Thật ra, chính Mạch Đông cũng không nói rõ được ý nghĩa của Nghiêm Tự Minh đối với cuộc đời cậu là gì.
Bao lâu nay, Mạch Đông chỉ biết trút bầu tâm sự vào nhật ký, coi đó là nơi để "nghiên cứu" về chuyện xã giao. Nhất là khoảng thời gian trước đại hội thể thao năm lớp 11, nhật ký của cậu lần đầu tiên mang đúng cái vẻ ẩm ương của tuổi dậy thì, đầy rẫy những bực bội và phiền muộn.
Lật bừa một trang ra cũng thấy những dòng thế này:
Ngày... tháng... năm..., thời tiết...
Hôm nay thầy giám thị đi bắt học sinh yêu sớm ở sân vận động vào giờ ăn tối, nghe bảo tóm được cả rổ. Trong giờ tự học buổi tối, cô chủ nhiệm lên lớp giảng đạo một tràng dài về tác hại của yêu sớm. Hình như trong lớp mình cũng có mấy đôi, mình không rõ lắm. Mình chẳng bao giờ quan tâm, đến nỗi chính mình cũng chẳng phân biệt được là mình thật sự không quan tâm hay... chỉ đang giả vờ không quan tâm.
Bởi vì đến chuyện kết bạn mình còn chưa thông suốt, thì chuyện yêu đương với mình càng xa vời vợi, mình thật sự không hiểu nổi.
Tình cảm kiểu gì mà khiến người ta ngày nào cũng nhớ nhung một người, chỉ có nửa tiếng ăn cơm cũng chẳng thèm ăn, tranh thủ từng giây từng phút ra sân vận động gặp nhau? Mình chịu ch.ết, chắc mình sinh ra đã là đứa lạnh lùng rồi, mình không muốn hi sinh cá tính và thời gian của bản thân cho người khác đâu.
Thế thì mình cũng chẳng hợp kết bạn nốt. Cô đơn tuy khó vượt qua, nhưng cũng chỉ là một loại cảm xúc thôi mà. Mình không hiểu nổi loài người, đến chính mình còn chả hiểu, nên tốt nhất đừng thay đổi gì cả.
Ngày... tháng... năm..., thời tiết...
Hôm nay bực mình quá. Vì năm lớp 10 không tham gia đại hội thể thao nên cô giáo đã không vui rồi, nói mấy câu kiểu "đại hội thể thao là dịp quan trọng thể hiện tinh thần đoàn kết của lớp", thế là mình bị ép đăng ký thi đấu. Bị ép thì chớ, lại còn phải thi "hai người ba chân" với đứa bạn cùng bàn.
Aaa! Mình không muốn đâu! Trò này chơi hồi mẫu giáo với bố mẹ là đủ rồi, sao cấp ba vẫn còn cái trò trẻ con này chứ! Lại còn thi với bạn cùng bàn, mấy tuần nay hai đứa có nói chuyện câu nào đâu, mình cũng thấy ngại chứ bộ TT
Không chỉ ngại mà còn phiền nữa.
Không diễn tả nổi cảm giác này, cứ như bị ép phải làm một con người hòa đồng trong khi mình dở tệ khoản đó. Mẹ bảo chỉ cần mình vượt qua được sự cô đơn thì mẹ ủng hộ mình làm mọi thứ, trở thành bất cứ ai mình muốn. Nhưng giờ bị buộc c.h.ặ.t c.h.â.n với người mình không thích để làm một việc mình không muốn, mình chợt nhận ra mình chẳng thể nào vượt qua sự cô đơn.
Ước gì có một người để mình trò chuyện, bầu bạn và thấu hiểu xuất hiện trong đời mình. Giờ chỉ có cuốn nhật ký này là bạn tốt, chuyện gì mình cũng kể với nó được.
Ngày... tháng... năm..., thời tiết...
Đại hội thể thao đến gần rồi, mình bắt đầu thấy lo âu. Mấy hôm nay cứ tự trấn an là không sao đâu, chuyện nhỏ như con thỏ. Đúng là chuyện nhỏ thật, chỉ là chạy thi với người mình không thích, chạy đi chạy về có trăm mét bọ, vèo cái là xong. Với lại người kia mình cũng đâu đến mức ghét cay ghét đắng, giờ vẫn ngồi cạnh nhau bình yên vô sự đấy thôi?
Nhưng trong lòng cứ hoang mang kiểu gì ấy, lần đầu tiên mình phản kháng một việc dữ dội thế này, không hiểu tại sao luôn. Giờ ăn tối nghĩ mãi mới ra, chắc tại mình chán cảnh một mình lắm rồi, sự cô đơn làm mình tổn thương tinh thần, khiến mình mất bình tĩnh và lý trí.
Nhưng không sao, mình quen một mình rồi, thi xong chắc sẽ ổn thôi. Dạo này bài vở cũng nhiều, không có cái đại hội thể thao từ trên trời rơi xuống này thì chắc mình cũng chả rảnh mà nghĩ ngợi linh tinh.
Mạch Đông, cố lên!
Mạch Đông ít khi nhớ về quá khứ, cậu dở tệ khoản này.
Nhưng ký ức về ngày đại hội thể thao năm lớp 11 lại rõ mồn một. Từ lúc mở mắt thức dậy cho đến khi lên giường đi ngủ, đến tận bây giờ, từng khoảnh khắc, từng hình ảnh, từng câu nói, Mạch Đông đều nhớ như in.
Lúc đó là cuối tháng 10, trời đã sang thu.
Đêm hôm trước Mạch Đông ngủ không ngon, mơ thấy mình với bạn cùng bàn thi chạy mà cứ ngã lên ngã xuống, đứa bạn đấy đổ lỗi cho cậu kéo chân nó, đứng giữa sân vận động c.h.ử.i cậu xối xả. Sáng dậy ôm một cục tức, mặt mày bí xị không muốn ăn, bị bác giúp việc nhét cho nửa cái bánh kếp, vừa đi học vừa gặm nhấm nháp.
Chỉ có mình Mạch Đông là ủ dột, còn cả lớp thì hừng hực khí thế. Lớp phó thể văn cứ oang oang đọc tên, đứa nào chạy 800m, đứa nào nhảy xa, đứa nào chạy tiếp sức... Tiếng ồn ào cứ t.r.a t.ấ.n màng nhĩ Mạch Đông, cậu gục đầu xuống bàn, chờ đến lượt bị gọi tên vào cái trò "hai người ba chân" ngớ ngẩn kia.
"Hạng mục giải trí lần này lớp mình đăng ký hai trò nhé: hai người ba chân và lắc vòng. Mọi người biết rồi đấy, giải trí là chính, có xếp hạng nhưng không tính vào điểm tổng kết, mấy cậu tham gia cho vui thôi. Nào, hai người ba chân là Mạch Đông và Vu Cường Cường."
Cuối cùng cũng đến tên mình, Mạch Đông không thèm ừ hử, chỉ ngồi tại chỗ giơ tay lên. Lớp ồn quá, lớp phó không thấy, lại gào lên: "A lô, Vu Cường Cường với bạn cùng bàn có đó không? Mạch Đông đâu rồi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạch Đông đành phải đứng dậy hô: "Có."
Mạch Đông bực lắm, hiếm khi cậu có cảm xúc tiêu cực mạnh mẽ thế này, lần đầu tiên đối mặt nên lúng túng không biết xử lý sao. Cậu ôm quyển từ vựng ra sân vận động, ngồi co ro một góc trên khán đài của lớp, lạc lõng giữa đám bạn đang hò reo cổ vũ.
Cậu cố gắng lờ đi tiếng ồn, chỉ có học từ vựng mới giúp cậu bình tĩnh lại được.
Học được mấy từ nào cậu vẫn nhớ như in, vì học chưa được bao lâu thì cậu vô tình liếc xuống dưới, thấy Nghiêm Tự Minh đang đi vào cùng bạn.
Khoảnh khắc đó kỳ diệu lắm.
Vì là ngày hội thao, dù trời chớm thu nhưng nhiều bạn nam vẫn mặc áo cộc tay. Hôm đó Nghiêm Tự Minh mặc cả cây trắng, quần thể thao trắng và áo ba lỗ trắng. Như một sự tình cờ, ánh mắt hai người va vào nhau giữa sân vận động mênh m.ô.n.g người.
Như một trận tuyết lớn lặng lẽ rơi xuống lòng Mạch Đông, mọi ồn ào tắt ngấm. Tiếng hò reo bên tai xa dần, cái nhìn thoáng qua ấy xa xôi quá, Mạch Đông không biết có phải do mình tưởng tượng ra không.
Mắt cậu dán c.h.ặ.t vào Nghiêm Tự Minh từ lúc anh bước vào cho đến khi anh ngồi xuống vị trí của lớp mình.
Tim Mạch Đông đập loạn nhịp, ngẩn ngơ một lúc lâu mới cúi xuống nhìn sách: "Tendency, xu hướng, khuynh hướng; tendency... tendency, nghĩa là gì ấy nhỉ?" Cậu không kìm được lại lén nhìn Nghiêm Tự Minh, thấy anh đang nghịch điện thoại, không rõ biểu cảm. Có bạn nữ đưa cho anh thanh sô cô la, ban đầu anh từ chối, sau đó cô bạn nói gì đó thì anh nhận lấy.
Cậu hít sâu liên tục nhưng chữ nghĩa cứ trôi tuột đi đâu mất.
Loa phát thanh vang lên, hình như Nghiêm Tự Minh đăng ký hai môn: chạy 1000m và chạy tiếp sức. Cậu đợi mãi, cuối cùng cũng thấy anh chạy v.út qua trước mặt lớp cậu như một cơn gió. Đám con gái trong lớp tự dưng hò hét cổ vũ cho anh như thể anh là người lớp mình vậy.
Mạch Đông vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y, hồi hộp theo, cứ như đang xem Olympic chứ không phải hội thao trường.
Tiếc là Nghiêm Tự Minh không về nhất. Mạch Đông nghe mấy bạn nữ bàn trên tiếc rẻ, bảo người về nhất là dân thể thao chuyên nghiệp, thắng là cái chắc. Cậu vừa nghe vừa nhìn về phía vạch đích, thấy cậu bạn về nhất cười ném cho Nghiêm Tự Minh chai nước, hai người đ.ấ.m tay nhau, vừa đi vừa uống nước.
Lúc đó Mạch Đông chưa nghĩ được gì nhiều, chỉ lờ mờ cảm thấy ghen tị với Nghiêm Tự Minh. Anh luôn có nhiều bạn bè vây quanh, học giỏi hơn cậu, lại còn năng nổ tham gia đủ thứ cuộc thi. Mạch Đông thậm chí không nhận ra mình vừa nghĩ một lèo dài thế, hóa ra cậu để ý Nghiêm Tự Minh nhiều đến vậy.
Mạch Đông thấy thất vọng về bản thân, tự hỏi có phải mình nên năng nổ hơn chút không, để không đến mức lóng ngóng trong cái hội thao này, chỉ biết tham gia mỗi trò giải trí trẻ con. Không phải cậu chê trò "hai người ba chân" mất mặt, mà là cậu chán ghét sự thụ động của chính mình.
Loa gọi tên thi "hai người ba chân", Mạch Đông cất quyển từ vựng, định rủ Vu Cường Cường cùng đi thì nghe bạn bảo cậu ta xuống sân tập trung từ đời nào rồi. Giấc mơ đêm qua hiện về mồn một, Mạch Đông bắt đầu run.
"Phiền ch.ết đi được, bắt tôi tham gia cái trò khỉ gió này, mất mặt quá."
"Này Mạch Đông, tí nữa cậu đừng có kéo chân tôi đấy nhé. Tuy tôi béo nhưng tôi cũng hay chơi bóng rổ, tôi thấy cậu chả vận động bao giờ, chắc chả có tí tế bào vận động nào đâu."
"Cậu đừng có mơ giật giải nhất ở cái trò này nhé, tôi nói trước, hai thằng không ngã sấp mặt là may lắm rồi, đừng có mơ mộng hão huyền. Có nhất cũng chả được tính điểm đâu, đừng làm tôi mất mặt."
Mạch Đông bực mình kinh khủng, Vu Cường Cường cứ lải nhải, dù không nói gì quá đáng và cũng không nhắm vào cậu.
Cậu lí nhí phản bác: "Tôi biết rồi, tôi có ham hố gì giải thưởng đâu."
Vu Cường Cường dịu giọng: "Ờ, thế thì tốt, hai thằng cứ tà tà về đích an toàn là được."
Súng lệnh vang lên, mấy cặp ở vạch xuất phát loạng choạng lao đi. Thật ra trò này dễ ợt, chỉ cần hai người hô khẩu hiệu một hai một hai cho đều chân là xong. Mạch Đông cố gắng phối hợp, mới đi được bảy tám bước mà mồ hôi đã túa ra đầy đầu.
Nhịp điệu của Vu Cường Cường loạn xà ngầu, vừa chạy vừa lảm nhảm, cuối cùng vấp chân một cái, "huỵch", cả hai ngã sõng soài ra đất.