Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi

Chương 12: Anh cũng không được ạ?



Editor: Yang Hy

Mạch Đông vui sướng còn không kịp, làm gì có tâm trí đâu mà so đo giá trị hai món quà.

Nghiêm Tự Minh nhận lấy hộp quà, chẳng cần bóc cũng biết bên trong là gì, Mạch Đông đã nói rõ rành rành rồi mà. Thế là anh đặt món quà sang bên cạnh, mở lời cảm ơn: "Cảm ơn em nhé."

"Dạ, không có gì ạ." Mạch Đông vẫn còn đang ngơ ngơ, bị nhét cái hộp vào tay, mất một lúc mới sực tỉnh thu đôi tay đang lơ lửng về, rồi háo hức hỏi ngay, "Em mở ra xem được không ạ?"

Nước lẩu đã sôi, bốc khói nghi ngút, khuôn mặt Nghiêm Tự Minh thấp thoáng sau làn hơi trắng xóa, gật đầu.

Cái hộp rất đẹp, không biết là mua sẵn hay do Nghiêm Tự Minh tự tay gói. Mạch Đông đương nhiên thích tin vào khả năng thứ hai hơn. Mở ra là một cuốn sổ tay bìa lông màu nâu hình chú gấu con, đáng yêu đến mức Mạch Đông không dám sờ vào ngay.

Cậu ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy bất ngờ, hỏi lại lần nữa cho chắc: "Cái này... tặng em thật hả anh?"

Nghiêm Tự Minh hỏi: "Thích không?"

Mạch Đông gật đầu lia lịa: "Thích ạ!"

Thích chứ, thích ch.ết đi được.

Mạch Đông chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhận được quà của Nghiêm Tự Minh, mà lại còn là món quà đáng yêu thế này. Nó đặc biệt lắm, là một cuốn nhật ký, chứng tỏ Nghiêm Tự Minh đã cất công chọn riêng cho cậu, chứ bản thân anh đời nào nghĩ đến việc mua cuốn sổ lông lá thế này vào mùa đông.

Nghĩ kiểu gì cũng thấy mờ ám, Nghiêm Tự Minh biết thừa trong nhật ký cậu toàn viết về anh, thế mà vẫn tặng cậu cuốn nhật ký mới.

Anh ấy đang thả thính mình thật đấy à? Mạch Đông thầm nghĩ.

Bữa ăn diễn ra rất êm đềm, Nghiêm Tự Minh ga lăng hết mức, từ nhúng thịt đến pha nước chấm đều làm giúp Mạch Đông. Bát nước chấm anh pha cũng rất có tâm, có cả sốt mè, cả dầu ớt, còn có bát nước chấm hải sản chuyên để ăn tôm viên, Mạch Đông thích khẩu vị nào cũng chiều được tất.

Mạch Đông được chăm sóc tận răng nên lâng lâng như trên mây, chẳng dám nói năng gì nhiều, sợ mình vụng về lỡ lời làm vỡ bong bóng màu hồng này mất.

Ăn uống no say, Mạch Đông xoa bụng dựa vào ghế sô pha, ợ một cái rõ to. Cậu say mồi thật rồi, quên béng cả việc giữ hình tượng trước mặt crush. Nghe Nghiêm Tự Minh cười hỏi no chưa, cậu mới giật mình ngồi thẳng dậy, ngoan ngoãn trả lời: "Em no rồi ạ!"

Nghiêm Tự Minh lại hỏi: "Có voucher đúng không?"

Mạch Đông sững người, thôi ch.ết.

Cậu làm quái gì có cái voucher nào! Cái voucher của Đỗ Xuyên là phải canh giờ đặt báo thức mới săn được, nghe bảo tung ra có 100 cái thôi. Cậu bịa chuyện săn được voucher chỉ để kiếm cớ rủ Nghiêm Tự Minh đi ăn thôi mà!

Mạch Đông hắng giọng, nói dối không chớp mắt: "Ờm, hôm qua thì còn đấy ạ, nhưng em... em cho bạn cùng phòng mất rồi. Không sao đâu ạ, để em thanh toán là được!" Nói rồi cậu rút điện thoại chạy ra quầy thu tiền, trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng đám bạn tra khảo: "Tối nay cậu bao à?".

Thanh toán xong, cậu quay lại chỗ ngồi thu dọn đồ đạc, cất cuốn nhật ký gấu bông vào hộp cẩn thận, bỗng nghe Nghiêm Tự Minh hỏi: "Tối nay em về có viết nhật ký không?"

Chắc chắn là viết rồi, mà còn viết dài là đằng khác, cậu có cả bụng tâm sự muốn kể lể đây, thế là gật đầu: "Có ạ."

"Có viết về chuyện đi ăn với anh hôm nay không?"

"...Có ạ."

"Có dùng cuốn sổ anh tặng không?"

"Có ạ!"

"Thế... cuốn cũ ấy, cho anh xem nốt được không?"

"Có ạ! ... Hả?"

Mạch Đông ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt trêu chọc quen thuộc của Nghiêm Tự Minh.

Trong quán lẩu nhiệt độ cao, Nghiêm Tự Minh đã cởi chiếc áo khoác măng tô đen mà Mạch Đông rất thích ra, bên trong mặc chiếc sơ mi sọc dọc màu xanh rêu đậm. Cúc áo chỉ cài vài cái, hai cái trên cùng để mở toang.

Mạch Đông nhìn đến đỏ mặt, vội quay đi chỗ khác: "Anh xem hết rồi còn gì!"

Nghiêm Tự Minh chống cằm: "Chưa xem hết mà."

Mạch Đông cãi cố: "Không được, đấy là nhật ký của em!"

Nghiêm Tự Minh tỏ vẻ tiếc nuối và tổn thương: "Cứ tưởng anh muốn xem thì em sẽ cho chứ."

Mạch Đông nghe cái giọng điệu này là mềm lòng ngay tắp lự: "Ừm... thế, thế nếu anh muốn xem thật thì... em đưa cho anh nhé?"

Nỗi buồn của Nghiêm Tự Minh biến mất trong tích tắc: "Được."

Mạch Đông biết anh đang giở trò vô lại với mình, nhưng cậu chẳng có cách nào chống cự cả. Tuy nhiên Mạch Đông nghĩ mình không phải là cái bánh bao chiều nào cũng nặn được, Nghiêm Tự Minh đã chơi bài cùn thì cậu cũng phải hỏi cho ra nhẽ cái thắc mắc trong lòng, thế là cậu nhìn thẳng vào anh.

"Tại sao tối qua anh lại thu hồi tin nhắn? Rõ ràng em nhìn thấy rồi mà..." Nửa câu đầu còn hùng hồn, nửa câu sau thì xìu hẳn.

Nếu là Mạch Đông thu hồi tin nhắn mà bị bắt quả tang tại trận thế này, chắc chắn cậu sẽ luống cuống không biết giải thích sao. Nhưng Nghiêm Tự Minh chẳng hề bối rối, giải thích tỉnh bơ: "Thấy em mãi không trả lời, tưởng lời anh nói làm em khó xử."

Hóa ra không phải là tự nhiên không muốn thả thính nữa.

Mạch Đông mừng thầm trong bụng, nhưng không muốn lộ ra mặt. Cậu nghĩ, đã là thả thính qua lại thì địa vị phải bình đẳng chứ. Mạch Đông cũng cần sĩ diện, nhất là hôm nay đã bị Đỗ Xuyên bóc mẽ vụ miếng độn giày, cậu không muốn mất mặt thêm lần nào nữa.

Thế là Mạch Đông gật đầu ra vẻ bình thản: "Ồ, lần sau anh đừng thu hồi nữa nhé?"

Nghiêm Tự Minh tỏ vẻ nghe lời vô điều kiện: "Được thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ăn xong hai người cùng đi bộ về trường, lúc đầu còn giữ khoảng cách xã giao lịch sự, nhưng đến lúc qua đường, Nghiêm Tự Minh nắm lấy cổ tay Mạch Đông, dắt cậu sang đường xong vẫn không buông ra.

Bác sĩ Mạch quên sạch sành sanh mấy cái suy nghĩ lúc ra khỏi quán lẩu, nào là địa vị bình đẳng, nào là không được mất mặt, vứt hết ra sau đầu. Giờ mỗi bước chân cậu đi như đang đạp trên mây. Một tay ôm hộp quà bảo bối, một tay bị Nghiêm Tự Minh nắm c.h.ặ.t, Mạch Đông thấy mình như con rối gỗ, Nghiêm Tự Minh dắt đi đâu là cậu đi theo đó.

Về đến cổng trường thì gặp giáo viên dạy môn tự chọn của Nghiêm Tự Minh.

Vị giáo sư này tầm hơn bốn mươi tuổi, nổi tiếng là người tốt tính, hay mời sinh viên về nhà ăn cơm. Nghe đồn nhiều nghiên cứu sinh ngành này thi vào Đại học Nam Kinh cũng vì bà. Mạch Đông giờ mới biết quan hệ giữa Nghiêm Tự Minh và giáo sư tốt đến thế, cậu ngoan ngoãn đứng sang một bên, không kìm được hóng hớt cuộc nói chuyện của hai người.

"Cô vừa về ạ?"

"Ừ, có cậu nghiên cứu sinh năm nhất nhờ cô chút việc, chọn đề tài cho cậu ấy mà làm mãi đến giờ mới xong. Em đi chơi về đấy à?"

"Em đi ăn cơm ạ."

"Cô nghe bọn nó bảo em lên chức Chủ tịch rồi à, bận lắm hả?"

"Cũng hơi bận ạ, nhưng vẫn ổn, vẫn có thời gian ra ngoài ăn cơm mà cô?"

Hai người đang nói chuyện rôm rả, bỗng nhiên giáo sư nhìn sang Mạch Đông.

Mạch Đông giật mình thon thót như kẻ trộm bị bắt quả tang, ngượng ngùng chào: "Em chào giáo sư ạ."

Không ngờ giáo sư lại gọi đúng tên cậu: "Mạch Đông phải không?"

Mạch Đông sốc thật sự, theo phản xạ nhìn sang Nghiêm Tự Minh, thấy anh lắc đầu trấn an, cậu mới dám trả lời: "Dạ, em chào cô, em là Mạch Đông khoa Ngoại ngữ ạ."

Giáo sư cười hiền hậu: "Cô biết em mà, giáo viên chủ nhiệm lớp em hay nhắc tới em lắm, môn chuyên ngành toàn điểm tuyệt đối, mỗi tội lười tham gia hoạt động ngoại khóa, đúng không?"

Lần này thì Mạch Đông ngại chín mặt. Cậu cứ tưởng mình chỉ là hạt cát vô danh ở cái khoa Ngoại ngữ này, ai dè đến giáo sư khoa khác cũng biết tên. Cậu đưa mắt cầu cứu Nghiêm Tự Minh, thật sự bí từ không biết nói gì nữa.

Nghiêm Tự Minh lặng lẽ kéo nhẹ tay Mạch Đông, kéo cậu về phía mình, nói đỡ: "Cô đừng làm khó em ấy, cậu em này là mọt sách chính hiệu đấy ạ, ngoài học ra thì cái gì cũng lơ ngơ."

Giáo sư cười xòa, nói thêm vài câu với Nghiêm Tự Minh rồi ba người chào tạm biệt.

Nhìn theo bóng lưng giáo sư đi xa, Mạch Đông mới dám đưa tay lên xoa mặt.

Nãy giờ đứng sau lưng Nghiêm Tự Minh cười trừ, cười đến mức cơ mặt cứng đờ, xoa xong cậu vẫn thắc mắc: "Sao cô ấy lại biết em nhỉ?"

Nghiêm Tự Minh nhướng mày: "Em tưởng em bình thường lắm hả?"

Mạch Đông chớp mắt ngây thơ: "Hả?"

Nghiêm Tự Minh nói: "Rốt cuộc em có bao giờ xem bảng điểm cuối kỳ của cả lớp không đấy?"

Mạch Đông nhớ lại, hình như là không thật. Sao phải quan tâm điểm người khác làm gì? Có điểm thì lên mạng tra điểm mình là xong mà? Cậu thành thật lắc đầu.

Nghiêm Tự Minh chỉ muốn nhéo má cậu một cái: "Em tưởng đại học lấy điểm tuyệt đối dễ lắm à? Ai cũng được điểm tuyệt đối như em chắc?"

Mạch Đông ngẩn người, nhìn Nghiêm Tự Minh: "Anh cũng không được ạ?"

Nghiêm Tự Minh im lặng, hiếm khi thấy anh im lặng thế này.

Mạch Đông vội vàng xin lỗi: "Em xin lỗi, em không có ý gì đâu! Em đúng là không để ý điểm người khác thật, mà điểm của anh em có muốn soi cũng chẳng tra được..."

Hai người im lặng đi tiếp, Mạch Đông nhịn không được lại hỏi: "Nhưng hồi cấp ba anh học giỏi hơn em mà... Tuy mình khác khối, nhưng lần nào em cũng so điểm với anh, chưa lần nào em thắng cả." Vừa nói xong Mạch Đông đã thấy sai sai.

Hồi cấp ba nhiệm vụ chính là học, dù cũng có hội học sinh nhưng chỉ là bù nhìn thôi, ai cũng cắm đầu vào học.

Lên đại học thì khác, tự do hơn, người thì tham gia câu lạc bộ, người vào hội sinh viên, người đi làm thêm kiếm tiền, có người còn cúp học chơi game tối ngày. Nghiêm Tự Minh phải lo bao nhiêu việc, tốn bao nhiêu thời gian công sức cho hội sinh viên.

Còn Mạch Đông thì vẫn như hồi cấp ba, chỉ biết mỗi việc học.

Nghiêm Tự Minh không định giải thích, anh chỉ khẽ cười, lại thấy Mạch Đông như thế này đáng yêu vô cùng.

Nhưng Mạch Đông tự nghĩ thông suốt, vội vàng vớt vát lại thể diện cho anh: "Nên nếu anh không vào hội sinh viên thì chắc chắn vẫn giỏi hơn em, tóm lại trong lòng em anh vẫn là người giỏi nhất."

Hai người chia tay dưới ký túc xá, Mạch Đông vẫn lấn cấn chuyện điểm số. Lần đầu tiên trong đời cậu muốn quan tâm đến thành tích học tập của người khác. Ngại hỏi Nghiêm Tự Minh, cậu đành về hỏi đám bạn cùng phòng.

Về đến phòng việc đầu tiên là túm lấy cậu bạn Đỗ Xuyên xui xẻo: "Đỗ Xuyên, kỳ trước môn Dịch văn học cậu được mấy điểm?"

Đỗ Xuyên quay lại nhìn cậu với ánh mắt kinh hoàng, giơ hai ngón tay ấn lên trán Mạch Đông, lẩm bẩm: "Yêu ma quỷ quái, mau biến đi!"

Mạch Đông khó hiểu nhìn cậu ta.

Ngô T.ử Mặc bên cạnh cười hô hố: "Cậu hỏi đúng t.ử huyệt rồi, kỳ này nó phải thi lại môn đó đấy, hình như được 47 điểm hay sao ấy, chả nhớ nữa."

Bốn mươi... bảy? Thế giới quan của Mạch Đông đang từ từ sụp đổ rồi tái cấu trúc, cậu quay sang nhìn Ngô T.ử Mặc: "Thế còn cậu?"

Ngô T.ử Mặc hất tóc mái, vẻ mặt đầy tự hào: "61, ghê chưa!"

Mạch Đông nhăn mặt: "Ghê ở... chỗ nào?"

Ngô T.ử Mặc chỉ muốn bóp cổ Mạch Đông: "Qua môn rồi bố ạ!! Qua môn rồi!!!"

Mạch Đông: "..."