Công Tử Văn Nhã Là Giả Thôi

Chương 41



Nắng chiều trải đầy sắc m.á.u, trời đất mênh m.ô.n.g thu lại tia sáng cuối cùng, như một lão nhân già nua kéo thân hình tàn tạ đi vào nấm mồ của biển rộng.

Nữ nhân ngồi giữa một vùng ánh sáng dịu dàng, tóc dài như lụa, ngày qua ngày, năm này qua năm khác lặp lại động tác chải tóc.

Quay đầu đã là trăm năm thân.

Sợi tóc rơi rụng trên mặt đất, từ đen tuyền biến thành bạc trắng. Đầy đầu tóc bạc, nhô ra hai chiếc sừng trắng ngọc, một trong số đó đã gãy, mặt gãy lởm chởm dữ tợn.

Trong gương là một khuôn mặt phù dung phong hoa tuyệt đại, nhưng tròng mắt ảm đạm không ánh sáng.

Nàng nhẹ nhàng buông lược ngà, ngửi ngửi quần áo mới thay của hắn, đôi mắt đen mang theo một tia màu xanh lam chớp chớp, ánh mắt cứng đờ nhìn chằm chằm một chỗ: "Trên người con có mùi gì vậy?"

"Lan xạ." Rắc rất nhiều, để che đi mùi m.á.u tanh.

"Cha con cũng thích hương lan xạ." Nàng vuốt ve mái tóc bạc, tóc tựa ánh trăng, tay tựa băng tuyết, hòa quyện trong nước, "Lần sau ta điều chế thêm mấy bình, con mang cho ông ấy được không?"

"... Được." Tất cả những thứ mang ra ngoài, người đàn ông kia đều ném đi.

"Ông ấy vẫn còn bận sao?"

"... Vâng." Bận rộn mở rộng thế lực của ông ta ở Đông Vực.

"Con phải ngoan ngoãn nghe lời ông ấy."

Nữ nhân nhoẻn miệng cười. Hành lang chín khúc, đèn Thủy Tinh Cung, mọi thứ bình thường xung quanh đều ẩn mình trong nụ cười này, lại kéo nàng cùng c.h.ế.t chìm trong giấc mộng hoàng lương dịu dàng được dựng nên từ những lời nói dối.

*Ngoan ngoãn nghe lời ông ấy...*

Hắn nâng hai tay lên xem xét, dần dần có m.á.u loãng bao phủ lòng bàn tay trắng như tuyết, bao phủ miệng mũi hắn, bao phủ hai mắt hắn, thế giới đều trở thành một màu m.á.u mênh m.ô.n.g.

Không biết từ khi nào, người mặc áo trắng ngồi ngay ngắn, tay cầm sách, mày mắt ôn tồn, dưới ghế lại phủ đầy xương trắng, đã trở thành chính mình.

Một giấc mộng tỉnh lại, mây tan mưa tạnh.

Nước lấp lánh, núi mờ ảo.

Một giọt nước từ cảnh tối tăm vô biên rơi xuống, giống như tia nắng ban mai đầu tiên phá vỡ bóng đêm. Trong ánh sáng ch.ói lòa, trước tiên lộ ra một góc váy màu vàng cam nhạt, lại hướng lên trên, tóc đen như thác đổ, giống như bầu trời đêm đen nhánh mà lộng lẫy lúc nửa đêm.

Những giọt mưa li ti đọng đầy lan can, rơi xuống bên chân, "đinh" một tiếng nở ra một đóa hoa mưa nhỏ bé.

"Ngươi cuối cùng cũng ra rồi." Thiếu nữ cười tươi quay mặt đi: "Ta đến đây là muốn nói với ngươi một tiếng, con tàu bay này bị hư hỏng một chút, hôm nay sẽ hạ cánh sớm, ngươi thu dọn sớm một chút."

Hắn thuận miệng đáp một tiếng, giống như vừa tỉnh ngủ, mang theo giọng mũi lười biếng, có chút qua loa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đây có lẽ là thái độ thật sự của hắn khi tháo mặt nạ, đối xử với những người không quen biết, cũng không muốn quen biết.

Tiết Quỳnh Lâu thả lỏng dựa vào lan can, im lặng đứng một lúc lâu, một tay chống sau lưng đứng thẳng hơn một chút. Khi mở miệng, giọng nói khàn khàn đã biến mất, trong trẻo như ngọc thạch va vào nhau: "Bạch đạo hữu, ta nhớ ngươi cũng muốn cùng chúng ta đi Lang Hoàn bí cảnh?"

Hắn khẽ cười, như một làn gió xuân vô hại.

*Đến rồi, lại đến rồi, ý nghĩ xấu trong bụng hắn lại ùng ục trào ra.*

Lê Bạch thầm mắng trong lòng.

*Người này tốt nhất đừng cười, hắn cười là không có chuyện tốt, nàng đã bị PTSD [Tiết Quỳnh Lâu cười] rồi.*

"Đúng vậy, sao thế?"

"Trăm năm trước, lứa tiền bối đầu tiên tiến vào Lang Hoàn bí cảnh, tổng cộng có thể vào ba mươi người. Trong đó có năm người giống ngươi là đệ t.ử Dược Tông. Ba mươi người chia làm ba đội tìm kiếm pháp bảo, năm người này cũng theo các đội khác nhau." Tiết Quỳnh Lâu chậm rãi nói: "Ngươi có thể đoán xem tiếp theo họ đã xảy ra chuyện gì không?"

Chillllllll girl !

Lê Bạch trầm ngâm nói: "Thành viên mỗi đội hẳn là cũng không giống nhau nhỉ? Ví dụ như kiếm tu phụ trách xuất chiến, thể tu phụ trách chặn địch, vậy thì năm y tu này chính là phụ trách cứu người bị thương? Nhưng họ đóng góp sức lực ít hơn một chút, có lẽ cuối cùng phân được pháp bảo cũng ít hơn một chút?"

Khóe miệng hắn có một tia châm biếm: "Ngươi nghĩ họ là quan hệ đồng tâm hiệp lực sao?"

Lê Bạch sững sờ.

Nghĩ lại cũng không đúng. Giống như một ngàn người tham gia thi đấu, người thắng có thể tiến vào mê cung, trong mê cung vàng bạc châu báu tùy ý đoạt lấy, hơn nữa mê cung này không thể một mình đi hết, vậy thì những người này tất nhiên phải liên thủ hợp tác.

"Ngươi xem như nói đúng một nửa, họ quả thực phụ trách cứu người bị thương. Nhưng cuối cùng ra khỏi bí cảnh, chỉ có hai mươi người mà thôi."

Gió sau cơn mưa mang theo hương thơm thanh khiết của mây trắng, cũng cuốn theo vị mặn tanh của nước biển, giống như một bàn tay trắng thon dài trêu đùa dải mũ dài của thiếu niên. Trời quang trăng sáng, lời nói ra lại se lạnh đạm mạc.

"Vẫn không hiểu sao? Vậy ta nói rõ hơn một chút." Hắn nhìn chăm chú khuôn mặt trắng như tuyết của thiếu nữ: "Lang Hoàn bí cảnh không có Phù Lệnh là một lò sát sinh, một ngàn người đi vào, có thể c.h.ế.t một trăm, cũng có thể c.h.ế.t chín trăm chín mươi chín. Có Phù Lệnh rồi, người thắng đi vào, lò sát sinh liền thành đấu trường thú. Ba mươi người này, có thể toàn bộ sống sót ra ngoài, cũng có thể toàn bộ c.h.ế.t ở bên trong."

Thiếu niên đứng đón gió dựa vào lan can, ý cười lành lạnh: "Dù sao quy định cũng không ghi rõ, trong bí cảnh không được g.i.ế.c người đoạt bảo."

Lê Bạch hoảng hốt nhìn hắn.

*Khốn kiếp.*

*Vì công lược ngươi mà ta còn phải tham gia loại đại đào sát (Battle Royale) tàn khốc này.*

*Cho nên cuối cùng ngươi g.i.ế.c Khương Biệt Hàn cũng không có chút gánh nặng tâm lý nào!*

"Nghe xong những điều này, ngươi còn muốn đi không?" Tiết Quỳnh Lâu khoanh tay, nghiêng người dựa vào lan can: "Nơi đó không giống như ngươi tưởng đâu."