Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi

Chương 1: Cuốn nhật ký bị mất



Editor: Yang Hy

Lại một mùa nhập học mới nhộn nhịp ở Đại học Nam Kinh bắt đầu.

Năm nay Mạch Đông lên năm hai, nên cái mùa nhập học này chẳng dính dáng gì tới cậu cả. Cậu không tham gia câu lạc bộ nào, cũng chẳng chân ướt chân ráo vào hội sinh viên.

Cuối tuần là dịp "đại chiến trăm đoàn", nói trắng ra là ngày chiêu mộ thành viên mới của các câu lạc bộ. Trên sân vận động bày la liệt đủ các loại quầy hàng, câu lạc bộ nào cũng tung hết chiêu trò, dốc hết sức mình để lôi kéo sinh viên mới gia nhập.

Mạch Đông có hai cậu bạn cùng phòng, một đứa làm cán bộ bên câu lạc bộ Thể thao điện t.ử, đứa kia bên Thiên văn học. Còn cậu bạn thứ ba thì có bạn gái là chủ tịch câu lạc bộ Hán phục. Ba người bọn họ ai cũng bận rộn chạy đi lo việc riêng, bỏ lại mình Mạch Đông ru rú giữ phòng.

Ngồi trong ký túc xá mà cứ như vẫn cảm nhận được cái không khí náo nhiệt ngoài sân vận động vậy.

Mạch Đông không ghét việc ở một mình, chỉ có điều cái sự "một mình" của cậu hơi bị chán ngắt.

Cậu chẳng có sở thích gì đặc biệt: không thích đọc sách, không khoái thể thao, không mê game, cũng chẳng ham làm đồ thủ công. Những lúc một mình, cậu sống rất kỷ luật: làm bài tập xong thì ôn lại bài cũ, ôn xong lại quay sang xem trước bài mới.

Không phải cậu ham học đâu, chẳng qua là không tìm được việc gì khác để làm thôi.

Làm xong xuôi tất cả, cậu mới lôi cuốn nhật ký được giấu kỹ trong góc kẹt ra, nâng niu lật sang trang mới. Cậu còn đặc biệt mua hẳn một cây b.út máy đắt tiền chỉ để viết nhật ký. Sau khi bơm đầy mực, cậu phải viết vài chữ linh tinh ra tờ giấy nháp trước để chắc chắn rằng nét b.út đầu tiên đặt xuống cuốn sổ phải thật mượt mà và đậm đà.

Cậu viết thế này:

Ngày 30 tháng 9 năm 2023, thứ bảy, trời nắng.

Hôm nay không tình cờ gặp được anh ấy, chắc là do mình không chịu ra ngoài.

Đáng ghét thật, Mạch Đông ơi, phải chịu khó ra ngoài để tạo cơ hội tình cờ gặp gỡ chứ!

Có vẻ như đang tự kiểm điểm bản thân thật, nên nhật ký viết đúng hai dòng là Mạch Đông đã dằn mạnh cây b.út xuống.

Ngay sau đó, cậu chạy tới trước gương soi toàn thân, nhìn cái áo thun trắng ngắn tay mới chỉ mới mặc có một ngày trên người, vẫn quyết định cởi ra thay cái mới. Tóc tai ổn, tối qua mới gội. Quần ổn, sáng nay mới mặc. Giày... giày hình như hơi bẩn rồi.

Cậu vội vàng lôi ra một đôi giày đã giặt sạch nhưng chưa xỏ chân lần nào rồi đi vào, lúc này mới thấy yên tâm.

Lúc đi không quên nhét theo cuốn nhật ký bảo bối, mới viết được có hai dòng, cậu định tản bộ ra thư viện tìm chỗ yên tĩnh viết cho xong.

Ở trường, Mạch Đông có thể coi là một nhân vật cực kỳ mờ nhạt, kiểu người đứng bên lề xã hội ấy.

Mờ nhạt đến mức ngoài ba thằng bạn cùng phòng gọi được tên ra, thì dù đã lên năm hai, học cùng nhau cả năm trời, có bạn cùng lớp đi trên đường cậu cũng chẳng nhận ra nổi. Cậu nghi mình bị chứng mù mặt, nhưng chuyện này cũng chẳng to tát đến mức phải đi bệnh viện khám, nên cuối cùng cậu cũng chẳng biết mình có bị mù mặt thật hay không.

Sinh viên khác vào đại học kiểu gì cũng phải lượn lờ qua hội sinh viên hay câu lạc bộ, kể cả không vào đó thì thi hát hò, tuyển chọn người dẫn chương trình, góc tiếng Anh, giải đấu game trong trường... Hoạt động ở đại học nhiều đến mức khiến mấy bạn mới từ cấp ba lên hoa cả mắt, thế mà Mạch Đông lại lì lợm chẳng tham gia cái nào.

Đấy, cậu là một nhân vật mờ nhạt như thế đấy.

Việc duy nhất cậu đang làm là đóng vai một sinh viên ngoan ngoãn nhưng tẻ nhạt, và còn...

Điện thoại của Mạch Đông bỗng nhiên đổ chuông.

Là tin nhắn trong nhóm chat của cậu bạn cùng phòng Đỗ Xuyên.

"Vãi thật, tao cứ tưởng hôm nay tao đến để làm vai chính, ai dè ngay cả vai phụ cũng chẳng đến lượt, chả biết nói gì luôn, chỉ hận mình không đẻ ra được cái mặt như Nghiêm Tự Minh."

Rất nhanh có bạn cùng phòng khác trả lời:

"Tao thấy bên câu lạc bộ Hán phục của tụi mày có cả đám em gái vây quanh, ghê gớm phết."

"Lão Đỗ hahaha, mày không tự soi gương xem, cái mặt mày có đủ làm gương mặt đại diện không hả."

Thật ra Đỗ Xuyên trông cũng được, nhưng mấy đứa cùng phòng cứ hay bảo cậu ta với cô bạn gái, chủ tịch câu lạc bộ Hán phục, là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu. Về chuyện này Mạch Đông chưa bao giờ bình luận gì, cậu không phải kiểu người có thể đùa cợt "kém duyên" như thế với bạn bè.

Mạch Đông không chat câu nào trong nhóm, cậu nắm c.h.ặ.t điện thoại, nhìn lại bản thân từ đầu đến chân một lần nữa, hít một hơi thật sâu, rồi quay ngoắt người đi về phía sân vận động.

Sân vận động đúng là náo nhiệt thật.

Trước các quầy hàng đều chật ních người. Cấp ba bình thường làm gì có nhiều câu lạc bộ hoa mắt thế này, nên sinh viên năm nhất đa phần đều tò mò và đầy ắp mộng mơ về cuộc sống đại học, kiểu gì cũng phải chọn hai ba cái để tham gia cho biết.

Có một quầy hàng đông nghịt người.

Trước n.g.ự.c Mạch Đông ôm ba quyển sách và hai cuốn vở, sách không dày lắm, cậu lười mang ba lô, vì vốn định đi thẳng ra thư viện, nên lúc ra khỏi phòng đâu có ngờ mình lại mò ra sân vận động thế này. Cậu ôm c.h.ặ.t đống sách trong lòng, cố gắng chen vào đám đông.

Mạch Đông không cao lắm, một mét bảy tư, so với con trai thì đúng là khiêm tốn.

May mà cậu đủ nỗ lực nên cũng lách được vào trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bụng Mạch Đông bị kẹp c.h.ặ.t vào mép bàn trưng bày của câu lạc bộ Hán phục, không né đi đâu được, người đằng sau cứ đẩy tới tấp.

Nhưng chút đau đớn này chẳng là gì, ánh mắt cậu đã dính c.h.ặ.t lên người con trai mặc chiếc áo sơ mi phong cách cổ trang kia rồi.

Người đó bị mọi người vây quanh, tính tình vẫn rất tốt, kiên nhẫn phát tờ rơi quảng cáo cho sinh viên mới, miệng cứ lặp đi lặp lại: "Có thắc mắc gì thì qua bên kia tìm chị khóa trên mặc áo tím nhé, chị ấy là chủ tịch câu lạc bộ."

Cậu con trai đó dáng người cao ráo, nét mặt hôm nay có lẽ nhờ bộ đồ đang mặc mà trông hiền hòa, ấm áp hơn hẳn. Rõ ràng bình thường anh ấy không hay cười, nhưng hôm nay lại có vẻ cười rất nhiều. Mạch Đông nghĩ vậy, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào người ta một lúc.

Còn chưa ngắm đã đời thì đột nhiên có người gọi tên Mạch Đông.

"Ơ? Mạch Đông!"

Mạch Đông giật b.ắ.n mình, mắt đảo như rang lạc, mãi mới nhìn ra đứa bạn cùng phòng Đỗ Xuyên. Trong đầu cậu chỉ toàn ý nghĩ cố gắng "tình cờ gặp gỡ", mà quên béng mất là nếu mò ra tận đây thì chắc chắn sẽ bị Đỗ Xuyên tóm được.

Mạch Đông ngượng ngập chào Đỗ Xuyên một câu, ngặt nỗi chỗ này đông người quá, Mạch Đông thấy không tiện nói chuyện, với lại cậu cũng chẳng muốn bạn cùng phòng biết mình từng lượn lờ ở đây.

Thế là cậu vội vàng nói một câu: "À không có gì, tôi đi ngang qua thôi, tôi đi trước đây", rồi chật vật len ra khỏi đám đông.

Đúng là t.h.ả.m hại, t.h.ả.m hại đến mức lúc chen ra được thì đống sách trong lòng Mạch Đông rơi tung tóe xuống đất.

Có mấy bạn sinh viên mới đi vội không để ý, còn dẫm cả lên sách chuyên ngành của cậu.

Cậu chỉ biết vơ thật nhanh, gom hết sách dưới đất vào lòng rồi chạy biến đi như ăn trộm.

Mãi tới khi ra khỏi sân vận động, Mạch Đông mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu xót xa kiểm tra lại đống sách trong lòng. Sách học không quan trọng, quan trọng là cuốn nhật ký kìa, đừng có bị ai dẫm lên là được.

Vừa nghĩ cậu vừa cúi đầu bới bới mấy quyển sách. Một cuốn, hai cuốn, ba cuốn, bốn cuốn... Nhật ký đâu? Tim cậu thót lại, vội vàng tìm lại lần nữa. Rõ ràng là thiếu mất một cuốn, mà xui xẻo thay lại là cuốn nhật ký dày nhất.

Bầu trời của Mạch Đông như sụp đổ!

Cậu kêu lên một tiếng, nghe như tiếng mếu máo sắp khóc, rồi quay đầu chạy ngược lại sân vận động.

Dọc đường không thấy đâu, vậy chắc chắn là rơi ở chỗ câu lạc bộ Hán phục rồi.

Mạch Đông đứng ngoài rìa đám đông, cố gắng nói với mọi người: "Xin lỗi, làm ơn nhường đường chút, tôi làm rơi đồ bên trong", nhưng chẳng ai thèm để ý đến cậu, chắc tại giọng cậu bé quá.

Mạch Đông nản quá, đành chật vật ngồi xổm xuống, căng mắt nhìn qua khe hở giữa chân của từng người, nhưng cậu không tìm thấy cuốn nhật ký đâu cả.

Phản ứng đầu tiên của cậu là: May quá, tuy trong nhật ký toàn viết về tâm tư yêu thầm, nhưng cậu chưa bao giờ viết rõ tên người đó ra cả.

Phản ứng thứ hai là: Thôi xong đời rồi! Tuy trong nội dung không viết tên, nhưng vì tính ích kỷ muốn giữ làm của riêng, cậu đã viết kín tên người ta ở trang lót đầu tiên. Để cứ hễ mở ra là thấy tên người ấy ngay trang đầu, rồi tự tưởng tượng đó là cuốn sổ người ta tặng cho mình.

Phản ứng thứ ba mới là: Á á á! Cuốn nhật ký của tôi!!!

Mạch Đông đã trải qua một ngày thê t.h.ả.m.

Thậm chí ngay khoảnh khắc nhìn thấy người đó, cậu đã nghĩ sẵn lát nữa ra thư viện sẽ viết gì vào nhật ký rồi:

Tốt lắm, Mạch Đông đầy nỗ lực hôm nay cũng đã tình cờ gặp được anh ấy. Anh ấy đứng trong đám đông thật tỏa sáng, bộ đồ đó hợp với anh ấy quá đi mất, với lại hôm nay anh ấy cười suốt thôi. Cười đến mức mình thấy ghen tị với những người được anh ấy cười cùng. Nghĩ thế này trẻ con thật, lại còn ích kỷ nữa. Nhưng kệ, mình chính là Mạch Đông trẻ con và ích kỷ đấy!

Nhưng mà cậu làm mất nhật ký rồi.

Cậu không ngừng tưởng tượng ra đủ thứ cảnh tượng.

Khả năng tốt đẹp nhất đương nhiên là không ai nhặt được cả. Cuốn nhật ký sẽ nằm lặng lẽ ở một xó xỉnh không tên nào đó, làm một tập giấy vụn suốt quãng đời còn lại, chỉ cần một trận mưa xuống là mực sẽ nhòe nhoẹt hết.

Nhưng lỡ có người nhặt được thì sao?

Lỡ người đó bất lịch sự, thấy là nhật ký liền đọc ngấu nghiến, thế thì họ sẽ biết ở cái trường đại học này, có một kẻ đang yêu thầm người khác một cách biến thái! Liệu họ có đăng lên trang Confession của trường không? Hay sẽ đăng tin tìm người mất của, đợi mình đến nhận rồi cười vào mặt mình?

Lỡ người đó lại rất lịch sự, mở ra thấy chi chít cái tên "Nghiêm Tự Minh", rồi liên hệ với chính chủ Nghiêm Tự Minh để trả lại... Trời ơi, Mạch Đông không dám nghĩ tiếp nữa. Cậu thành tâm cầu nguyện, người nhặt được nhật ký nhất định phải là kẻ bất lịch sự. Đọc đi, đọc đi, đọc hết đi cũng được, ai cười chê cậu cũng được, miễn sao không phải là Nghiêm Tự Minh.

Đúng vậy, người Mạch Đông thầm thương trộm nhớ chính là Nghiêm Tự Minh.

Mạch Đông là một kẻ sống bên lề ở trường đại học.

Cuộc sống của cậu tẻ nhạt lắm.

Việc duy nhất cậu làm là đóng vai một sinh viên ngoan ngoãn nhưng chán ngắt, và... yêu thầm Nghiêm Tự Minh.