Minh bật cười: "Làm gì có, ngoài kia rẻ nhất cũng chín tệ chín một cốc, mà rượu với hoa quả của mình xịn hơn nhiều." Nói xong anh hạ giọng, thì thầm: "Tốn kém cho bạn trai rồi."

Mạch Đông giật thót vì cách xưng hô này, lắp bắp: "Không, không có... Em... tại em muốn uống nên mới chuẩn bị, với lại rượu này bố em cho, toàn bạn bố tặng mà nhà em chẳng ai uống."

Quầy rượu vang nóng nhanh ch.óng đắt khách như tôm tươi. Ban đầu Mạch Đông chỉ muốn góp chút sức mọn cho sự kiện của Nghiêm Tự Minh thêm xôm tụ, ai ngờ vì ngon bổ rẻ mà mọi người ủng hộ nhiệt tình quá.

Hơn nửa tiếng đồng hồ đã bán sạch bốn chai rượu, Mạch Đông mỏi nhừ cả lưng, ngồi phịch xuống ghế nghỉ.

Nghiêm Tự Minh bị hội sinh viên gọi đi có việc, Mạch Đông vươn vai, nhớ ra mình chưa viết điều ước, bèn lén lút trà trộn vào đám đông, nắn nót viết điều ước của mình lên thiệp.

Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ, không ký tên cũng chẳng để lại liên lạc, cậu kiễng chân treo tấm thiệp lên vị trí cao tít.

Treo xong cậu vẫn chưa nỡ về. Dù sự kiện này là công sức của cả hội sinh viên, nhưng trong lòng Mạch Đông vẫn thấy tự hào vô cùng, thấy Nghiêm Tự Minh giỏi giang quá đỗi. Đây là sự kiện Giáng sinh hoành tráng và chính thức đầu tiên của Đại học Nam Kinh, ý tưởng của Nghiêm Tự Minh, chắc chắn sau này sẽ thành truyền thống của trường.

Mạch Đông đứng ngắm nghía những điều ước đủ màu sắc trên tường.

"Cầu mong năm nay qua môn hết! Khang Chiêu - Ngữ văn K22"

"Mong Vương Tiểu Cẩu và Đường Tiểu Miêu bên nhau trọn đời! Giáng sinh vui vẻ, năm mới hạnh phúc!"

"Mong mẹ khỏe mạnh, sớm xuất viện."

"Tôi muốn một hộp pháo bông tiên nữ! QQ: xxx"

"Có nhà hảo tâm nào tặng tôi hai tờ vé số cào không, trúng thưởng chia đôi. SĐT: xxx"

"Mong mọi chuyện đều vui vẻ, mong sau này nhìn lại sẽ không hối hận về bất cứ quyết định nào. Hồ."

Những tấm thiệp với nét chữ khác nhau, trong đêm đông náo nhiệt, bức tường ước nguyện này đang gánh trên vai biết bao hy vọng đẹp đẽ của mọi người.

Mạch Đông lại thấy tự hào dâng trào, sự kiện Giáng sinh này đúng là tuyệt nhất trần đời. Cậu ngó nghiêng tìm tấm thiệp của Nghiêm Tự Minh. Thiệp của thành viên hội sinh viên được treo đầu tiên, lúc đó Mạch Đông định ra xem nhưng bị anh cản lại.

Cậu chỉ nhớ mang máng khu vực treo, lúc đó ít thiệp nên dễ nhớ, giờ chi chít thế này tìm mỏi mắt không ra. Mạch Đông kiễng chân nhìn lên cao, nhớ là anh phải với tay mới treo được. Chưa tìm thấy thì trước mắt cậu bỗng xuất hiện một tấm thiệp quen quen.

Mạch Đông phản xạ cực nhanh, đưa tay định giật lại tấm thiệp của mình, nhưng có người còn nhanh hơn cậu nửa nhịp. Tấm thiệp bị rút đi cái vèo, quay lại thì thấy Nghiêm Tự Minh đang đứng lù lù sau lưng.

Mạch Đông há hốc mồm. Cậu đã canh lúc anh đi vắng để lén viết lén treo, thế mà vẫn bị tóm.

Mạch Đông lườm anh: "Sao anh lại lấy thiệp của em?"

Nghiêm Tự Minh tỉnh bơ: "Hửm? Luật chơi là ai cũng có thể lấy thiệp của bất kỳ ai mà, sao anh lại không được?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mạch Đông đuối lý: "Em... em đã cố tình tránh anh rồi, sao anh biết em treo ở đâu?"

Nghiêm Tự Minh cười: "Nhìn thấy."

Mạch Đông vỡ lẽ: "Anh đi họp mà vẫn soi em à!"

Nghiêm Tự Minh thừa nhận ngay: "Ừ đấy."

Mạch Đông chìa tay: "Thế anh trả em đây..."

Nghiêm Tự Minh: "Tại sao?"

Mạch Đông ấp úng mãi mới nói: "Em muốn treo lên đấy."

Nghiêm Tự Minh giơ tấm thiệp ra trước mặt cậu: "Nhưng điều ước này có tính định hướng quá mạnh, ngoài anh ra còn ai thực hiện được cho em nữa?"

Trên thiệp viết: "Không ghét kỳ thực tập, nhưng mong sớm qua kỳ thực tập, muốn được chuyển chính thức!"

Mạch Đông nhìn dòng chữ đó mà muốn độn thổ. Cậu không ngờ bị Nghiêm Tự Minh bắt được, biết thế đã chẳng viết cái này. Mặt cậu đỏ bừng, bị Nghiêm Tự Minh ép vào sát tường ước nguyện, xung quanh đông người, cậu lí nhí: "Thế... anh có giúp em thực hiện không?"

Nghiêm Tự Minh không trả lời, anh vươn tay lên cao, ngay trên đỉnh đầu Mạch Đông, hái xuống một tấm thiệp rồi đưa cho cậu.

Mạch Đông trợn tròn mắt, nãy cậu tìm chỗ này rồi mà sao không thấy! Nét chữ trên thiệp đẹp như rồng bay phượng múa, Mạch Đông nhận ra ngay chữ của Nghiêm Tự Minh.

"Hack game tí nhé: Mong điều ước của Mạch Đông thành hiện thực."

Sân vận động náo nhiệt suốt cả buổi tối, gần như ai cũng cầm trên tay một cốc rượu vang nóng. Bên cạnh dàn loa có một cái micro, trường này nhiều nhân tài ca hát, chắc do không khí vui quá nên ai cũng muốn lên góp vui một bài.

Ông trời chiều lòng người, tuyết bắt đầu rơi, tuy không lớn nhưng những bông tuyết lất phất bay trông thật lãng mạn.

Lúc này một bạn nữ khoa Ngoại ngữ đang hát bài "Fly Me To The Moon", giọng hát trong trẻo, cao v.út. Nghiêm Tự Minh nắm cổ tay Mạch Đông, kéo cậu ngồi xuống tấm t.h.ả.m dã ngoại trải giữa sân cỏ. Ban đầu anh chỉ ngân nga theo giai điệu, sau đó cất tiếng hát, tông trầm hơn bạn nữ cả quãng tám, trầm ấm và nhẹ nhàng bên tai Mạch Đông.

"You are all I long for (Người là tất cả những điều em mong đợi)

All I worship and adore (Tất cả những điều em tôn thờ và yêu mến)

In other words please be true (Nói một cách khác, hãy thật lòng đi mà)

In other words..." (Ý em là…)

Tim Mạch Đông đập như trống bỏi. Đây là lần đầu tiên cậu nghe Nghiêm Tự Minh hát, hay đến bất ngờ. Giai điệu trầm thấp, chậm rãi cứ quấn quýt bên tai cậu, Mạch Đông biết đây là lời tỏ tình dành riêng cho mình. Và cả lời bài hát nữa.

Nhưng đến câu quan trọng nhất, trực tiếp nhất thì anh lại dừng bặt, thay bằng tiếng cười khẽ đầy ẩn ý và mờ ám khiến Mạch Đông ngứa ngáy trong lòng, buột miệng hỏi: "Câu cuối đâu anh?"

Nghiêm Tự Minh đáp lời trong tiếng hát của cô bạn nữ: "Hửm? Còn nữa à? Anh quên mất rồi."

Mạch Đông không nhận ra giọng mình đầy tiếc nuối và hụt hẫng, cậu cứ tưởng Nghiêm Tự Minh hát bài này là vì câu cuối cùng đó chứ: "Có mà, in other words, I love you."

Nụ cười của Nghiêm Tự Minh càng rõ hơn: "Ừ, me too."

Mạch Đông biết mình lại sập bẫy rồi. Trong bầu không khí mập mờ đến phát điên này, cậu chợt nhớ đến lời cảnh báo của đám bạn cùng phòng: "Mạch à, tôi nghi cậu không chơi lại người ta đâu." Giờ Mạch Đông thấm thía sâu sắc câu nói đó, cậu hiểu Nghiêm Tự Minh chưa đủ sâu, cứ sơ hở là lọt hố anh đào sẵn.

Cậu im bặt, đỏ mặt tía tai vì lỡ mồm nói "I love you", chẳng biết nói gì cho đỡ ngại.

May thay, chưa đợi Mạch Đông mở miệng thì phía trên sân khấu mọi người bắt đầu hò reo, đẩy cô trưởng ban văn nghệ lên hát. Cô nàng từ chối không được, bèn nghĩ kế "gắp lửa bỏ tay người".

"Anh Nghiêm, chưa nói em hát hay không, nhưng anh phải làm một bài chứ nhỉ?"

Nhắc đến Nghiêm Tự Minh là y như rằng mọi sự chú ý đổ dồn về phía anh, ai nấy đều gào thét đòi anh hát. Nghiêm Tự Minh không từ chối, trước khi đứng dậy anh còn đưa tay bóp nhẹ tay phải Mạch Đông một cái, rồi bước đến bên micro, ngồi xuống ghế chọn nhạc beat.

Đây là một bài hát Mạch Đông chưa nghe bao giờ.

Nhưng tiếng Anh của Mạch Đông thì khỏi phải bàn.

Thậm chí bài hát này không chỉ có tiếng Anh mà còn có cả một đoạn tiếng Tây Ban Nha. Mạch Đông vẫn hiểu được, chưa bao giờ cậu thấy biết ơn chuyên ngành và niềm đam mê ngoại ngữ của mình đến thế. Những người khác trên sân vận động có thể không hiểu, hoặc hiểu nhưng không rõ ý nghĩa bài hát này với Nghiêm Tự Minh, nhưng Mạch Đông hiểu hết.

"My Only One" - Tên bài hát.

"My Only One" - Câu kết của bài hát.

Người ngồi trước micro, trong tiếng nhạc dạo kết thúc, mỉm cười nhìn về phía Mạch Đông: "Bạn học Mạch Đông, chúc mừng ngày tuyết đầu mùa."