Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi

Chương 17: Bộ vest trắng



Editor: Yang Hy

Đỗ Xuyên chỉ thiếu nước dùng nhục hình để ép cung Mạch Đông xem cái cô gái tồi kia rốt cuộc là ai, quen ở đâu.

Đầu óc Mạch Đông giờ như nồi cháo hổ lốn. Bên trái cháo đang sôi sùng sục, reo hò ầm ĩ: "Tối nay Nghiêm Tự Minh tỏ tình! Tối nay Nghiêm Tự Minh tỏ tình!" Bên phải cháo vón cục, xoắn xuýt vào nhau: "Nghiêm Tự Minh nói thế là ý gì? Tối nay là tối nào? Tối hôm nay á? Hay một tối nào đó?" Ở giữa cháo nguội ngắt, im lìm bất động: "Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?"

Đỗ Xuyên hỏi gì cậu đáp nấy, mất hết khả năng tư duy.

Đỗ Xuyên: "Quen nhau ở đâu, quen qua mạng hả?"

Mạch Đông lắc đầu: "Bạn học cấp ba."

Đỗ Xuyên giận tím mặt: "Cấp ba cậu đã thích người ta rồi á?"

Mạch Đông gật đầu cái rụp, mặt mũi đáng thương.

Đỗ Xuyên thở dài thườn thượt: "Cái cô đấy cũng học Đại học Nam Kinh à? Hai người hẹn nhau cùng thi vào đây sao?"

Mạch Đông lắc đầu: "Không, anh ấy hơn tôi một khóa, tôi... tôi tự thi vào đây."

Đỗ Xuyên càng điên tiết: "Nói hay gớm nhỉ! Không phải vì cái cô đấy thì cậu thi vào đây làm cái quái gì?! Tức ch,ết tôi rồi, đường đường là học sinh giỏi con nhà giàu, thế quái nào lại là cái đứa lụy tình thế này hả trời!"

Mạch Đông lí nhí: "Đâu có... Đại học Nam Kinh tốt mà, tôi vẫn học hành chăm chỉ đấy thôi..."

Đỗ Xuyên: "Đừng có cãi! Khai thật đi, cậu cúng cho cái cô đấy bao nhiêu tiền rồi!"

Mạch Đông im re, Đỗ Xuyên trợn mắt: "Mấy chục ngàn tệ á??!"

Mạch Đông vội xua tay: "Không không, chỉ... chưa đến một ngàn tệ đâu, tầm... ừm, hơn sáu trăm thôi."

Đỗ Xuyên thở phào: "Thế còn may, chưa đến mức hết t.h.u.ố.c chữa."

Ký túc xá đang họp hội nghị bàn tròn, ba ông thần nhìn Mạch Đông như thẩm vấn tội phạm.

Ngô T.ử Mặc, một thiếu gia nhà giàu khác, lên tiếng đầy triết lý: "Nhưng mà chuyện này không thể chỉ nhìn một phía xem Mạch chi bao nhiêu. Mạch này, thế người ta chi cho cậu bao nhiêu?"

Lúc nhận được cuốn sổ kia, Mạch Đông đã lén lên Taobao check giá, trong lòng sướng âm ỉ, cuốn sổ hơn sáu mươi tệ, cậu còn chẳng nỡ mua cho mình nữa là! Cậu không dám nói sáu mươi, làm tròn lên cho oai: "Hơn một trăm tệ."

Ngô T.ử Mặc thở dài ngao ngán: "Mạch ơi là Mạch, cậu nói dối dở tệ, mắt đảo như rang lạc thế kia thì ai tin! Nói thật đi!"

Mạch Đông: "Sáu mươi tám tệ."

Đỗ Xuyên cười sặc sụa: "Được, nhớ đến cả số lẻ cơ đấy, phục cậu thật."

Mạch Đông sực nhớ ra, vội giơ tay phát biểu: "Ờm... anh ấy, anh ấy còn mua cho tôi một cốc trà sữa với ba cái kẹo mút nữa."

Không nói thì thôi, nói ra cả phòng cười như điên.

Đỗ Xuyên giơ ngón cái lên: "Vãi chưởng anh Mạch ạ! Đỉnh của ch.óp! Đời cậu lên hương rồi, có người mua hẳn trà sữa với kẹo mút cho cơ đấy!"

Mạch Đông biết thừa cậu ta đang mỉa mai, định giải thích nhưng lại sợ nói sai, làm mọi người nghĩ xấu về Nghiêm Tự Minh nên đành im miệng.

Đỗ Xuyên dứt khoát: "Đưa điện thoại đây, hôm nay tôi phải tận mắt nhìn cậu xóa cái cô đấy đi mới yên tâm."

Mạch Đông đời nào chịu: "Không được... mọi người hiểu lầm rồi, bọn tôi... ừm, tuy anh ấy không tiêu nhiều tiền cho tôi, nhưng mà... tóm lại là bọn tôi tốt lắm, anh ấy chăm sóc tôi lắm, với cả vốn dĩ là tôi yêu đơn phương người ta mà, mắc mớ gì người ta phải tiêu tiền cho tôi?"

Đỗ Xuyên cười gằn: "Cậu có tin tôi bóp cổ cậu không?"

Mạch Đông ôm c.h.ặ.t điện thoại: "Không!"

Ngô T.ử Mặc vừa cười vừa can: "Thôi thôi, trẻ con không hiểu chuyện, đừng dùng bạo lực."

Đang giằng co thì có tiếng gõ cửa.

Đỗ Xuyên đang điên tiết, hùng hổ ra mở cửa, đập vào mắt là Nghiêm Tự Minh bảnh bao sáng láng. Đỗ Xuyên ngớ người ra một lúc mới nhận ra cứu tinh đây rồi! Cậu ta túm lấy tay Nghiêm Tự Minh: "Chủ tịch, anh đến đúng lúc quá, anh khuyên thằng Mạch hộ bọn em với, bọn em sợ nó bị lừa tiền lừa tình đến cái quần cũng không còn. Bọn em nói rát cả họng nó có nghe đâu, cái thằng cứng đầu này chắc chỉ nghe anh thôi, anh nói giúp một câu đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghiêm Tự Minh hiểu ngay vấn đề, anh biết đám bạn cùng phòng của Mạch Đông đang tưởng tượng ra một cô gái tồi đào mỏ, và cô gái tồi đó chính là anh. Anh hỏi: "Sao thế?"

Đỗ Xuyên tuôn một tràng như xả lũ: "Anh xem, thằng Mạch nhà em tốt tính thế này, mặt mũi tuy không phải minh tinh nhưng cũng sáng sủa, nhà tuy không phải tỷ phú nhưng cũng gọi là có điều kiện, học hành thì đứng nhất khoa. Thế mà nó cứ u mê không lối thoát, yêu thầm một con bé từ cấp ba đến giờ, vì người ta mà thi vào đây, người ta có thèm đếm xỉa gì đâu. Nó cứ cắm đầu làm simp lỏ, người ta thích nó thật thì đã yêu nhau từ tám kiếp rồi, đúng không anh? Còn không thích thì từ chối quách đi cho xong, cứ dây dưa mập mờ làm cái gì, anh bảo có phải loại người chẳng ra gì không!"

Nghiêm Tự Minh gật gù ra vẻ suy tư, cười tủm tỉm nhìn Mạch Đông.

Mạch Đông nghe Đỗ Xuyên c.h.ử.i xối xả gái tồi ngay trước mặt chính chủ, mặt nhăn như quả táo tàu, yếu ớt thanh minh: "Không phải đâu... mọi người hiểu lầm thật mà."

Hiểu lầm to đùng luôn, nhưng giải thích kiểu gì bây giờ.

Chỉ cần Mạch Đông nói toẹt ra làm gì có gái tồi nào, người đó là Nghiêm Tự Minh, thì mọi chuyện êm xuôi ngay. Nhưng cậu cạy miệng cũng không dám nói. Thế là cứ khăn khăng kêu hiểu lầm mà không chịu giải thích, báo hại đám bạn càng tin chắc cậu là đứa lụy tình hết t.h.u.ố.c chữa.

Nghiêm Tự Minh vỗ vai Đỗ Xuyên, ra vẻ "để anh lo", rồi quay sang Mạch Đông: "Đi thôi học sinh giỏi? Anh mời em đi ăn."

Mạch Đông lúc này đâu còn tâm trí để ý đám bạn nói gì, Nghiêm Tự Minh đến rủ cậu đi ăn thật kìa! Cậu bật dậy như lò xo, lúc này mới nhìn kỹ, Nghiêm Tự Minh bây giờ khác hẳn lúc sáng.

Sáng nay anh đến phòng sinh hoạt mặc áo hoodie xám với áo khoác gió đen, dáng người cao ráo mặc gì cũng đẹp.

Nhưng bây giờ anh đẹp trai gấp nghìn lần. Dù mặc áo dạ dài che gần hết bên trong, nhưng lộ ra một góc vest đen.

Nghiêm Tự Minh mặc vest đến tìm cậu!

Tóc tai cũng được vuốt vuốt chải chuốt cẩn thận, như thể chuẩn bị đi dự một buổi hẹn hò quan trọng lắm vậy.

Mạch Đông cuống quýt: "Em cũng phải thay đồ đã! Anh ra ngoài đợi em một tí nhé?"

Mạch Đông lục tung tủ quần áo. Bộ đồ mới mua hôm nọ mặc đi ăn lẩu rồi, dù vẫn đẹp nhưng sao mặc lại trong dịp trọng đại thế này được!

Cậu không sành điệu lắm, quần áo bình thường cứ đủ mặc là được, lần đầu tiên cậu thấy bối rối trước tủ quần áo thế này.

Hồi sinh nhật 18 tuổi, mẹ tặng cậu một bộ vest, không phải kiểu nghiêm túc cứng nhắc mà là kiểu cách điệu màu trắng khá trẻ trung. Mẹ cậu phang một câu xanh rờn: "Con lùn, mặc cả cây đen nhìn tối tăm lắm."

Nhưng... nhưng mặc thế này có lố quá không nhỉ?

Nhỡ tối nay Nghiêm Tự Minh không tỏ tình, nhỡ cậu hiểu lầm ý anh, thì mặc thế này khác gì thằng hề.

Nhưng Mạch Đông lại tự trấn an ngay, không đâu.

Cậu tin chắc Nghiêm Tự Minh sẽ không để cậu trở thành trò cười vì sự đa tình của chính mình.

Nghiêm Tự Minh đã đến rồi, mặc vest bảnh bao đến rủ cậu đi ăn tối. Mạch Đông không muốn làm kẻ nhát gan lo trước sợ sau nữa, cậu đã nhát gan quá lâu rồi.

Ngồi thừ người ở bàn học lúc chiều, cậu đã nghĩ thông suốt:

Hóa ra Nghiêm Tự Minh đã để ý đến cậu từ rất sớm, chuyện ở đại hội thể thao không phải tình cờ, anh thấy Mạch Đông bị thương nên mới đến. Mọi chuyện hồi cấp ba anh đều biết hết, biết có một người cứ âm thầm đuổi theo mình, biết người luôn đứng cạnh mình trong ảnh vinh danh là Mạch Đông, biết Mạch Đông từng nổi loạn nói tiếng Đức trong cuộc thi hùng biện tiếng Anh.

Nếu cậu dũng cảm sớm hơn, liệu hai người có quen nhau sớm hơn không? Những giấc mơ viển vông kia có khi đã thành hiện thực rồi. Dù không yêu nhau thì ít nhất cũng là bạn bè.

Mạch Đông hít một hơi thật sâu, lấy bộ vest trắng tinh tươm chưa bóc tem ra khỏi túi chống bụi.

Đám bạn cùng phòng vẫn đang lải nhải khuyên can.

Đại ý là: Thôi tối nay đã đi ăn với Nghiêm Tự Minh rồi thì quên béng cái vụ tỏ tình ảo ma kia đi. Nghe lời anh Nghiêm khuyên bảo, không tin anh em thì cũng phải tin Chủ tịch chứ.

Mạch Đông ậm ừ cho qua chuyện, hứa sẽ nghe lời Nghiêm Tự Minh.

Bước chân ra khỏi cửa phòng, can đảm trong người Mạch Đông dâng trào cuồn cuộn. Giờ ăn tối, hành lang ký túc xá người đi lại nườm nượp, kẻ đi ăn, người đi về, người xuống lấy ship.

Nghiêm Tự Minh đứng đó, như hoàng t.ử bước ra từ truyện cổ tích, lẳng lặng đợi Mạch Đông trước cửa phòng. Anh dựa lưng vào bệ cửa sổ đối diện, đưa tay về phía Mạch Đông. Có lẽ vì bộ vest lịch lãm nên động tác ấy trông ga lăng vô cùng. Anh đợi đã lâu nhưng chẳng hề sốt ruột, giọng nói vẫn dịu dàng như nước: "Đi thôi? Bị em biến thành giá tồi thế này, em phải bồi thường cho anh một bữa cơm chứ nhỉ?"

Mạch Đông nhìn bàn tay ấy, kiên định đặt tay mình vào. Nghiêm Tự Minh nắm lấy tay cậu, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau một cách tự nhiên ngay giữa hành lang đông người.

Mạch Đông thầm nhủ với lòng mình: "Mạch Đông, Mạch Đông, mày không cần làm gì cả, chỉ cần tin tưởng người mày đã thích suốt bốn năm qua, anh ấy tuyệt đối sẽ không làm mày đau lòng."